ĐỀ CỬ HÔM NAY

Giấu Kiếm Trong Thân Bệnh, Giấu Bước Chân Sau Rèm Gấm

Giấu Kiếm Trong Thân Bệnh, Giấu Bước Chân Sau Rèm Gấm

Xong rồi.   Rốt cuộc, cả ta lẫn chàng đều không thể tiếp tục giả vờ nằm yên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.   Phụ thân từng truyền cho ta một đạo lý sống vô cùng giản dị: thế gian chẳng thiếu người chịu làm việc, chỉ thiếu kẻ lười có đủ kiên trì để chờ người khác ra tay trước.   Ngươi cứ thong thả nằm đó, chỉ cần chờ đủ lâu, ắt sẽ có một người cần mẫn bị cảnh tượng trước mắt giày vò đến không chịu nổi, cuối cùng tự mình đứng ra thu xếp mọi chuyện.   Một khi ai động tay trước, công việc kia đương nhiên sẽ rơi vào tay người ấy.   Nhờ thấu hiểu đạo lý này, phụ thân ta đã bình an trôi qua hai mươi năm giữa chốn quan trường đầy sóng gió.   Việc nào thật sự thuộc trách nhiệm của mình, ông luôn hoàn thành đầy đủ, tuyệt đối không để người khác nắm được sai sót.   Nhưng hễ có ai định nhét thêm một phần công vụ không liên quan lên bàn, ông sẽ lập tức đưa tay ôm ngực, vẻ mặt yếu ớt đến mức dường như chỉ cần người kia nói thêm một câu, ông liền có thể nhắm mắt ngay tại chỗ.  

Thứ Nữ Tạ Bảo Châu

Thứ Nữ Tạ Bảo Châu

GIỚI THIỆU:   Ta là thứ nữ giỏi lấy lòng người nhất Hầu phủ.   Những lời nịnh nọt, há miệng là có thể nói ra ngay.   Đến khi phụ thân phạm tội, Hầu phủ bị tịch biên, ta còn đang cuống cuồng nhét ngân phiếu vào trong ngực.   Nào ngờ lại bị đích mẫu cả người phủ đầy bụi đất túm chặt tay áo.   Gương mặt ngày thường đoan trang của bà lúc này đã mất hết thần sắc, vừa khóc vừa hỏi ta:   “Chẳng phải con từng nói, đời này chỉ nhận một mình ta là mẫu thân sao?”   Ta từng nói ra thứ lời trái lương tâm như vậy thật à?  

Họa Bình Thu

Họa Bình Thu

Thư từ qua lại suốt hai năm, vậy mà ngay trước khi đến cầu thân, thư của Thẩm Nhạn Chu bỗng như đổi thành một người khác. Ta sinh lòng nghi hoặc, nào ngờ lại ngoài ý muốn biết được chân tướng. Sau tấm bình phong trong tửu lâu, hắn đang cùng bằng hữu nhắc đến vị ý trung nhân trước kia. “Đừng nhắc nữa, đọc văn phong trong thư, ta còn ngỡ là một nữ tử tài mạo song toàn.” “Nào ngờ lại là một nữ tử dung mạo xấu xí, nốt ruồi trên mặt còn to hơn cả hạt đậu.” Trên mặt hắn vẫn còn vẻ sợ hãi khi nhớ lại. “Nếu không phải ta sớm lưu tâm, cố ý để vị nghĩa huynh của ta đi xem mắt nàng trước,  gặp được người thật từ sớm, e rằng sau này đến lúc động phòng hoa chúc, ta thật sự sẽ không nhịn được mà tự chọc mù hai mắt mất.” Người đi cùng nhịn cười hỏi: “Trước đây thấy hai người thư từ qua lại, trò chuyện tâm đầu ý hợp đến thế.” “Giờ ngươi muốn rút lui, chẳng lẽ không sợ nàng tìm đến tận Hầu phủ làm ầm lên sao?” Thẩm Nhạn Chu đắc ý cười. “Sơn nhân tự có diệu kế.” “Ta đã sớm chuyển toàn bộ thư từ qua lại với nàng cho nghĩa huynh, để huynh ấy mạo nhận mình là Liên Chu Cư Sĩ, cưới nàng là xong!” 

