ĐỀ CỬ HÔM NAY

Lòng Chàng Luôn Đợi

Lòng Chàng Luôn Đợi

Vừa hay tin phu quân vẫn luôn cất giấu tình ý dành cho đích tỷ của ta, ta chẳng kịp nghĩ ngợi thêm, liền thừa lúc đêm khuya vắng lặng mà âm thầm rời khỏi phủ.   Nhớ lại nghĩa phu thê đã vun đắp suốt hai năm, ta lại lo chàng vì chuyện này mà canh cánh trong lòng, ngày chẳng thiết ăn, đêm chẳng yên giấc.   Bởi vậy, trước khi đi, ta đành để lại một phong thư, coi như thay mình bày tỏ tấm lòng rộng rãi đến tận cùng.   【Phu quân, lúc chàng đọc được những dòng này, thiếp đã chẳng còn ở trong phủ nữa. Từ khi biết người chàng ái mộ là đích tỷ của thiếp, trong lòng thiếp quả thực áy náy khôn nguôi. Để chàng và tỷ ấy có thể đường đường chính chính ở bên nhau mà không phải bận lòng, thiếp đã theo một người khác rời đi rồi. Điều cuối cùng thiếp có thể làm cho chàng, cũng chỉ đến thế mà thôi. Nương tử vẫn yêu chàng.】   Lâu Tuyết Tận: “?”   Phu quân của ta tên Lâu Tuyết Tận, là một nam nhân có tài cán chẳng thể xem thường.   Chỉ trong năm năm ngắn ngủi, chàng đã từ một tú tài nghèo đến hai bàn tay trắng, từng bước trèo lên vị trí Hình bộ Thị lang.   Ấy vậy mà chẳng ai hiểu nổi vì cớ gì, năm ấy chàng lại nhất định muốn cưới một thứ nữ như ta làm thê.  

Phu Quân, Ta Chạy Theo Người Khác Rồi!

Phu Quân, Ta Chạy Theo Người Khác Rồi!

Biết phu quân ái mộ đích tỷ của ta, ta lập tức bỏ trốn ngay trong đêm.   Nghĩ đến tình nghĩa phu thê hai năm, lại sợ hắn vì chuyện này mà lòng mang áy náy, ăn ngủ không yên, ta đành để lại một phong thư, tỏ rõ sự rộng lượng của mình.   “Phu quân, khi chàng đọc được phong thư này, ta đã không còn ở nhà nữa rồi.   Bởi vì sau khi biết chàng ái mộ đích tỷ của ta, trong lòng ta vô cùng áy náy.   Cho nên, để hai người có thể yên tâm ở bên nhau, ta đã chạy theo người khác rồi.   Việc duy nhất ta có thể làm cho chàng cũng chỉ có vậy.   Nương tử yêu chàng.”   Lâu Tuyết Tẫn: “?”  

Bố Mẹ Mua Nhà Cho Tôi, Bạn Trai Lại Muốn Biến Nó Thành Tài Sản Của Anh Ta

Bố Mẹ Mua Nhà Cho Tôi, Bạn Trai Lại Muốn Biến Nó Thành Tài Sản Của Anh Ta

Bạn trai đề nghị bán hai căn nhà trước hôn nhân để mua căn hộ năm phòng ngủ, một câu của bố khiến Thẩm Vũ Đồng tỉnh ngộ.   Thẩm Vũ Đồng không nói gì, chỉ nhìn anh ta thật lâu.   “Ý tưởng này là ai bày cho anh?”   “Anh tự nghĩ ra mà.”   Ánh mắt Chu Dật Thần thoáng dao động.   “Anh cũng chỉ đang suy nghĩ cho tương lai của chúng ta thôi.”   “Anh tự nghĩ ra?”   Thẩm Vũ Đồng bật cười, trong nụ cười mang theo chút mỉa mai.   “Chu Dật Thần, từ khi nào anh nghĩ ra được một kế hoạch như vậy?”   “Có phải Tiền Lỗi lại bày cho anh ý tưởng tồi tệ gì không?”   Mặt Chu Dật Thần lập tức đỏ lên.   “Sao em cứ nghi ngờ Tiền Lỗi mãi thế?”  

