ĐỀ CỬ HÔM NAY

Tâm Ác Khoác Áo Từ Bi

Tâm Ác Khoác Áo Từ Bi

Ta sinh ra vốn đã mang một trái tim chẳng mấy hiền lương, tựa như trong xương cốt đã sẵn một phần ác ý.   Ấy vậy mà trời đất lại đưa ta đầu thai vào Trình gia, một danh gia vọng tộc đời đời tích đức hành thiện, thanh danh trong sạch như nước suối đầu nguồn.   Phụ mẫu ta ăn chay niệm Phật, ngày ngày lấy lòng từ bi làm gốc, đại ca làm quan lại nổi tiếng thanh liêm chính trực.   Trưởng tỷ càng là người thiện lương đến mức, dẫu chỉ một con kiến bò ngang qua chân, tỷ ấy cũng chẳng nỡ giẫm xuống.   Chỉ duy có ta là kẻ tâm ngoan thủ lạt, người khác có thù với ta, ta nhất định sẽ ghi nhớ, rồi có ngày đòi lại đủ đầy.   Phụ mẫu vì ta mà sầu đến bạc cả mái đầu, nghẹn ngào than thở: “Trình gia chúng ta đời đời hành thiện tích đức, con hành sự như vậy, chẳng phải đang làm vấy bẩn thanh danh trong sạch của tổ tông hay sao?”   Ta rộng rãi phất tay, ung dung đáp: “Không sao đâu, mỗi lần con làm một việc ác, con sẽ vào từ đường thắp thêm một ngọn đèn để cúng bái tổ tông.”   “Nếu tổ tông không dập tắt ngọn đèn con dâng, vậy chứng tỏ các ngài cũng đã ngầm thuận ý rồi.”  

Chiếc Thẻ Phụ Của Vị Hôn Phu

Chiếc Thẻ Phụ Của Vị Hôn Phu

Sắp đến ngày tốt nghiệp đại học, vị hôn phu tổng giám đốc của tôi – Cố Cảnh Diễn – đã tổ chức cho tôi một bữa tiệc đính hôn cực kỳ long trọng. Anh ta còn làm riêng cho tôi một chiếc thẻ phụ, nói rằng tôi muốn tiêu thế nào thì cứ tiêu. Tôi vốn đã quyết định sẽ không đụng đến chiếc thẻ đó. Không ngờ anh ta lại tức giận: “Đường Đường, sau này em là vợ anh, tiền anh kiếm được đương nhiên là để em tiêu thoải mái. Em không chịu tiêu, chẳng phải là không yêu anh sao? Hay em đang muốn hủy hôn?” Anh ta đỏ cả mắt, gần như cầu xin tôi phải tiêu tiền của anh ta cho bằng được, nếu không sẽ ăn không ngon ngủ không yên. Vậy nên tôi đành tượng trưng tiêu hai bữa cơm combo giá rẻ cho có lệ. Ai ngờ đến lúc tôi định đặt một bữa trưa sang trọng “đầy tình yêu” cho anh ta, nhân viên phục vụ lại báo rằng chiếc thẻ đã vượt hạn mức. Tôi nhắn tin hỏi lại hạn mức tiêu dùng, lúc này mới biết đó là thẻ phụ có hạn mức năm trăm nghìn tệ. Tôi nghĩ chắc anh ta bận quá nên quên mất mình từng quẹt thẻ ở đâu, nên cũng không nhắc thêm, chỉ định đợi sang tháng hạn mức phục hồi rồi “mượn hoa dâng Phật”. Không ngờ, hôm sau anh ta ôm cả xấp sao kê quẹt thẻ đến tận chỗ làm của tôi, ném thẳng vào mặt tôi rồi gào lên: “Đường Tri Chi! Em đúng là loại mê tiền! Anh bảo em cứ tiêu thoải mái, chứ có bảo em trong ba ngày quét sạch năm trăm nghìn tệ đâu?!” “Hóa ra trước đó em giả vờ không dám tiêu là vì chê hạn mức thẻ thấp? Với kiểu phá tiền như em, may mà anh chưa cưới về, không thì sản nghiệp nhà anh sớm muộn cũng bị em đốt sạch!” Anh ta muốn hủy hôn, còn bắt tôi trả lại tiền. Tôi rút ra một tờ một trăm tệ, đưa thẳng cho anh ta: “Vậy thì hủy hôn đi. Tiền thừa anh không cần trả lại, giữ lấy mà mua quan tài.” Anh ta tưởng tôi muốn quỵt tiền, lập tức gọi vị luật sư giỏi nhất đến tính sổ. Kết quả vừa đối chiếu xong, mặt anh ta trắng bệch như tàu lá.  

