ĐỀ CỬ HÔM NAY

Ngày Có Ấm Áp, Năm Có Bình An

Ngày Có Ấm Áp, Năm Có Bình An

Hoàng hậu chê ta ngực lớn mà chẳng có đầu óc, cho nên mỗi lần cung đấu đều chẳng bao giờ cho ta tham gia.   Thế nhưng vào ngày nàng ch/ ếc, nàng lại giao phế Thái tử cho ta.   Còn dặn dò ta sau này nên ăn nhiều quả óc chó một chút.   Nhưng ta không thích ăn óc chó, cũng chẳng biết chăm trẻ con.   Cho nên ta từ chối nàng.   Mãi đến nửa tháng sau, ta nhìn thấy phế Thái tử đang tranh đồ ăn với mèo hoang trong lãnh cung.   Ta mềm lòng, chia cho nó một chiếc đùi gà mình tiện tay lấy từ Ngự Thiện Phòng.   Nó rưng rưng nước mắt, khen ta đẹp như tiên nữ trên trời.   Ta lại mềm lòng.   Bỗng cảm thấy có thêm một đứa con trai hình như cũng không tệ.

Thập Tứ Châu
Hắn Oán Hận Ta Cả Đời, Kiếp Này Ta Thành Toàn Cho Hắn

Hắn Oán Hận Ta Cả Đời, Kiếp Này Ta Thành Toàn Cho Hắn

Sau khi ta thay trưởng tỷ gả đi, Triệu Trọng Diệp oán hận ta suốt một đời, trước khi chết chỉ để lại tám chữ.   “Lòng dạ độc ác, không xứng làm vợ.”   Vì lời của hắn, ta mất hết thể diện, cũng chẳng còn danh tiếng hiền đức.   Ngay cả hôn sự của các con cũng bị ảnh hưởng.   Nhưng khi nhìn lại cả đời, ta tự nhận mình chưa từng vượt quá khuôn phép, mọi chuyện đều xử lý thỏa đáng.   Ngay cả Lâm di nương được hắn thiên vị sủng ái, ta cũng chưa từng khinh thường hay gây khó dễ.   Sau đó, ta trở lại năm mình vừa cập kê.   Trưởng tỷ khóc lóc nhào vào lòng mẫu thân.   “Bây giờ con đã mang thai con của chàng ấy.”   “Bên nhà họ Triệu phải ăn nói thế nào?”   Mẫu thân thở dài.   “Chuyện đã đến nước này, chỉ có thể để muội muội con thay con gả qua đó.”    

Nữ Phụ Độc Ác Là Cô Con Gái Bám Mẹ

Nữ Phụ Độc Ác Là Cô Con Gái Bám Mẹ

  Ta là con gái nhà thương hộ, được gả cao vào phủ Bá tước.   Người trong phủ ai nấy đều coi thường ta. Mà chính ta cũng chẳng biết tranh giành, thành thân nhiều năm vẫn chưa có con nối dõi.   Cha mẹ chồng châm chọc, chị em dâu lạnh nhạt, phu quân nạp thiếp, còn nuôi cả ngoại thất bên ngoài, vậy mà ta đến một lời bất mãn cũng chẳng dám nói.   Hôm ấy, một người họ hàng xa bên nhà mẹ chồng tới cửa cầu cứu, nói trong nhà gặp biến cố, muốn đưa con gái vào phủ Bá tước tìm một con đường sống.   Đó là một nha đầu gầy trơ xương, bị người ta ấn đầu quỳ dưới đất.   Đúng lúc mẹ chồng đang định tìm cớ từ chối, ta lại lên tiếng:   “Mẫu thân, trong viện của con vừa hay thiếu một đứa trẻ bầu bạn. Hay là để con bé ở lại với con đi.”   Không vì gì khác.   Ta chỉ tò mò.   Vì sao trên đỉnh đầu con bé lại hiện lên bốn chữ: “Nữ phụ độc ác”.   Một đứa trẻ mới bảy tuổi, có thể độc ác đến mức nào chứ?  