Dao Quân

Dao Quân

Năm thứ bảy sau khi gả cho Tiết Đích, hắn dẫn binh vào cung, lấy danh nghĩa thanh quân trắc.    Phụ thân ta bị hạ ngục, chờ ngày xử tr/ ảm.   Tiết Đích biết ta muốn cầu tình, bèn ôm hai đứa trẻ hỏi ta: “Chọn con của chúng ta, hay chọn người phụ thân ngu trung kia của nàng?”   Ta gần như không chút do dự đáp: “Ta chọn phụ thân.”   Hắn tự giễu cười một tiếng, ôm hai đứa trẻ quay đầu bỏ đi.   Không lâu sau, phụ thân ta được thả ra, ta cũng bị đưa về nhà mẹ đẻ.   Ta vẫn luôn chờ hưu thư của Tiết Đích, chỉ là không ngờ một năm sau, hắn lại phái người đến đón ta trở về Tiết gia.    Có điều, lần này là với thân phận thiếp thất.

Chính Kinh Ngu
Người Cũ Không Quay Về

Người Cũ Không Quay Về

Lại một bát thuốc tránh thai đưa đến trước mặt. Tiêu Tuyệt cầm thìa ngọc, tự tay đưa tới bên môi ta, nhẹ nhàng dỗ dành: "A Nguyên ngoan, uống hết bát cuối cùng này đi. Uống xong rồi, ta sẽ cho nàng sinh con." Ta nhìn bóng mình soi trong bát thuốc, mái tóc đen nay đã điểm vài sợi bạc. Hai mươi lăm tuổi, đến nay làm dâu nhà Tĩnh Vương phủ vừa tròn bảy năm, ta cũng đã uống thuốc tránh thai suốt bảy năm ròng. Hôm nay là sinh nhật ta. Năm nào hắn cũng nói với ta câu ấy, rằng uống hết bát này rồi sẽ cho ta sinh con. Ta há miệng nuốt xuống, vị đắng chát từ đầu lưỡi lan thẳng vào tận đáy lòng. Tiêu Tuyệt hài lòng đặt bát thuốc xuống, lau sạch vết thuốc nơi khóe miệng ta. "Ngoan lắm." Hắn đứng dậy định bước đi, ta níu lấy tay áo hắn: "Vương gia, đêm nay..." Hắn gạt nhẹ tay ta ra: "Đêm nay ta phải sang bên biểu muội ngắm trăng. Nàng ấy mới vào phủ, còn e ngại chưa quen." Ta nhìn theo bóng lưng hắn hướng về phía nguyệt môn. Sau cánh cổng ấy là nơi ở của Lâm Uyển Nhi, vị biểu muội thanh mai trúc mã của hắn. Nửa tháng trước khi nàng ta mới vào phủ, Tiêu Tuyệt nắm tay nàng ta dặn dò ta: "Uyển Nhi thân thể yếu đuối, A Nguyên, nàng là Chính phi, nên nâng đỡ chăm sóc nàng ấy nhiều hơn." Chăm sóc. Giống như suốt bảy năm qua, ta đã hết lòng chăm sóc cho từng người phụ nữ hắn lần lượt mang về phủ. Nhưng giờ đây ta không muốn nhẫn nhịn nữa, cũng chẳng muốn vì hắn thêm nữa.  

zhihu
Bà Cố Ơi, Đừng Bắt Cháu

Bà Cố Ơi, Đừng Bắt Cháu

Khi bị sốt phải vào bệnh viện, người khám cho tôi lại chính là bạn trai cũ. Vừa nhìn thấy tôi, anh đã tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Bao nhiêu?” Tôi do dự mất hai giây rồi đáp: “Một mét sáu tám.” Ngay giây sau, Thẩm Tức Bạch đã đạp tôi một cú, đá thẳng ra khỏi phòng khám. “Một mét sáu tám đúng không? Được lắm, về nhà chờ c.h.ế.t đi.”  