Bố Mẹ Chồng Ở Nhờ Tầng Thượng 5 Năm, Lại Đòi Lấy Nhà Tôi Cho Em Chồng

Bố Mẹ Chồng Ở Nhờ Tầng Thượng 5 Năm, Lại Đòi Lấy Nhà Tôi Cho Em Chồng

BỐ MẸ CHỒNG Ở TẦNG THƯỢNG NHÀ TÔI 5 NĂM, TIỆC THỌ 60 TUỔI LẠI TUYÊN BỐ TÒA NHÀ THUỘC VỀ EM CHỒNG   Năm năm trước, bố mẹ chồng lấy lý do căn nhà cũ quá ẩm thấp, đề nghị chuyển đến tầng thượng nhà tôi “ở tạm”.   Một lần ở tạm này kéo dài hơn một nghìn tám trăm ngày đêm.   Những năm này, tôi tận tâm chăm lo sinh hoạt hằng ngày của họ, bưng canh đưa thuốc, chưa từng có bất kỳ lời oán trách nào.   Hôm mừng thọ 60 tuổi của bố chồng, tôi tỉ mỉ lo liệu 20 bàn tiệc, trước sau tốn 30 nghìn tệ.   Trên bàn tiệc, bố chồng mặt mày hồng hào bưng ly rượu đứng dậy tuyên bố: “Nhân lúc hôm nay mọi người đều vui, tôi tuyên bố một chuyện, tòa nhà này sau này thuộc về thằng hai.”   Lời này vừa thốt ra, cả hội trường lập tức im phăng phắc.   Chồng tôi gấp đến mức trán túa mồ hôi, vừa lau mồ hôi vừa điên cuồng nháy mắt ra hiệu cho tôi.   Tôi thì vô cùng bình tĩnh, thong thả lấy điện thoại từ trong túi ra, bấm một số điện thoại.   Sau khi điện thoại được kết nối, tôi bình thản nói: “Luật sư Trương, phiền chị mang văn kiện đó đến đại sảnh Phúc Mãn Lâu.”  

Nắm Tay Nàng Rời Thành

Nắm Tay Nàng Rời Thành

Sau ba năm rời khỏi chốn kinh thành để theo chồng về phương xa, ta nhận được tin mẫu thân bệnh nặng, bèn thu xếp trở về Khương phủ thăm người lần cuối.   Hôm ấy, trưởng tỷ song sinh của ta, Khương Nhược Ninh, người nay đã là Thái tử phi tôn quý, cũng có mặt trong phủ.   Tỷ ấy gả cho Thái tử đã tròn sáu năm, vợ chồng hòa thuận, ân ái trước sau như một, từng là mối lương duyên khiến khắp kinh thành nhắc đến đều không khỏi ngưỡng vọng.   Thế nhưng khi Thái tử đến Khương phủ đón trưởng tỷ hồi cung, hắn lại nhận lầm ta là tỷ ấy, từ phía sau dang tay ôm chặt lấy ta.   Âm sắc quen thuộc năm xưa rơi xuống bên tai, hơi thở nóng ấm lướt qua hõm vai, khiến thân thể ta thoáng chốc cứng đờ, run lên không tự chủ.   “Cô nhớ nàng lắm.”  