Đừng Nhìn Vào Mắt Nhân Viên

Đừng Nhìn Vào Mắt Nhân Viên

[Cảnh báo: Nếu bạn vô tình đọc được tờ giấy này trong ngăn kéo quầy lễ tân của khách sạn Tường Vi, hãy lập tức xé nát nó và chạy ra ngoài. Đừng quay đầu lại. Còn nếu bạn đã lỡ ký vào hợp đồng lao động... cầu nguyện đi, vì đã quá muộn rồi.] Tôi tên là Minh. Khi tôi đang gõ những dòng này, kim đồng hồ điện tử trên bàn lễ tân đang nhảy sang số 01:59. Bên ngoài cửa kính kéo, trời đổ mưa như trút nước. Và qua lớp kính mờ căm vì hơi nước, tôi có thể nhìn thấy rõ màng lưới ánh sáng đèn đường đang rọi thẳng vào một bóng người đang đứng bất động. Người đó mặc bộ đồng phục màu xanh thẫm giống hệt tôi. Gương mặt gầy gò, tái nhợt vì ngấm nước mưa của hắn đang áp sát vào mặt kính. Hắn đang cười. Một nụ cười toe toét đến tận mang tai. Đó chính là tôi. Chính xác hơn, có một "tôi" khác đang đứng ngoài mưa, dùng móng tay cào cấu vào cửa kính tạo ra những tiếng kít... kít... ê răng, cầu xin tôi mở cửa. Mà chỉ một phút nữa thôi, kim đồng hồ sẽ chỉ đúng 02:00 sáng. Theo quy tắc, tôi sắp phải đối mặt với thứ đáng sợ nhất đêm nay.  

Nam Chính Điên Quá Đi Thôi

Nam Chính Điên Quá Đi Thôi

Người phụ trách công lược nam chính trước đó đều thất bại, còn tôi là người thực hiện nhiệm vụ thứ mười.   Dựa vào thân phận tiểu thư nhà hào môn, tôi ngang nhiên ép nam chính phải ở bên mình.   Tôi còn giả vờ mang thai, tác oai tác quái.   “Bắt đầu từ bây giờ, anh phải cố gắng kiếm tiền! Nuôi tôi! Còn phải nuôi cả con tôi nữa!”   Ngay lúc tôi chuẩn bị tiếp tục làm càn, hệ thống đột nhiên phát ra một tiếng cảnh báo chói tai:   “Tiểu thư! Nhầm sách rồi! Anh ta là nam chính của một bộ truyện nam tần không CP, chứ không phải nam chính ngôn tình! Những người công lược trước đây đều bị anh ta lợi dụng!”   “Giá trị hảo cảm của anh ta là giả! Anh ta cố tình giả vờ đáng thương để dụ cô mắc câu!”   “Đan giả thai chỉ có hiệu lực trong ba tháng! Bây giờ cô đã không còn giá trị lợi dụng nữa rồi!”   “Mau chạy đi! Nếu không ngày mai bụng cô sẽ xẹp lép, sau đó cô cũng sẽ bị đánh cho bẹp dí!”   Tôi nhìn người đàn ông lúc này đã quyền cao chức trọng, bàn tay cứng đờ giữa không trung.   Thẩm Tư cúi người xuống, hôn lên bụng tôi:   “Tiểu thư chắc sẽ không định ôm con lén lút rời khỏi tôi đấy chứ?”   Tôi nhìn giá trị tình cảm của nam chính gần như bằng không, trong lòng run lên.   Tôi cười giả lả:   “Anh yêu, em sẽ mãi mãi ở bên anh.”   Sau đó, tôi không chút do dự nhấn vào nút 【Xác nhận giả chết】.  

Sống Lại Một Đời, Ta Quyết Nuốt Trọn Gia Sản Lục Gia

Sống Lại Một Đời, Ta Quyết Nuốt Trọn Gia Sản Lục Gia

Kiếp trước, Lục Thừa Quân từ biên quan nhặt về một mạng, cũng nhặt về một y nữ tự xưng là ân nhân cứu mạng.   Sau khi trở lại kinh thành, hắn nói không nhớ ta, không nhớ thánh chỉ ban hôn, cũng chẳng nhớ Lục gia đã nợ ta những gì, nhưng lại nhớ phải cùng Tần Ngọc Nương làm một đôi uyên ương dù cơm áo gạo tiền cũng không thể chia lìa.   Ta thay hắn giữ vững hầu phủ, chống đỡ môn đình, cuối cùng chỉ đợi được một câu trước lúc hắn lâm chung: “Lệnh Nghi, mộ của Ngọc Nương ở Tây Giao, nàng đưa ta đến bên nàng ấy đi.”   Sống lại đúng ngày tìm được hắn, ta dẫn người đứng ngoài cánh cổng mục nát của tiểu viện, nhấc chân đá tung cửa.   Trong sân, chiếc xích đu vẫn còn đung đưa, hắn che Tần Ngọc Nương sau lưng, đỏ mắt hỏi ta là ai.   Ta rút roi ngắn bên hông, mỉm cười nói: “Ta đến đón tiểu hầu gia Lục gia hồi phủ.”   “Còn phần tình thâm của hai người, sau này cứ từ từ mà sống, gia tài bạc vạn của Lục gia không cần hai người phải nhọc lòng nhớ đến.”  