Bất Thị Khanh
Ta Nguyện Quay Đầu

Ta Nguyện Quay Đầu

Muội muội từ khi sinh ra đã thiếu mất một đốt ngón út bên tay phải, bởi vậy từ nhỏ đã bị người đời xem là mang điềm chẳng lành.   Khó khăn lắm mới có Nhị công tử Tạ gia bằng lòng đến cửa cầu thân với nàng.   Để hôn sự ấy có thể thuận lợi mà thành.   Mẫu thân tự mình làm chủ, quyết định để ta gả cho Đại công tử Tạ gia làm kế thất.   “Nếu năm ấy không phải ta vì đi tìm con mà chẳng may trượt ngã dẫn đến sinh non, muội muội con đã không mang khiếm khuyết từ khi lọt lòng, chuyện này vốn là con nợ nó.”   Sau khi gả vào Tạ gia, ta luôn cẩn trọng giữ lễ, từng lời từng việc đều không dám có nửa phần sơ suất.   Ta dạy dỗ con riêng, phụng dưỡng bà mẫu, lại thay phu quân quản thúc tiểu thúc.   Thế nhưng con riêng lại oán ta đã thay thế vị trí của mẫu thân đã mất trong phủ, bởi vậy khắp nơi đều cố ý đối nghịch với ta.  

Tiếng Chuông Đợi Ta Trở Về Nhà

Tiếng Chuông Đợi Ta Trở Về Nhà

Kiếp trước, khi hành cung bất ngờ gặp thích khách, ta hoảng loạn đến mức bước chân lảo đảo, chỉ biết chạy đi tìm phụ thân đang là Thái tử.   Khi ấy, người đang ở bên ngoài thả diều cho nữ nhi của ngoại thất, nghe ta hớt hải kể hết mọi chuyện cũng chỉ thuận tay giao ta cho nội thị.   “Tuế An ngoan, công lao cứu giá lần này trước cứ ghi dưới danh nghĩa phụ thân, đợi hoàng tổ phụ ban thưởng, con chỉ cần nói rằng con muốn Tô di cùng tỷ tỷ Phán Nhi vào Đông cung là được.”   Về sau, Tô di đẩy mẫu thân đang mang thai xuống hồ sen, còn tỷ tỷ Phán Nhi lại vừa khóc vừa nói rằng chính ta đã hại chết mẫu thân.   Phụ thân tin lời nàng ta.   Người nhốt ta vào một gian phòng tối lạnh lẽo không có lấy một chậu than, bắt ta phải nhận lỗi với tỷ tỷ Phán Nhi.   Đêm ta chết cóng trong căn phòng ấy, người lại đang bận bù lại một buổi tiệc sinh thần thật náo nhiệt cho tỷ tỷ Phán Nhi.   Đến khi ta mở mắt ra lần nữa, lưỡi đao của thích khách đã bổ tung cánh cửa viện nơi hoàng tổ phụ nghỉ ngơi.   Lần này, ta không còn chạy đi tìm phụ thân nữa.   Ta lao thẳng đến chiếc chiêng đồng dùng để báo động treo dưới hành lang, ôm lấy dùi gỗ, dùng hết sức lực nhỏ bé của mình mà hét lớn:   “Hoàng tổ phụ, mau chạy đi!”  

Không Để Lại Tiếc Nuối

Không Để Lại Tiếc Nuối

Sau khi chị gái tôi góa chồng, chị ấy đã nộp đơn xin cấp một người bạn đời thú nhân mới. Không ngờ, hệ thống lại ghép đôi chính xác với người em trai sinh đôi của chồng tôi. Kể từ khi biết chuyện này, Giang Húc cứ thẫn thờ ôm chặt lấy tôi, cả đêm không hề chợp mắt. Tôi cũng hiếm hoi rơi vào trạng thái mất ngủ. Mãi đến rạng sáng, tôi nghe thấy anh ta rốt cuộc vẫn không nhịn được, lén lút ra ngoài ban công gọi điện thoại cho em trai mình: "A Trì, anh thực sự không muốn cả đời này đều phải lỡ hẹn với cô ấy." "Em giúp anh lần này thôi." "Yên tâm đi, Ôn Ninh ngốc nghếch lắm, cô ấy tuyệt đối không nhận ra em đang giả danh anh đâu." "Em còn nhớ không? Trước đây cô ấy từng nhận nhầm hai chúng ta một lần rồi đó." "Phía Ôn Lâm cũng chưa từng gặp em, cho dù anh có thay thế em vài ngày, cô ấy cũng sẽ không mảy may phát hiện." "Anh xin em đấy, chỉ tráo đổi một tuần thôi, một tuần là đủ rồi, anh chỉ muốn không để lại tiếc nuối..." Anh ta cứ khẩn khoản cầu xin như thế cho đến khi mặt trời ló dạng. Giang Trì cuối cùng mới chịu đồng ý giả làm anh trai để ở lại giữ chân tôi. Ngay khoảnh khắc đó, tôi và Giang Húc vô tình cùng thở phào nhẹ nhõm. Anh ta trước giờ không hề hay biết. Thực ra tôi cũng giống như anh ta. Trong lòng cũng chôn giấu một đoạn tình cảm cầu mà không được, một nỗi tiếc nuối khôn nguôi.