Bố Mẹ Tôi Mua Đứt Nhà Tân Hôn, Anh Vợ Lại Đòi Dọn Vào Ở

Bố Mẹ Tôi Mua Đứt Nhà Tân Hôn, Anh Vợ Lại Đòi Dọn Vào Ở

CĂN NHÀ TÂN HÔN DO BỐ MẸ TÔI MUA ĐỨT, TRĂNG MẬT 21 NGÀY VỀ KHÔNG MỞ ĐƯỢC CỬA, GỌI THỢ MỞ KHÓA RA THÌ THẤY CẢ NHÀ ANH VỢ ĐANG ĂN CON NGỖNG QUAY TÔI MUA.   Người thợ ngồi xổm xuống, lấy dụng cụ ra bắt đầu mở khóa.   Khương Vũ Đồng đứng bên cạnh, sắc mặt càng lúc càng khó coi.   Khoảng năm phút sau, ổ khóa vang lên một tiếng tách giòn.   Cửa mở rồi.   Người thợ nhìn lõi khóa, cau mày nói ổ khóa này đã bị thay lõi, chìa khóa cũ chắc chắn không mở được.   Trịnh Viễn nghe xong, sắc mặt lập tức trầm xuống.   Trịnh Viễn đẩy cửa ra, cảnh tượng trước mắt khiến anh sững tại chỗ.   Trên bàn ăn trong phòng khách bày đầy món ăn, có cá có thịt, còn có một con ngỗng quay, đã bị xé mất một cái đùi.   Bên bàn ngồi bốn người.   Anh trai vợ Khương Lỗi ngồi ở ghế chính, trong tay cầm một chai bia, trước mặt chất một đống xương.   Mẹ vợ Triệu Thúy Phương ngồi bên cạnh, đang gắp một miếng thịt nhét vào miệng.   Bố vợ Khương Quốc Bình ngồi trong góc, cúi đầu không nói gì.   Còn có một bé trai năm sáu tuổi, là con trai của Khương Lỗi, đang dùng tay bốc một miếng ngỗng quay nhét vào miệng.  

Đời Này Không Vấn Tóc

Đời Này Không Vấn Tóc

Trước lúc phu quân lâm chung, ta nắm lấy bàn tay gầy khô của chàng, rưng rưng nước mắt mà thề nguyện.   “Nếu có kiếp sau, Vãn Vãn vẫn nguyện kết làm phu thê với chàng, bạc đầu giai lão, vĩnh viễn không rời.”   Nào ngờ, chàng dốc hết chút sức lực cuối cùng rút tay khỏi tay ta.   Ánh mắt chàng vượt qua ta, rơi lên người nha hoàn đứng phía sau.   “Đêm Thượng Nguyên năm ấy, ta vừa gặp Tú Châu đã nhất kiến chung tình.”   “Chỉ là mẫu thân chê nàng ấy xuất thân thấp hèn, ép ta cưới nàng.”   “Nếu có kiếp sau… hãy để ta được thuận theo tâm ý của mình một lần.”   Bàn tay run rẩy của chàng vươn về phía Tú Châu, đáy mắt đầy áy náy.   “Tú Châu, đời này rốt cuộc là ta phụ nàng…”   Hai người cách qua ta, nắm tay nhìn nhau, tình sâu nghĩa nặng.   Khoảnh khắc ấy, ta mới bừng tỉnh hiểu ra.   Thì ra người nằm nơi đầu tim phu quân, lại chính là nha hoàn thân cận của ta.   Thì ra tình phu thê sâu nặng mấy chục năm qua, chẳng qua chỉ là một trò cười.   Mở mắt lần nữa, thời gian đã quay ngược về đêm Thượng Nguyên năm ấy.   Tú Châu kéo tay áo ta, giọng mềm mại xúi giục.   “Tiểu thư, chúng ta cũng đi xem hoa đăng đi?”   Ta gạt tay nàng ta ra, giọng lãnh đạm.   “Các ngươi đi đi, ta không góp vui nữa.”  

