Đại Sư Tỷ Cá Mặn, Nhưng Bị Ép Vô Địch - Chương 10: Rút Thăm Và Tần Viêm
Cập nhật lúc: 11/04/2026 18:28
Công việc tuần tra của Thủ Trận Đường kéo dài bảy ngày.
Trong bảy ngày này, Tô Vãn đi theo Triệu Võ gần như đi khắp mọi ngóc ngách của khu Đông Thanh Vân Tông. Nàng âm thầm ghi nhớ vị trí và trạng thái của tất cả các điểm nút, đồng thời quan sát phương thức hoạt động của Thủ Trận Đường.
Lý chấp sự quả thực khả nghi — mức độ am hiểu của ông ta đối với các điểm nút vượt xa người thường, hơn nữa luôn một mình sắp xếp ghi chép tuần tra đến tận đêm khuya. Nhưng Tô Vãn không phát hiện ông ta có hành động gì vượt quá giới hạn, mọi thứ thoạt nhìn đều hợp với quy củ.
Những đệ t.ử khác cũng đều rất bình thường.
Nội gián giống như giọt nước rơi vào biển cả, không để lại chút dấu vết nào.
Chạng vạng ngày thứ bảy, việc tuần tra kết thúc. Tô Vãn nhận được bảy mươi điểm cống hiến, đủ cho nàng ăn linh thực ở Thiện đường nửa tháng.
Trước khi đi, Triệu Võ nói với nàng: "Tô sư tỷ, ngày mai vòng phục khảo của Tông môn đại bỉ sẽ khôi phục lại, tỷ... cố lên."
Giọng điệu có chút phức tạp, đại khái là đang nghĩ "một Luyện Khí tầng ba có thể đi đến vòng phục khảo đúng là kỳ tích".
Tô Vãn gật đầu: "Đa tạ."
Trở về Tàng Kinh Các, Huyền Thanh Trưởng Lão không có ở đó. Nàng dọn dẹp xong tầng một như thường lệ, đang chuẩn bị nghỉ ngơi, Lâm Thanh Lộ hớt hải chạy vào.
"Sư tỷ! Kết quả rút thăm có rồi!" Nàng ấy vung vẩy một tờ giấy trong tay, "Muội ở Giáp tổ, tỷ ở Ất tổ! Tốt quá rồi, chúng ta sẽ không gặp nhau sớm đâu!"
Tô Vãn nhận lấy danh sách phân bảng phục khảo kia.
Ất tổ ba mươi hai người, một nửa là đệ t.ử nội môn, một nửa là tinh anh ngoại môn. Nàng nhìn thấy vài cái tên quen thuộc: Mộ Hàn, Tần Viêm, Lục Minh... còn có chính nàng.
"Tần Viêm sư huynh cũng ở Ất tổ." Lâm Thanh Lộ nhỏ giọng nói, "Sư tỷ tỷ tốt nhất nên cầu nguyện đừng gặp huynh ấy quá sớm, huynh ấy năm ngoái đã Trúc Cơ rồi, bây giờ ước chừng có Trúc Cơ trung kỳ..."
Ánh mắt Tô Vãn rơi vào hai chữ "Tần Viêm".
Tần Viêm, hỏa hệ đơn linh căn, thân truyền của thủ tọa Kiếm Phong. Mười chín tuổi Trúc Cơ, được xưng tụng là thiên tài trăm năm khó gặp của Thanh Vân Tông. Tính cách kiêu ngạo hiếu thắng, ra tay sắc bén.
Nếu đối đầu với hắn...
Tô Vãn nghĩ nghĩ, cảm thấy trực tiếp nhận thua là đỡ phiền phức nhất.
"Sư tỷ tỷ đừng lo!" Lâm Thanh Lộ thấy nàng không nói gì, tưởng nàng căng thẳng, "Phục khảo là chế độ loại trực tiếp, lỡ như thật sự gặp phải Tần Viêm sư huynh, tỷ cứ... tỷ cứ giả vờ đau bụng bỏ cuộc! Không mất mặt đâu!"