Ăn Chút Đồ Ngon
Anh Công Khai Thanh Mai, Tôi Khóa Thẻ, Thu Xe, Bán Luôn Nhà

Anh Công Khai Thanh Mai, Tôi Khóa Thẻ, Thu Xe, Bán Luôn Nhà

Bạn trai tôi bất ngờ đăng một bài trên trang cá nhân, công khai cô bạn thanh mai trúc mã mà anh ta quen từ thuở nhỏ.   Dòng chú thích đi kèm chỉ vỏn vẹn một câu:   “Đi một vòng thật xa rồi mới nhận ra, người xuất hiện từ ban đầu vẫn là người phù hợp nhất.”   Ngay giây tiếp theo, cô thanh mai trúc mã ấy cũng đăng lên một bức ảnh chụp chung của hai người.   Trong ảnh, cô ta ung dung ngồi ở ghế phụ của chiếc xe tôi mua cho bạn trai, trên cổ tay còn đeo chiếc đồng hồ đôi mà chính tay tôi đã tặng anh ta.   Tôi lập tức gọi điện sang, nhưng bạn trai chỉ mất kiên nhẫn đáp lại:   “Em đừng có rảnh rỗi rồi tự dưng kiếm chuyện nữa được không?”   “Bọn anh chỉ thân với nhau thôi, đăng một tấm ảnh cho vui cũng không được à?”  

Nhặt Được Cún Con Cố Chấp Ngây Thơ

Nhặt Được Cún Con Cố Chấp Ngây Thơ

Cố Tranh là đứa trẻ tôi nhặt được từ bên ngoài về. Tôi tắm rửa sạch sẽ cho cậu rồi hai anh em rau cháo nuôi nhau, nương tựa mà sống. Năm 18 tuổi, cậu ghé sát vào tai tôi, thủ thỉ một điều ước. "Em muốn có anh." Tôi hoảng loạn bỏ chạy. Trước khi lên máy bay, tin nhắn cuối cùng cậu gửi cho tôi vỏn vẹn mấy chữ: [Tìm được anh, em sẽ làm anh tới chết.] Năm năm sau gặp lại, cậu đã trở thành Cậu hai nhà họ Cố. "Anh ơi, em tìm thấy anh rồi nè~"  

Nực Cười, Chuyện Hoà Ly Đâu Phải Do Ngươi Quyết Đinh!!!

Nực Cười, Chuyện Hoà Ly Đâu Phải Do Ngươi Quyết Đinh!!!

Phu quân xuất chinh ba năm. Ngày hắn trở về, bên tai ta đột nhiên vang lên một giọng nói trong lòng kỳ lạ.   【Thật đáng thương, một mình phòng không suốt ba năm, hầu hạ bà mẫu, nuôi dưỡng tiểu thúc tiểu cô, vậy mà tên nam nhân khốn nạn kia vừa trở về đã muốn hòa ly với nàng.】   【Chứ còn gì nữa, ngoại thất mà tên nam nhân khốn nạn kia nuôi bên ngoài sắp sinh con rồi, vậy mà nàng vẫn còn bị giấu giếm chẳng hay biết gì.】   【Đáng tức nhất là cả Chu gia đều biết chuyện, chỉ duy nhất mình nàng bị giấu kín.】   Ta ngẩng đầu liếc nhìn một cái, chỉ thấy hai con quạ đang đậu trên cành cây, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn về phía ta. Bộ dạng ấy chẳng khác nào đang nhìn một nữ nhân bị phu quân ruồng bỏ đáng thương.   Ta không khỏi cười lạnh một tiếng trong lòng.   Hòa ly ư?   Nực cười, chuyện hòa ly này đâu phải do người Chu gia bọn họ nói là được!  