Uyên Ương Sai Mối

Uyên Ương Sai Mối

Khi đi ngang qua Ngự hoa viên, Thái tử nhặt được chiếc khăn thêu ta đánh rơi, kinh diễm trước đôi uyên ương trên đó, lập tức sai người tìm kiếm chủ nhân chiếc khăn.   Chiếc khăn thêu ấy do trưởng tỷ tặng cho ta, ta liền nhận mình là chủ nhân của nó, đến ngày thứ ba đã được ban hôn cho Thái tử Tiêu Hoài An.   Ngày hồi môn, trưởng tỷ vì ho khan nên lấy khăn thêu ra, Tiêu Hoài An nhìn nàng, ánh mắt như có điều suy nghĩ.   Kể từ đó, hắn dần lạnh nhạt, xa cách ta.   Ta vẫn luôn cho rằng vì mình ngu dốt, bất tài, không thể phò tá hắn nên mới bị hắn chán ghét.   Mãi đến khi trưởng tỷ uất ức mà qua đời, Tiêu Hoài An ngày ngày cầm chiếc khăn thêu ngẩn ngơ, ta mới hiểu ra tất cả.   Trước lúc lâm chung, hắn nắm chặt chiếc khăn thêu, ánh mắt lưu luyến thâm tình.   “Đời này bỏ lỡ, kiếp sau tương thủ.”   Sống lại một đời, ta nhận lấy chiếc khăn thêu rồi nói:   “Chiếc khăn này là của trưởng tỷ.”  

Đình Đình Tuyết

Đình Đình Tuyết

Ta từng cứu một cung nữ mình đầy thương tích. Về sau, nàng được sủng ái, liền đưa ta từ Tân Giả Khố, nơi ngày ngày cọ rửa bô xí, ra ngoài. Có cung nữ vu cho ta ngấm ngầm quyến rũ hoàng thượng. Nàng lập tức sai người vả miệng kẻ đó, lạnh lùng nói: “Hạnh Vân và bổn cung tình như tỷ muội, há đến lượt ngươi ở đây nhiều lời?” Nàng tin ta như vậy, không nỡ để ta phải chịu dù chỉ nửa phần tủi nhục. Vậy nên, về sau khi hoàng thượng sắc phong ta làm phi, chính tay ta giết chết nàng. Đôi mắt ấy, cho đến lúc chết cũng không thể khép lại.

Ôm Đùi Phế Hậu Ta Tung Hoành Hậu Cung

Ôm Đùi Phế Hậu Ta Tung Hoành Hậu Cung

Vào tháng thứ ba sau khi nhập cung, ta bị phân công mang cơm đến lãnh cung. Các tú nữ cùng phòng đều cười nhạo ta:   "Đã bước chân vào cửa lãnh cung, dính phải xui xẻo rồi, cả đời này đừng hòng được gặp Hoàng thượng nữa."   Ta chẳng buồn để ý đến họ, nhưng ngay trước mắt bỗng hiện lên từng dòng chữ:   【Bọn họ thì biết cái gì, người ở trong lãnh cung kia chính là đích nữ của tướng môn, sắp sửa tái xuất rồi!】   【Tên cẩu hoàng đế còn phải dựa vào nhà mẹ đẻ nàng ấy để đánh trận nữa kìa, nữ chính mau đi ôm đùi đi!】   Ta xách hộp đựng thức ăn, đẩy cánh cửa mục nát của lãnh cung ra.   Phế hậu được đồn đại là độc ác tàn nhẫn đang mặc một thân y phục trắng đơn bạc, tựa bên thành giếng ngẩn người, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.   Ta nuốt khan một ngụm nước bọt, mở hộp thức ăn, bưng ra một bát mì gà nóng hổi.   "Nương nương, nô tỳ biết người không muốn sống nữa."   Ta cẩn thận đẩy bát mì đến trước mặt nàng.   "Nhưng bát mì này được nô tỳ dùng gà mái già hầm nước dùng suốt cả một đêm mới nấu thành. Cho dù người có muốn lên đường, thì cũng làm một ma no bụng trước được không?"   Phế hậu lạnh lùng liếc ta một cái.   Một khắc sau, ngay cả nước mì nàng cũng uống sạch không còn một giọt.   Ta khẽ thở phào nhẹ nhõm, ăn được là tốt, chỉ cần ăn được thì còn có thể ôm đùi.   "Nương nương, người có muốn ăn thêm không? Để nô tỳ đi làm tiếp cho người."   "Thật ra nô tỳ còn biết làm bánh cuộn mạch nha, bánh phù dung, mì xá xíu tôm tươi chả cá. Món ngon khắp nam bắc, nô tỳ đều học được một ít, xem người muốn ăn gì."  