Tô Vãn nhìn nàng ấy một cái: "Ý kiến hay."
Lâm Thanh Lộ thấy nàng nghe lọt tai, thở phào nhẹ nhõm: "Vậy sư tỷ tỷ nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai thi đấu giờ Thìn bắt đầu, giờ Mão muội đến tìm tỷ!"
Tiễn Lâm Thanh Lộ đi, Tô Vãn đóng cửa lại, ngồi trước cửa sổ.
Ánh trăng xuyên qua giấy dán cửa sổ hắt vào, Tinh Huy Thảo trên bệ cửa sổ tỏa ra ánh sáng bạc nhu hòa.
Nàng vươn tay ra, đầu ngón tay khẽ chạm vào lá cỏ.
Lạnh lẽo.
Ngày mai thi đấu...
Nàng thực ra không quan tâm thắng thua.
Nhưng nàng quan tâm một chuyện khác: Trong thời gian thi đấu, sự chú ý của tất cả mọi người đều sẽ tập trung vào Thí Kiếm Đài. Nếu nội gián muốn hành động, đó là thời cơ tốt nhất.
Nàng phải làm chút gì đó.
Ít nhất, phải đảm bảo các điểm nút then chốt của hộ sơn đại trận không xảy ra vấn đề.
Tô Vãn đứng dậy, bước vào mật thất dưới lòng đất.
Trên màn sáng, mạch lạc của toàn bộ hộ sơn đại trận hiện ra rõ ràng. Phần lớn khu vực là màu vàng ổn định, chỉ có một số ít nơi có điểm sáng màu đỏ yếu ớt — là dấu vết xâm thực mới phát hiện mấy ngày nay, vẫn chưa kịp xử lý.
Ngón tay nàng di chuyển trên màn sáng, để lại một đạo "cảnh giới ấn ký" trên ba điểm nút then chốt xung quanh Thí Kiếm Đài.
Bất kỳ sự can thiệp linh lực quy mô lớn nào đối với ba điểm này, đều sẽ kích hoạt cảnh báo — không phải cảnh báo bằng âm thanh, mà là phản hồi trực tiếp vào ý thức của nàng.
Làm xong những việc này, nàng trở lại tầng một, nằm xuống nghỉ ngơi.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra.
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, Lâm Thanh Lộ đã đến rồi.
"Sư tỷ mau rời giường! Hôm nay phục khảo, rất nhiều trưởng lão sẽ đến quan chiến, chúng ta phải đi sớm chiếm chỗ tốt!"
Tô Vãn bị kéo dậy, mơ mơ màng màng rửa mặt mặc quần áo.
"Sư tỷ hôm nay khí sắc của tỷ hình như tốt hơn một chút rồi?" Lâm Thanh Lộ vừa chải đầu cho nàng vừa chợt nói, "Sắc mặt không còn trắng bệch như vậy nữa."
"Ngủ ngon." Tô Vãn nói.
Thực ra là vì công việc tuần tra mấy ngày nay tuy mệt, nhưng mỗi ngày đi lại ngoài trời, hấp thu không ít linh khí tự nhiên. Cộng thêm sự tẩm bổ của nước Linh Tuyền và Tinh Huy Thảo, cơ thể đã hồi phục đôi chút.
Khi hai người đến Thí Kiếm Đài, trên quảng trường đã biển người tấp nập.
Quy mô của phục khảo nhỏ hơn sơ khảo rất nhiều, chỉ có sáu mươi tư người dự thi, nhưng người đến quan chiến lại đông gấp mấy lần — trưởng lão các phong, tinh anh nội môn, thậm chí một số sư huynh sư tỷ bế quan nhiều năm cũng ra ngoài.
Dù sao đây cũng là sự kiện trọng đại năm năm mới có một lần, ai cũng muốn xem trình độ của thế hệ đệ t.ử này.