Nơi Gió Trở Về

Nơi Gió Trở Về

Hệ thống giao cho tôi nhiệm vụ chinh phục một tên trừ yêu sư máu lạnh vô tình. ​Kiếp thứ nhất: Tôi xuyên thành hoa yêu, mang khuôn mặt ngây thơ vô tội đến quyến rũ hắn. Lời chào còn chưa kịp thốt ra câu nào đã bị hắn một đao chém chết. ​Hệ thống lúc này vẫn là "lính mới" chưa có kinh nghiệm, đành ngậm ngùi cho tôi làm lại từ đầu. Thế giới khởi động lại. ​Kiếp thứ hai: Tôi biến thành một hồ ly tinh mỹ diễm, nằm sẵn trên giường chờ hắn. Người còn chưa thấy đâu thì đã bị trận pháp của hắn đè cho tan xương nát thịt. Thế giới lại khởi động lại lần nữa. ​Hệ thống bắt đầu hoảng loạn, tốn bao công sức mới biến tôi thành người thật sự. ​Kiếp thứ ba: Tôi thai sinh thành cô bạn thanh mai trúc mã của trừ yêu sư. Hai bên lớn lên bên nhau, ngày nào tôi cũng cho hắn ăn kẹo. Lần này chắc chắn thành công rồi đúng không? ​Nhưng đoán xem điều gì xảy ra? Hắn đi bái sư học nghệ, lúc trở về lại dẫn theo một tiểu thỏ yêu và tuyên bố muốn cưới cô ta làm vợ. ​Bạn hỏi tôi sau đó thế nào ư? ​Sau đó, đúng vào đêm tân hôn của tên trừ yêu sư đó, tôi nhảy đầu xuống hồ tự sát. Trước khi nhắm mắt còn chửi thẳng vào mặt hệ thống: ​"Thôi dẹp đi nhé, bà đây không làm nữa, ai thích thì nhảy vô mà làm!"

Ném Nhầm Tú Cầu

Ném Nhầm Tú Cầu

Năm ta vừa tròn mười tám tuổi, ta cùng dưỡng muội đứng trên lầu cao ném tú cầu chọn phu quân, nào ngờ giữa lúc người người chen chúc hỗn loạn, huynh trưởng ruột thịt lại thuận tay ném tú cầu của ta vào giữa đám đông, để rồi cuối cùng nó rơi vào tay vị đại công tử ngây dại của Cung gia.   Còn tú cầu của dưỡng muội lại vừa khéo được chính thanh mai trúc mã của ta đón lấy.   Ta không dám tin mà nhìn huynh trưởng, bởi huynh ấy rõ ràng biết từ thuở còn thơ ấu, người ta vẫn luôn lặng lẽ để trong lòng chính là vị trúc mã kia.   Huynh ấy chột dạ cúi đầu, vậy mà vẫn có thể đường hoàng nói rằng sau này có thể để trúc mã cưới ta vào cửa làm thiếp.   Tất cả mọi người đều đang chờ xem ta chịu đủ ba mươi roi rồi từ bỏ mối hôn sự này.   Ta chỉ khẽ phất tay, bình thản nói với ma ma: “Chuẩn bị giá y đi, người này, ta gả.”  

Lúc Tà Dương Tròn Vành

Lúc Tà Dương Tròn Vành

Khi các cung tuyển chọn cung nữ thị tẩm, Thần Vương dứt khoát mang tiểu cung nữ bên cạnh ta đi.   Sau đó, người còn dỗ dành ta:   “Bọn họ đều không lanh lợi bằng nàng, cũng chẳng biết làm việc, vẫn nên để nàng ở lại trong cung bên cạnh ta mới ổn thỏa nhất.”   Nhưng dường như người đã quên, ta đã hai mươi tuổi.   Nếu tiếp tục ở lại trong cung, ta chỉ có thể trở thành nữ tử tự chải tóc, cả đời không lấy chồng.   Ta không dám tiếp tục đánh cược vào chân tình của nam nhân, sợ cuối cùng rơi vào cảnh cô độc đến già trong lãnh cung.   Vì vậy, ta bỏ ra một khoản tiền lớn, cầu được một con đường xuất cung.   Chỉ còn bảy ngày nữa.   Ta sẽ theo phế Thái tử bị lưu đày tới Tây Bắc.  