Học Sinh Nghèo Và Thiếu Gia Ăn Bám

Học Sinh Nghèo Và Thiếu Gia Ăn Bám

Học sinh mới chuyển trường có hoàn cảnh nghèo khó tên Giang Tiểu Ngư lại cứ tưởng bạn trai tôi – Châu Văn Bân – là thiếu gia của một gia đình giàu có hàng đầu. Cô ta chăm sóc anh ta từng chút một, dịu dàng, ân cần, ánh mắt ngưỡng mộ như thể anh ta là vầng sáng cứu rỗi cả đời mình. Mà Châu Văn Bân cũng thật sự bắt đầu nhập vai. Anh ta quên mất bản thân chẳng qua chỉ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, nhờ vào chút ân tình tổ tiên để lại – năm xưa ông nội anh ta từng cứu ông nội tôi – mới được nhà tôi nhận vào ở nhờ, ăn bám. Vậy mà bây giờ anh ta còn dám sai tôi chuẩn bị bữa trưa cho anh ta và Giang Tiểu Ngư? Còn dùng thẻ phụ của tôi để mua quà đắt đỏ tặng cô ta? Thậm chí còn muốn tôi sắp xếp việc làm cho cả cái gia đình quê mùa, thất học của cô ta vào công ty nhà tôi? Không cần nói nhiều, tôi lập tức cho người khóa thẻ ngân hàng của anh ta, đuổi thẳng ra khỏi nhà. Châu Văn Bân chẳng hề biết lỗi, thậm chí còn tự tin cho rằng tôi nhất định không thể không lấy anh ta. Chỉ tiếc là anh ta không biết, tôi đã sớm có đối tượng đính hôn mới rồi. Ngày tôi tổ chức lễ đính hôn, Châu Văn Bân dẫn theo Giang Tiểu Ngư đang mang bụng bầu vượt mặt, chặn tôi ngay trước cửa khách sạn. Anh ta còn ngang nhiên nói: “Kim Bảo Bảo, Tiểu Ngư nói cô ấy có thể vì tình yêu mà làm người thứ ba, nhưng em phải mở lại thẻ ngân hàng cho anh, mua cho Tiểu Ngư một căn hộ hạng sang, mỗi tháng cho cô ấy thêm năm mươi ngàn tiền tiêu vặt! Sau này anh sẽ chia lịch: thứ Hai, Tư, Sáu ở với em, thứ Ba, Năm, Bảy ở với Tiểu Ngư.” Tôi tặng anh ta ngay một cái tát vang dội: “Anh còn chưa tỉnh mộng à? Đồ thần kinh!” Về sau, Châu Văn Bân bị chủ nợ truy đuổi đánh đập khắp nơi, khóc lóc chẳng khác gì một cái ấm nước sôi biết chạy.  