Tô Vãn tìm một góc trong khu vực chờ của Ất tổ ngồi xuống.
Lâm Thanh Lộ ở cùng nàng một lát, liền bị sư tỷ của Linh Thực Phong gọi đi — trận đấu của Giáp tổ bắt đầu trước.
Đúng giờ Thìn, tiếng chuông vang lên.
Phục khảo chính thức bắt đầu.
Trận đầu tiên của Ất tổ, Mộ Hàn đối đầu với một đệ t.ử nội môn.
Trận đấu không có chút hồi hộp nào. Mộ Hàn chỉ dùng ba chiêu, đối phương đã nhận thua. Toàn bộ quá trình gọn gàng dứt khoát, thể hiện ra thực lực áp đảo.
Trên đài quan chiến vang lên một trận tiếng tán thán.
"Mộ Hàn sư huynh quả nhiên mạnh!"
"Nghe nói huynh ấy đã nửa bước Trúc Cơ đại viên mãn rồi, có thể đột phá bất cứ lúc nào."
"Hạng nhất khóa này, không ai khác ngoài huynh ấy rồi nhỉ?"
Tô Vãn nhìn Mộ Hàn bước xuống Thí Kiếm Đài.
Quả thực mạnh.
Theo con mắt của nàng, căn cơ của Mộ Hàn vững chắc đến đáng sợ, mỗi một động tác đều chuẩn xác đến cực điểm, không có một tia dư thừa. Loại người này nếu sinh ra ở tu tiên thế gia, có đủ tài nguyên đắp lên, thành tựu sẽ không thấp.
Trận thứ hai, Tần Viêm lên đài.
Đối thủ của hắn cũng là một đệ t.ử nội môn, Luyện Khí đại viên mãn, sử dụng một thanh trọng kiếm.
Trận đấu bắt đầu.
Tần Viêm thậm chí không rút kiếm.
Hắn đứng tại chỗ, đợi đến khi đối phương xông đến cách mặt ba thước, mới giơ tay phải lên, chụm ngón như kiếm.
"Phần."
Một chữ nhẹ nhàng thốt ra.
Đầu ngón tay bộc phát ra ngọn lửa nóng rực, hóa thành một đạo hỏa tuyến, nháy mắt quấn lấy trọng kiếm của đối thủ.
"Xèo——"
Trọng kiếm trở nên đỏ rực, đệ t.ử kia kinh hô buông tay.
Kiếm rơi xuống đất, ngọn lửa tắt ngấm.
Toàn bộ quá trình chưa đến ba hơi thở.
"Đa tạ đã nhường." Tần Viêm thu tay, xoay người xuống đài.
Toàn trường tĩnh mịch một lát, bùng nổ tiếng hoan hô nhiệt liệt hơn.
"Tần sư huynh ngầu quá!"
"Đó chính là huyền thiết trọng kiếm! Nói chảy là chảy luôn!"
"Hỏa hệ đơn linh căn, danh bất hư truyền..."
Tô Vãn cũng xem đến mức hơi nhướng mày.
Sự khống chế ngọn lửa của Tần Viêm, đã đạt đến cảnh giới "nhập vi". Đạo hỏa tuyến vừa rồi, nhiệt độ được khống chế chuẩn xác ở mức vừa vặn làm nóng chảy chuôi kiếm, lại không làm người bị thương.
Quả thực có vốn liếng để kiêu ngạo.
Các trận đấu lần lượt diễn ra.
Đến lượt Tô Vãn, đã là trận thứ mười một.
Đối thủ của nàng là một đệ t.ử ngoại môn, Luyện Khí tầng sáu, sử dụng song đao.
"Ất tổ trận thứ mười một, Tô Vãn đối đầu Tôn Hổ!"
Trưởng lão trọng tài lớn tiếng tuyên bố.
Tô Vãn bước lên Thí Kiếm Đài.
Dưới đài vang lên một trận xì xào bàn tán.