Cả Nhà Diễn Vai Trọng Nữ Khinh Nam, Rồi Lại Đem Hết Tài Sản Cho Em Trai Đứng Tên

Cả Nhà Diễn Vai Trọng Nữ Khinh Nam, Rồi Lại Đem Hết Tài Sản Cho Em Trai Đứng Tên

Từ trước đến nay, bố mẹ vẫn luôn khiến tôi tin rằng trong nhà này, tôi và em trai được đối xử công bằng như nhau.   Sau khi hai chị em bắt đầu đi làm, cả tôi lẫn em trai đều phải góp một khoản tiền sinh hoạt cố định cho gia đình.   Em trai nộp năm nghìn tệ mỗi tháng, còn phần của tôi chỉ là ba nghìn tệ.   Điều kỳ lạ là thu nhập của tôi rõ ràng cao hơn, mỗi tháng tôi kiếm được mười nghìn tệ, trong khi em trai chỉ nhận sáu nghìn.   Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng có lẽ vì mình là cô con gái hiểu chuyện, biết quan tâm nên bố mẹ mới âm thầm ưu ái tôi thêm một chút.   Em trai cũng thường xuyên than thở rằng bố mẹ nhà mình đúng kiểu trọng nữ khinh nam.   Tôi nghe nhiều thành quen, thậm chí còn tin là thật, vì vậy sau lưng bố mẹ cũng chẳng ít lần lén cho em thêm tiền.   Điều khiến tôi càng yên tâm hơn là em trai chưa bao giờ vì sự thiên vị ấy mà giận lây sang tôi, trái lại tình cảm hai chị em còn ngày một thân thiết.   Cho đến một ngày nọ.   Tôi vô tình mở được cánh cửa phòng làm việc của bố.   Cũng từ khoảnh khắc ấy, tôi mới phát hiện toàn bộ tài sản trong nhà thật ra đã sớm được sắp xếp người sở hữu, tất cả đều thuộc về em trai, còn phần dành cho tôi thì chẳng có lấy một chút.  

Em Gái Kế Cướp Nhầm Lão Già Giữ Cổng

Em Gái Kế Cướp Nhầm Lão Già Giữ Cổng

Em gái cùng cha khác mẹ của tôi rất thích cướp đồ của tôi. Nếu không cướp được, cô ta sẽ tìm một thứ còn ‘cao cấp’ hơn để đè đầu tôi. Tôi hẹn hò với thái tử gia của giới hào môn Kinh Thành. Sau khi chen chân phá hoại mối quan hệ của chúng tôi không thành, cô ta lại quay sang quyến rũ bố của anh ấy. “Chị à, sau này gặp em nhớ gọi một tiếng mẹ đấy nhé!” Cô ta cười đắc ý. Nhưng người đang qua lại với cô ta, rõ ràng chỉ là ông lão giữ cổng nhà thái tử gia mà thôi.  

Hạnh Nhân Đậu
Sau Khi Thay Đích Tỷ Gả Cho Vị Hôn Phu Của Nàng Ấy

Sau Khi Thay Đích Tỷ Gả Cho Vị Hôn Phu Của Nàng Ấy

Vị hôn phu của đích tỷ có một thiếp thất dễ mang thai, năm năm sinh cho hắn ta ba trai hai gái. Hơn nữa người này còn cực kỳ "hiền lương thục đức", chưa từng tranh sủng, ngược lại còn luôn đốc thúc Quý Tùy tiến thủ. Chuyện này Quý gia giấu kín như bưng. Mãi đến khi đích tỷ sắp lên kiệu hoa, đích mẫu mới biết được chuyện này từ miệng Quý phu nhân, còn bị nhắc nhở rằng: "Công trạng của Vân Anh đủ để có được vị trí bình thê rồi, là do nó rộng lượng bao dung, sợ tân phụ qua cửa sẽ khó coi nên mới chủ động lui bước." "Tân phụ sau này phải kính trọng Vân Anh đôi chút nhé!" Quý gia đinh ninh kiệu hoa đã đến cửa, nhà ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt. Nhưng không ngờ, đích mẫu đang thịnh nộ lại lôi từ hậu viện ra một người là ta “gả thay”. "Đem những thủ đoạn hồ mị mà ngươi học được từ chỗ di nương của ngươi, tung ra hết cho ta." "Thay tỷ ngươi, thay Tô gia trút giận một trận!" Ta ư? Không phải. Ta chỉ biết quyến rũ nam nhân chứ đâu có biết trạch đấu!

Việt Nguyệt Duyệt

Truyện Hoàn Thành

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.