Mạt Thế: Tôi Là Bạn Gái Cũ Hám Tiền Của Nam Chính Hắc Hoá

Mạt Thế: Tôi Là Bạn Gái Cũ Hám Tiền Của Nam Chính Hắc Hoá

Bạn gái "đào mỏ" bỏ rơi nam chính & Nam chính "bệnh kiều" thống trị căn cứ [Mạt thế, đoản văn, nhân vật nữ là người bình thường, cảnh báo bệnh kiều, cảnh báo hắc hóa. Lưu ý: Nam chính là kẻ "yêu đương não tàn".] Tôi không phải là người của thế giới này. Để quay về, tôi buộc phải hoàn thành nhiệm vụ mà hệ thống giao phó: đóng vai một cô nàng "đào mỏ" kiêu căng, ngông cuồng, nhẫn tâm bỏ rơi nam chính. Đây là nhiệm vụ cuối cùng hệ thống giao cho tôi. Đẩy nam chính vào bầy tang thi. Ừm, mô-típ kinh điển của tiểu thuyết mạt thế. Thường thì sẽ có hai hướng phát triển: nam chính trở thành Tang thi vương bá đạo, hoặc nam chính thức tỉnh dị năng siêu cấp và bá đạo. Bạn trai của tôi thuộc vế sau.

Đông Cung Song Phế, Thiên Hạ Vô Song

Đông Cung Song Phế, Thiên Hạ Vô Song

Ta từ nhỏ thân thể yếu ớt, lắm bệnh nhiều tật, vị hôn phu ghét bỏ ta nên đã đến tận cửa hủy hôn.   Thái tử ốm yếu đành phải gượng ép cưới ta.   Lúc thích khách lao tới, liền bị ta đấm một quyền bay xa, thái tử kinh hãi hỏi:   Nàng chẳng phải thân thể yếu ớt, nhiều bệnh tật sao?   Ta cười đáp:   Chẳng qua là giả vờ thôi.  

Huyết Hỷ Phục

Huyết Hỷ Phục

Ta khẽ tay cởi chiếc áo choàng lông dày cộp ra. Bên tai chợt vảng vất giai điệu tao nhã của điệu khúc "Điển Giang Xuân": Ai là kẻ sẽ say khướt trước dung hoa hoa lá? Chợt nhớ đến vị thầy bói nơi góc phố hôm trước, lão ta vuốt râu phán một câu xanh rờn rằng phu quân tương lai của ta sẽ nạp thiếp thất trong vòng một năm sau khi thành hôn, hơn nữa còn cưng chiều ả thiếp ấy đến mức sống chết không rời. Ta nghe xong liền đảo mắt khinh bỉ, liền thuận tay xem ngược lại tử vi cho lão thầy bói, lạnh lùng bảo rằng lão ta sắp sửa gặp phải một tai họa đẫm máu ngay lập tức nếu còn dám mở miệng nói lời xằng bậy. … --------------------

Duyên Định Tú Cầu

Duyên Định Tú Cầu

Để giúp nghĩa muội trút giận, biểu ca đã cố tình đụng vào ta khi ta đang tung tú cầu.   Cuối cùng, quả tú cầu rơi vào tay một gã ăn xin bên lề đường.   Huynh ấy dỗ dành ta rằng việc này không tính, nhưng ta lại bước lên một bước:   “Mối hôn sự này, ta nhận."  

Nhà Chồng Đến Ăn Tết, Em Chồng Biến Nhà Tôi Thành Phòng Giám Sát

Nhà Chồng Đến Ăn Tết, Em Chồng Biến Nhà Tôi Thành Phòng Giám Sát

EM CHỒNG LẮP CAMERA GIÁM SÁT TRONG TỪNG CĂN PHÒNG NHÀ TÔI, TẾT ĐẾN NHÀ TÔI, VỪA VÀO CỬA ĐÃ THẤY CẢ PHÒNG ĐẦY CẢNH SÁT VÀ LUẬT SƯ   Tôi tên là Hạ Nhiên.   Ba năm trước, tôi kết hôn với Chu Hạo.   Căn hộ cao cấp rộng 300 mét vuông trên cùng một mặt sàn, nằm ở khu đất vàng trung tâm thành phố này, là do tôi mua đứt trước hôn nhân.   Trên giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà chỉ có tên một mình tôi.   Khi đó, nhà Chu Hạo không đưa nổi sính lễ.   Mẹ chồng tôi, Vương Quế Phân, khóc lóc thảm thiết, nói con trai bà không có bản lĩnh, nhưng nhất định sẽ đối xử tốt với tôi.   Tôi mềm lòng.   Tôi không chỉ không đòi sính lễ, mà ngay cả đám cưới cũng do một tay tôi lo liệu.   Tôi từng nghĩ sự hy sinh của mình có thể đổi lấy sự tôn trọng và yêu thương.   Bây giờ nhìn lại, thứ tôi đổi được chỉ là một chiếc lồng giam được bố trí tỉ mỉ.   Tôi siết chặt chiếc camera trong tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.  