Minh Nguyệt Chiếu Khanh

Minh Nguyệt Chiếu Khanh

Ta được ban hôn cho Đoan Vương, mà đạo thánh chỉ ấy lại do chính tay ta viết. Bởi vậy, ngày Tô công công phụng chỉ tuyên đọc, ta đặc biệt dặn dò người chọn địa điểm ngay trước cửa phủ Thừa tướng, giữa con phố lớn náo nhiệt nhất kinh thành. Tô công công mở thánh chỉ, cao giọng đọc: "Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết. Nay có đích nữ phủ Thừa tướng – Diệp Tường, dung mạo thanh lệ, tính tình ôn nhu, tâm địa thiện lương, phẩm hạnh đoan trang, dịu dàng hiền thục, khí chất bất phàm..." Ta cố ý viết chữ nhỏ hơn bình thường. Một đạo thánh chỉ vốn chỉ cần vài câu ngắn gọn, vậy mà bị ta kéo dài đến tận mười phút mới đọc xong. Sắc mặt phụ thân lúc tiếp chỉ khó coi đến cực điểm. Mãi đến khi Tô công công rời đi, người mới nghiến răng nhìn ta: "Diệp Tường, con nhất định phải khiến cả thiên hạ biết chuyện đầu óc con có vấn đề sao?"

Bản Phác Thảo Olli's

Bản Phác Thảo Olli's

Đc nhận nuôi từ cô nhi viện do 1 dịp tình cờ gì đó k ai nhắc đến. Bị bắt cóc tra tấn gii đó gãy tay k thể vẽ được, ám ảnh tâm lí-> đổi qua học kế toán, làm thư kí tại công ty nam9. Làm ba năm mập rõ 1 năm tự nhiên bị anh lạnh nhạt cái rồi có thư kí riêng khác bỏ cổ. Rồi cổ chán cổ nghỉ việc luon tại cổ deo thiếu tiền. sự thật là có mấy ng hỏi cổ nói:" Không có quan hệ gì cả, chúng tôi chỉ là cấp trên và nhân viên, không phải đang tìm hiểu nhau đâu" Nói với hội bạn thân ở quán bar, ảnh ngồi gần đó nghe đuoc xong giận. Ảnh dính dô vụ gì đó sợ ngta kím chỉ quánh bắt cóc nên né ra để cô gái sát thủ này vào thế chỗ. Bữa kia vô tình dẫn chỉ đi xem triễn lãm thì gặp cha mẹ ruột chỉ, cha-theien tài piano, mẹ-bà chúa vẽ tranh và thư pháp, chỉ vô tình kết thân với em trai ruột và cậu bé này còn vẽ chỉ treo lên phòng triển lãm, cô chị giả kia cũng là ruột mà là của chị gái bà mẹ trộm tinh trùng qua tay của quản gia lấy, tráo con. cậu em trai từ lâu đã k ưa bà chị giả, xàm xàm cả khúc mà bà chị giả cũng tội nghiệp á. Chuyện ng lớn con cái khổ. Chị giả năm 17 thì mắt mờ gần như là mù, k muốn thay mắt nên cứ v r tách biệt với mọi ng ( Lúc này bt dụ con giả rồi á) gặp nữ9 ở sân bay trùng hợp cùng nhau về nuoc r đưa về nhà gặp cậu em trai. thấy 2 ng thân nhau bà chị giả tủi thân vc. bà này giỏi đàn vlll, đạt giả bla blaaa, hồi mắt còn thấy vẽ cũng có giải lắm á. Em trai k đi theo đường nghệ thuat của cha mẹ mà lm  lí do k nhận ra nu9 là con gái mình vì hồi lúc 17 tuổi bị bắt cóc, đánh đập hư cái mặt gãy xuong hàm blaa blaa nên phẫu thuật. k ở nhà đó nữa là do hồi còn năm 1 đh, bị chuốc thuoc 2 chị em, 2 đứa rạch tay mà nhỏ này sợ k gian tối nên thg em ôm r tùm lum mà k có lm giii, be bết máu. Thấy mình là gánh nặng nên bỏ nhà đi. Nữ9 vẫn bị bắt cóc, cha dượng cứu- nam9 vì cứu chỉ rơi xuống biển mà cũng đc cứu lẹ lắm.  