"Lại là nàng ta..."
"Luyện Khí tầng ba đ.á.n.h đến bây giờ, đúng là kỳ tích."
"Chắc là vòng này dừng bước rồi, Tôn Hổ chính là top ba đao pháp ngoại môn..."
Tôn Hổ là một hán t.ử vạm vỡ, nhìn Tô Vãn, ôm quyền nói: "Tô sư tỷ, xin chỉ giáo."
Giọng điệu còn tính là khách sáo.
Tô Vãn gật đầu: "Mời."
Trận đấu bắt đầu.
Tôn Hổ vung song đao, đao quang như tuyết, lao thẳng tới!
Đao pháp của hắn cương mãnh mau lẹ, song đao phối hợp ăn ý, phong tỏa mọi đường lui của Tô Vãn.
Tô Vãn không lùi.
Nàng chỉ nhích sang trái nửa bước.
Chỉ nửa bước này, vừa vặn xuyên qua khe hở giữa hai thanh đao.
Tôn Hổ sửng sốt, biến chiêu tấn công tiếp!
Đao quang càng dày đặc, như cuồng phong bạo vũ.
Tô Vãn vẫn không đ.á.n.h trả, chỉ di chuyển vị trí.
Dịch trái, né phải, lùi sau, nghiêng người...
Mỗi một lần đều vừa vặn tránh được ngay khoảnh khắc trước khi lưỡi đao chạm vào cơ thể.
Giống hệt như lúc sơ khảo.
Nhưng lần này đối thủ mạnh hơn, đao pháp sắc bén hơn, nàng thoạt nhìn cũng "hiểm" hơn.
Khán giả dưới đài xem đến nín thở.
"Thân pháp này... rốt cuộc là lai lịch gì?"
"Không nhìn ra môn đạo, chỉ là luôn có thể vừa vặn tránh được..."
"Quá tà môn rồi!"
Tôn Hổ càng đ.á.n.h càng gấp.
Hắn rõ ràng cảm giác nhát đao tiếp theo có thể c.h.é.m trúng, nhưng cố tình luôn kém một tia!
Năm mươi chiêu sau, khí tức của hắn bắt đầu rối loạn.
Đúng lúc này, Tô Vãn chợt dừng lại.
Mắt Tôn Hổ sáng lên — Cơ hội!
Hắn dốc toàn lực c.h.é.m xuống một đao!
Đao phong gào thét, linh lực rót vào!
Một đao này, dưới Luyện Khí tầng sáu tuyệt đối không có khả năng đỡ cứng!
Tô Vãn ngẩng đầu, nhìn thanh đao c.h.é.m tới.
Không tránh.
Mà là giơ tay phải lên, vươn hai ngón tay ra.
Nhẹ nhàng kẹp lại.
"Keng."
Lưỡi đao bị nàng kẹp giữa hai ngón tay.
Toàn trường c.h.ế.t lặng.
Tôn Hổ ngây người.
Trên đài quan chiến, vài vị trưởng lão đồng thời ngồi thẳng người.
Lại là chiêu này!
Hai ngón tay, kẹp lấy một đao toàn lực!
Đây tuyệt đối không phải là vận khí!
Tôn Hổ muốn rút đao, lại phát hiện đao giống như bị hàn c.h.ế.t giữa hai ngón tay đối phương, không nhúc nhích mảy may.
Sắc mặt hắn đỏ bừng, c.ắ.n răng dùng sức thêm.
Vẫn không nhúc nhích.
"Ta nhận thua." Hắn buông tay, chán nản nói.
"Ất tổ trận thứ mười một, Tô Vãn thắng!" Trưởng lão trọng tài lớn tiếng nói, trong giọng nói mang theo một tia kinh nghi.
Tô Vãn buông ngón tay ra, đao "loảng xoảng" rơi xuống đất.
Nàng bước xuống Thí Kiếm Đài, trở về khu vực chờ.