Chủ Nhân Của Tà Thần

Chủ Nhân Của Tà Thần

Tà thần đuôi rắn x Thiên kim kiều yếu Huyết mạch mẫu hệ của Hàn Sơn có điểm đặc biệt, khi những nử tử vừa tròn 17 tuổi đều có thể triệu hồi khế linh của riêng mình. Khế linh là tạo vật của thiên địa, bản tính lương thiện, hiền lành, trung thành tuyệt đối, nhờ vậy mà Hàn Sơn gia đã phát đạt qua bao thế hệ. Nhưng nam nhân Hàn Sơn gia lại lòng tham không đáy, bọn họ tiêu hủy hết cổ tịch triệu hồi, dựa vào việc dâng hiến các nữ tử trong tộc để được thăng quan tiến chức. Đêm trước ngày thành thân, Hàn Sơn Vũ lén lấy ra cuốn cổ tịch tàn khuyết, vẽ ra bùa chú triệu hồi. Trước mắt nàng tức thì chìm vào trong bóng tối. Một cảm giác dính nhớp quấn lấy bắp chân nàng, giọng nói quỷ mị vang lên bên tai: “Để ta xem thử, một trái tim phàm trần thì có hình dáng ra sao?”  

Tại Bữa Tiệc, Tôi Bỗng Nghe Thấy Cha Mình Tuyên Bố Muốn Nhận Nuôi Một Cô Con Gái

Tại Bữa Tiệc, Tôi Bỗng Nghe Thấy Cha Mình Tuyên Bố Muốn Nhận Nuôi Một Cô Con Gái

Đám người trong giới đều xầm xì bàn tán, nói con bé đó là con riêng của cha tôi, khuyên tôi nên sớm giải quyết ổn thỏa thì hơn. Thế nhưng, tôi lại truyền thụ toàn bộ bản lĩnh của mình cho con bé, từng bước đẩy con bé lên ngôi vị cao nhất. Họ đều nghĩ đầu óc tôi có vấn đề, nhưng tôi chỉ mỉm cười nhạt nhòa. Ai bảo con bé là con riêng của cha tôi chứ? Đó rõ ràng là con gái tôi mà.

Mẹ Chồng Dẫn Chị Dâu Bầu Đến Cướp Nhà, Tôi Lật Luôn Sổ Đỏ

Mẹ Chồng Dẫn Chị Dâu Bầu Đến Cướp Nhà, Tôi Lật Luôn Sổ Đỏ

MẸ CHỒNG KHÔNG BIẾT PHẦN LỚN TÀI SẢN TRONG NHÀ ĐỀU ĐỨNG TÊN TÔI, LẠI DẪN CHỊ DÂU ĐANG MANG THAI ĐẾN ÉP TÔI CÚT ĐI, TÔI CƯỜI LẠNH: ĐỪNG HỐI HẬN   Chương một: Vị khách không mời   Ánh nắng chiều hôm đó rất đẹp, đẹp đến mức tôi suýt tưởng đó là một ngày thích hợp để uống trà trò chuyện.   Tôi đang cắt trái cây trong bếp thì điện thoại reo.   Là Tiểu Châu bên ban quản lý gọi tới, giọng hơi hoảng: “Chị Thành, mẹ chồng chị đến rồi, còn dẫn theo một người phụ nữ, nhìn có vẻ đang mang thai, trông rất hùng hổ, có cần bọn em chặn lại không?”   Tôi lau tay, bình tĩnh nói: “Không cần, để họ lên đi.”   Ngày này, tôi đã đợi ba năm.  

TRUYỆN MỚI CẬP NHẬT

Truyện Hoàn Thành

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.