Chuyện Xảy Ra Sau Khi Gọi Trúng Một Chiếc Maybach

Chuyện Xảy Ra Sau Khi Gọi Trúng Một Chiếc Maybach

Năm nhất học thạc sĩ, tôi gọi xe về trường, ai ngờ lại vô tình đặt trúng một chiếc Mercedes-Maybach.   Gặp gỡ một người đàn ông.   Và cũng từ đó, quỹ đạo cuộc đời tôi hoàn toàn thay đổi.   Năm ấy, tôi vừa bước vào năm nhất chương trình thạc sĩ. Giáo sư hướng dẫn mời được một nhân vật có tiếng trong ngành đến trường thỉnh giảng, nên giao cho tôi và sư tỷ phụ trách việc đón tiếp.   Sư tỷ ngại không dám nói là mình có lịch hẹn hò với bạn trai, tôi nghĩ bụng một mình mình chắc cũng lo liệu xong nên bảo chị cứ đi trước.   Kẹt nỗi máy bay bị delay cộng thêm tắc đường, nên lúc sắp xếp xong chỗ nghỉ ở khách sạn cho vị khách quý kia thì trời đã khuya lắm rồi.   Ngờ đâu bên ngoài lại đổ mưa to, ứng dụng gọi xe trên điện thoại cứ xoay vòng vòng mà chẳng có tài xế nào nhận cuốc.   Nếu muộn chút nữa là tôi sẽ bị trễ giờ đóng cửa ký túc xá mất, chẳng còn cách nào khác, tôi đành tích chọn hết tất cả các loại xe trong ứng dụng.   Thế nhưng, tôi lại chẳng hề để ý rằng mình đã lỡ tay tick luôn cả mục "Xe sang chuyên dụng".   Cho đến khi giao diện màn hình nảy ra dòng chữ "Mercedes-Maybach S-Class".   Con ngươi tôi chấn động dữ dội.   Đi? Hay là không đi?  

Bất Ngờ Trong Nhật Ký Của Mẹ Chồng

Bất Ngờ Trong Nhật Ký Của Mẹ Chồng

Khi mẹ chồng chỉ còn thoi thóp, bà gọi tôi và em dâu Bạch Vi tới bên giường bệnh. Bà trao cho tôi một cuốn sổ tiết kiệm có năm mươi nghìn, còn Bạch Vi lại được thừa kế hai căn biệt thự nằm ngay giữa trung tâm thành phố. Nhưng đến lúc mang sổ ra ngân hàng rút tiền, tôi hoàn toàn chết lặng. Máy trợ thở bên giường mẹ chồng liên tục phát ra những tiếng “tít tít” đều đặn, chói tai như đang đếm ngược từng giây còn lại trong cuộc đời bà.  

Độc Chủng Yêu Cung: Bệ Hạ, Đừng Đọc Thoại Bản Nữa

Độc Chủng Yêu Cung: Bệ Hạ, Đừng Đọc Thoại Bản Nữa

Hoàng đế trở về cung điện, bế theo một người phụ nữ đang mang thai, người có đường nét khuôn mặt rất giống ta. Với tư cách là Hoàng hậu, ta vô cùng vui mừng. Ta vội vã chạy ra khỏi Lãnh Cung, tháo vương miện phượng hoàng trên đầu mình xuống, cẩn trọng đội lên đầu người phụ nữ kia, rồi lập tức quỳ sụp xuống, thành kính cầu xin Hoàng đế phế truất ta khỏi ngôi vị Hoàng hậu và giáng ta xuống làm thường dân. Hoàng đế nhìn ta bằng ánh mắt lạnh như băng: "Lưu Vạn Triệu, ngươi lại định bày trò rắc rối gì nữa đây?" Người tuyệt nhiên không tin rằng ta thực sự muốn rút lui khỏi ngôi vị này.

Vòng Lặp Của Kẻ Điên

Vòng Lặp Của Kẻ Điên

Năm thứ ba sau khi kết hôn với Hứa Vân Chu, tôi mới bàng hoàng nhận ra, hắn lấy tôi chỉ để trả thù cho người tình trong mộng đã khuất. Dưới sự sắp đặt t.à.n n.h.ẫ.n của hắn, bố tôi qua đời ngay trên bàn mổ, mẹ tôi suy sụp tinh thần rồi gieo mình xuống từ tầng lầu cao, còn tôi – khi ấy đang mang t.h.a.i – bị hắn g.i.a.m c.ầ.m c.h.ặ.t chẽ. Hứa Vân Chu lạnh lùng bảo: "Đây là món nợ mà cả nhà cô phải trả cho Mạt Mạt." Tôi đã dùng hết chút sức tàn cuối cùng để kéo hắn c.h.ế.t chung.  Nào ngờ vừa mở mắt ra, cả hai chúng tôi đều đã sống lại. Kiếp này, tôi tìm mọi cách để tránh xa Hứa Vân Chu càng sớm càng tốt, mặc kệ hắn muốn đi cứu rỗi hay bù đắp cho người thương của mình ra sao thì tùy. Thế nhưng, hắn lại hết lần này đến lần khác tìm đến tôi, hạ mình cầu xin trong tuyệt vọng:  "Đường Đường, em muốn g.i.ế.t anh cũng được, chỉ xin em ngoảnh lại nhìn anh một lần thôi."  