Có thể cảm nhận được vô số ánh mắt giống như kim châm đ.â.m vào lưng.
Dò xét, nghi ngờ, khiếp sợ.
Nàng mặt không đổi sắc ngồi xuống, nhắm mắt lại, giả vờ điều tức.
Thực tế, nàng đang cảm nhận ba điểm nút then chốt kia.
Mọi thứ bình thường.
Trận đấu tiếp tục diễn ra.
Đến trận thứ hai mươi, lại là một trận tiêu điểm: Tần Viêm đối đầu Lục Minh.
Lục Minh dạo này liều mạng tu luyện, đã đột phá đến Luyện Khí tầng tám. Nhưng đối mặt với Tần Viêm Trúc Cơ kỳ, chênh lệch vẫn rất xa vời.
Trận đấu bắt đầu, Tần Viêm thậm chí không cho Lục Minh cơ hội ra tay.
Một đạo hỏa diễm chưởng ấn cách không vỗ ra, Lục Minh vội vàng đỡ gạt, bị chấn bay xa ba trượng, rơi xuống đất thổ huyết.
"Đa tạ đã nhường." Tần Viêm nhạt giọng nói, nhìn cũng không thèm nhìn Lục Minh một cái.
Lúc Lục Minh bị khiêng xuống, ánh mắt oán độc nhìn Tần Viêm một cái, lại lướt qua hướng của Tô Vãn.
Tô Vãn không chú ý.
Nàng đang nhìn Tần Viêm.
Một chưởng vừa rồi, Tần Viêm chỉ dùng ba thành lực. Nhưng độ tinh thuần của linh lực ẩn chứa trong ngọn lửa, vượt xa tu sĩ Trúc Cơ bình thường.
Hỏa hệ đơn linh căn, quả nhiên bá đạo.
Sau khi vòng thi đấu đầu tiên kết thúc toàn bộ, nghỉ ngơi nửa canh giờ, tiến hành rút thăm vòng hai.
Ất tổ còn lại mười sáu người.
Số thăm Tô Vãn rút được là "Ất Bốn", đối thủ là "Ất Năm".
Nàng cầm thẻ thăm đi đến khu vực Ất tổ, nhìn thấy người đứng đối diện, sửng sốt một chút.
Tần Viêm.
Số hắn rút được là "Ất Năm".
Bốn mắt nhìn nhau.
Tần Viêm nhìn nàng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý: "Vận khí không tồi, vòng hai đã gặp ngươi rồi."
Tô Vãn không nói gì.
Dưới đài đã nổ tung nồi.
"Tô Vãn đối đầu Tần Viêm?!"
"Xong rồi xong rồi, phen này không còn gì hồi hộp nữa rồi."
"Tần sư huynh một chiêu là có thể giải quyết nàng ta nhỉ?"
"Cũng chưa chắc, các ngươi quên chiêu kẹp đao vừa rồi của nàng ta sao?"
"Đó là đối phó với Luyện Khí tầng sáu! Tần sư huynh là Trúc Cơ!"
Lâm Thanh Lộ chen đến bên cạnh Tô Vãn, gấp đến mức sắp khóc: "Sư tỷ, làm sao bây giờ... Hay là chúng ta bỏ cuộc đi?"
Tô Vãn nhìn Tần Viêm.
Tần Viêm cũng đang nhìn nàng, trong ánh mắt mang theo sự dò xét không hề che giấu và... hứng thú.
"Tô Vãn." Hắn cất lời, "Ta biết ngươi có điểm kỳ lạ. Nhưng trước mặt ta, mấy trò vặt vãnh đó vô dụng."
Tô Vãn im lặng vài giây, nói: "Mời sư huynh chỉ giáo."
Tần Viêm cười: "Được, ta nhường ngươi ra tay trước."
Trưởng lão trọng tài nhìn hai người, lớn tiếng nói: "Ất tổ trận thứ tư, Tô Vãn đối đầu Tần Viêm — bắt đầu!"