Khi Hắc Quy Cẩn Và Tiểu Muội Chuẩn Bị Thành Hôn

Khi Hắc Quy Cẩn Và Tiểu Muội Chuẩn Bị Thành Hôn

Bất ngờ trúng kỳ độc, thuốc thang vô phương. Để tiểu muội khỏi phải gả sang đó thủ tiết góa bụa, cha mẹ bảo ta thế gả. Hắc Quy Cẩn vén khăn che mặt, chỉ thở dài một tiếng, chẳng nói thêm lời nào. Sau hôn lễ, hắn đối với ta nhiều phần mang tội, dù ốm yếu vẫn cố gắng cùng ta thưởng hoa dạo vườn. Ta lật hết y thư, đích thân thử thuốc giúp hắn giải độc. Độc của hắn tuy giải, thân thể ta lại suy sụp. Trong đôi mắt lệ mờ, hắn nắm lấy tay ta. “Ninh Cao Ngải, kiếp này, ta tuyệt đối không phụ nàng.” Thế nhưng sau khi tiểu muội hòa ly, số lần hắn về phủ càng lúc càng ít. Ta đợi mãi, lòng dần lạnh ngắt. Đến khi tiểu muội tái giá. Đêm ấy, hắn say rượu loạng choạng, nhìn ta khẽ thở dài: “Cao Ngải rốt cuộc vẫn chẳng sánh bằng Dao Hoa.” Mở mắt lần nữa, đã trở về ngày cha mẹ khuyên ta thế gả. Ta cắt ngang lời họ, lạnh lùng mở miệng: “Đã thương nàng đến thế, sao không tự thay nàng gả đi?”  

Không Ngừng Yêu

Không Ngừng Yêu

Vào năm tôi yếu đuối và đỏng đảnh nhất, tôi xuyên thành cô vợ cũ làm màu của một ông trùm tương lai, người nổi tiếng lạnh lùng, u ám.   Để giữ đúng thiết lập nhân vật, trong căn tầng hầm ẩm thấp, tôi lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt.   "Chào anh, chồng à. Anh có thể đổi cho em một căn nhà khác được không?"   Sợ anh từ chối, tôi vắt óc nghĩ ra câu đe dọa có sức nặng nhất.   "Nếu không... chúng ta ly hôn."   Câu nói ấy quả nhiên rất hiệu quả.   Ngay ngày hôm sau, tôi đã được dọn vào nhà mới.   Nhưng mãi đến khi anh trở thành ông trùm, chúng tôi vẫn chưa ly hôn được.   Về sau, khi có người hỏi bí quyết thành công, anh chỉ mỉm cười đầy cưng chiều.   "Vợ tôi đỏng đảnh như vậy, nếu tôi không cố gắng thì lấy gì chiều cô ấy làm nũng?"

Thư Sinh Ta Nhặt Được Là Cửu Vương Gia

Thư Sinh Ta Nhặt Được Là Cửu Vương Gia

Ta giam cầm Cửu Vương gia tàn bạo nhất triều đình.   Nửa chừng thì gia cảnh sa sút, phá sản.   Phụ thân ôm tiền vắt chân lên cổ chạy trốn.   Mất chỗ chống lưng, ta sợ hắn báo quan xé xác mình.   Ta đành nhắm mắt làm liều.   Ban ngày làm trâu làm ngựa kiếm tiền nuôi hắn.   Ban đêm giả vờ lãnh cảm: "Chán rồi, cởi xích ra, thả ngươi đi đấy."   Hắn nhếch môi, ánh mắt đỏ ngầu ép ta vào tường:   "Nuôi chó mới bên ngoài rồi đúng không?" "Muốn vứt bỏ ta?" "Nằm mơ."

Sau Hai Mươi Bảy Năm Hầu Hạ Cả Nhà, Mẹ Tôi Quyết Định Sống Cho Chính Mình

Sau Hai Mươi Bảy Năm Hầu Hạ Cả Nhà, Mẹ Tôi Quyết Định Sống Cho Chính Mình

MẸ TÔI NĂM MƯƠI BA TUỔI KIÊN QUYẾT LY HÔN, TÔI VÀ EM TRAI MẮNG BÀ LÀ BÀY CHUYỆN VÔ ÍCH, MẤY NĂM SAU MỚI BIẾT MÌNH SAI ĐẾN MỨC NỰC CƯỜI   Chương một: Quyết định đã được chuẩn bị từ lâu.   Trong nhật ký, bà viết: “Tôi đã tra trên mạng xem ly hôn cần những thủ tục gì, ghi lại ở đây để dùng khi cần”, chứ không phải: “Nếu một ngày nào đó tôi muốn ly hôn”.   Đó không phải giả thiết, mà là một quyết định đã được chuẩn bị sẵn.   Quyết định ấy đã tồn tại trong lòng bà từ rất lâu, chỉ chờ một buổi sáng để được nói ra thành lời.   Bà pha trà xong, đặt tách trà lên bàn trà, lau tay vào tạp dề, nói với bố tôi: “Lão Châu, em có chuyện muốn nói với anh.”   Bố tôi tựa vào sofa, tay lướt điện thoại, mí mắt cũng không ngẩng lên.   Khi đó ông đang xem gì, sau này tôi đã hỏi đi hỏi lại ông, chính ông cũng không nhớ nổi.   Có lẽ là tin tức gì đó, hoặc là một bài viết dưỡng sinh được chuyển tiếp trong nhóm đồng nghiệp cũ, dù sao cũng không phải thứ quan trọng gì.   Trong cuộc đời ông, lời mẹ tôi nói tự động bị xếp vào mục “không quan trọng”, cùng cấp bậc với âm thanh nền trong tivi và tiếng chim hót ngoài cửa sổ.   “Ừ.”  

Tiểu Kiều

Tiểu Kiều

Trưởng tỷ lên kinh thành xuất giá, lại cầm nhầm hôn thư của ta. Khi ta vội vã đuổi đến nơi thì hai người họ đã động phòng. Nàng cúi đầu rơi lệ. "Là do ta sơ suất." Ta còn chưa kịp hoàn hồn thì huynh trưởng đã đưa cho ta một tờ hôn thư đã ngả màu vàng của trưởng tỷ. "Nhà thư sinh này tuy gia cảnh thanh bần đôi chút, nhưng muội gả sang đó cũng có thể là một đôi phu thê hòa thuận, bình yên." "Muội không lanh lợi bằng tỷ tỷ mình. Cho dù hôm nay không xảy ra sai sót, nhưng một khi bước chân vào chốn cao môn đại hộ ấy, muội cũng khó lòng sống yên." Ta nhìn cái tên trên hôn thư, ngẩn người hồi lâu. Đúng lúc ấy. Người đã trở thành tỷ phu của ta là Bùi Văn Độ chậm rãi bước tới. Hắn hờ hững liếc ta một cái, rồi quay sang nhìn trưởng tỷ. "Đây chính là muội muội ham bám víu quyền quý, suýt nữa đã đổi hôn với nàng đấy sao?" …

Sau Khi Trùng Sinh, Tôi Mặc Kệ Cô Bạn Cùng Phòng Mang Thai

Sau Khi Trùng Sinh, Tôi Mặc Kệ Cô Bạn Cùng Phòng Mang Thai

Ngày đầu tiên tựu trường, tôi đứng ngây người nhìn chằm chằm vào bụng của cô bạn chung phòng đối diện suốt ba phút đồng hồ.   Cô ta còn chưa biết mình đã mang thai.   Nhưng tôi thì biết rõ cái thai đó sẽ bị ép sinh non vào ngày 3 tháng 11.   Tôi biết chi phí phẫu thuật là 3 triệu 2.   Tôi biết tên bạn trai Trần Khải sẽ tắt máy giả chết vào đúng chiều ngày hôm đó.   Tôi còn biết rõ chiếc áo khoác dáng dài màu đỏ mà mẹ của Chu Duyệt mặc khi xông vào văn phòng khoa, trên cổ áo có cài một chiếc ghim cài mạ vàng.   Tôi biết tất cả mọi thứ.   Ở kiếp trước, chính tôi là người đã đưa cô ta đi phá thai, giúp cô ta giấu giếm phụ huynh, còn tự móc tiền túi ra ứng trước chi phí phẫu thuật.   Vậy mà cuối cùng, mẹ của tên bạn trai lại xông thẳng vào trường, chỉ mặt tôi mà chửi rủa: "Chính là cô! Chính cô đã xúi giục nó!"   Tôi bị kỷ luật dán phốt, bị tước mất suất tuyển thẳng cao học, cuộc đời hoàn toàn sụp đổ và tan thành mây khói.   Được sống lại một đời, việc đầu tiên tôi làm——chính là lao thẳng vào văn phòng giảng viên chủ nhiệm.   "Thầy ơi, em muốn xin làm thủ tục chuyển ra ngoài ở ạ."   Cô bạn cùng phòng đuổi theo kéo tay tôi lại:   "Có phải cậu chê tớ không?"   Tôi hất văng tay cô ta ra:   "Chẳng liên quan gì đến cậu cả, tớ chỉ muốn về nhà ở thôi."   Một tháng sau, cả ký túc xá nổ tung một trận náo loạn.   Còn tôi thì đang thong thả ngồi ở nhà cày đề.   Chẳng một ai hay biết rằng, thứ mà tôi né tránh... đâu chỉ đơn thuần là một cô bạn cùng phòng mang thai.  

Chú Gấu Nhỏ Oden
Tình Thâm Độ Qua Chín Kiếp Luân Hồi

Tình Thâm Độ Qua Chín Kiếp Luân Hồi

Đạo sĩ nói tôi sống không qua nổi tuổi hai mươi lăm, thế là tôi lặn lội vào Tây Tạng tìm kinh phan (lá cờ kinh) nối mạng. Trên đường đi, tôi vô tình cứu một thiếu niên. Cậu ấy đồng hành cùng tôi tìm kinh phan, cùng tôi cầu phúc. Cho đến khi tôi vô tình đột nhập vào căn mật thất bên dưới tế đàn của cậu ấy... Trên tường treo đầy những bức tranh khỏa thân từ các triều đại khác nhau. Gương mặt của người trong tranh… giống hệt tôi.

Ngày Chim Hoàng Yến Già Đi

Ngày Chim Hoàng Yến Già Đi

Làm 'chim hoàng yến' của Đoàn Duật Thanh đã năm năm, tôi đã bắt đầu già đi rồi.   Vậy mà anh vẫn chẳng có ý định cho tôi 'chuyển chính' gì cả.   Lo lắng về sự nghiệp, tôi nảy sinh ý định muốn tìm công việc khác.   Nhưng còn chưa kịp tìm được 'bến đỗ' mới, Đoàn Duật Thanh đã đột ngột gửi tin nhắn tới:   [Vừa vào tài khoản của em đấy.]   [Để tên anh là 'liếm cẩu số 2' là có ý gì hả?]   Tôi hoảng hồn, vội vàng gõ phím: [Đoàn tổng, em xin lỗi, anh nghe em giải thích đã...]   Tin nhắn còn chưa kịp gửi đi thì phía bên kia đã hiện lên dòng chữ mới: [Ngay lập tức sửa lại thành số 1 cho anh!]   Tôi: ?

Tôi Và Đối Tượng Hẹn Hò Qua Mạng Là Định Mệnh Của Nhau

Tôi Và Đối Tượng Hẹn Hò Qua Mạng Là Định Mệnh Của Nhau

Trước khi đuổi tôi đi, thiên kim thật đã ép tôi phải đổi tên với cô ta.   Tôi cầm tờ căn cước công dân mới rồi rời đi. Nhưng trên đường xuống núi, một người đàn ông bất ngờ chặn đường tôi.   Anh hỏi tôi có quen ai tên Hạ Hòa không.   Lại còn bảo mình là đối tượng yêu qua mạng của cô ta.   Tôi nhìn chiếc xe thể thao phiên bản giới hạn, toàn cầu chỉ có ba chiếc đỗ phía sau lưng anh, rồi lại nhìn chiếc đồng hồ cơ trị giá cả trăm triệu trên cổ tay anh.   Tôi đã làm thiên kim hào môn mười tám năm nay, thật sự không chịu nổi sự nghèo khó.    Thế là tôi móc thẻ căn cước ra, nở nụ cười rạng rỡ: “Chào anh, tôi chính là Hạ Hòa đây.”

TRUYỆN MỚI CẬP NHẬT

Truyện Hoàn Thành

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.