Sớm Mưa Lạnh, Tối Gió Về

Sớm Mưa Lạnh, Tối Gió Về

Chỉ còn chưa đầy ba ngày nữa là thành thân, ta lại bị Trình gia từ hôn.   Ta và Trình Kỳ là thanh mai trúc mã, nhưng chàng lại vừa gặp đã phải lòng cô nương mới chuyển tới.   Chàng nói thật sự có lỗi với ta.   “Nhưng ta không còn cách nào khác, cứ nhìn thấy nàng ấy là cả người ta mềm nhũn.”   Chàng nói rất thành khẩn, từng lời đều xuất phát từ tận đáy lòng.   Trái lại càng khiến ta trông như kẻ có tội.   Giữa ngày hè nóng nực, bầu trời bên ngoài lại âm u nặng nề.   Chỉ khi có chuyện lớn xảy ra, thời tiết mới khác thường như vậy.   Ta trả lại tín vật đính ước Trình Kỳ từng trao cho ta, chàng vừa kịp đón lấy rồi khẽ nói một tiếng cảm ơn.   “Là ta có lỗi với nàng, mong nàng cũng sớm tìm được lương duyên.”   Ta mím môi, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.   “Vậy chúc chàng hạnh phúc.”  

Bí Mật Của Hà Thần

Bí Mật Của Hà Thần

Từ nhỏ ta đã có thể hít thở dưới nước, thường lặn sâu xuống đáy sông đùa giỡn với cá tôm.    Năm ta bảy tuổi, Quan huyện vì muốn cầu cho mưa thuận gió hòa nên đã bắt đầu dùng thiếu nữ để tế Hà thần.   Nhà nào có nữ nhi được chọn sẽ nhận được năm lượng bạc và hai bao gạo.   Lần nào ta cũng cứu những cô gái đó lên, rồi lén giấu họ vào núi sâu bên bờ sông.   Năm ta mười sáu tuổi, phụ mẫu thừa lúc ta ngủ say đã trói gặt tay chân ta lại.   "Ngư Nương, ca ca con lớn rồi, cần phải lấy thê tử."   "Năm nay đến lượt con đi tế Hà thần rồi!"  

Cả Nhà Ép Tôi Bù Tiền Cho Em Trai, Mẹ Tôi Xé Sổ Tính Nợ

Cả Nhà Ép Tôi Bù Tiền Cho Em Trai, Mẹ Tôi Xé Sổ Tính Nợ

Trước khi đi đăng ký kết hôn, bà nội giấu sổ hộ khẩu của tôi đi.   Bà lấy ra một cuốn sổ ghi chép rồi cười nói với tôi:   “Ba mày nuôi mày lớn tốn 380 nghìn tệ, mày phải trả số tiền này trước rồi mới được lấy chồng.”   Thấy tôi tủi thân khóc, mẹ tát một cái lên trán tôi rồi mắng:   “Đúng là vô dụng!”   Sau đó bà xé cuốn sổ ghi chép của bà nội.   Trở tay đập một cuốn sổ ghi chép khác lên bàn, lạnh giọng nói:   “Tôi nuôi con trai bà 30 năm, tổng cộng tốn 800 nghìn tệ, bà chuyển tiền cho tôi trước rồi hãy nói.”   Lần này, bà nội không cười nổi nữa.  

Xuyên Thành Cô Hàng Xóm Bị Câm Của Nữ Chính Trong Tháo Hán Văn

Xuyên Thành Cô Hàng Xóm Bị Câm Của Nữ Chính Trong Tháo Hán Văn

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt văn , Xuyên thư , Nữ phụ , Đoản văn , Đô thị , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Ngôi thứ nhất , Chức nghiệp tinh anh. -- Văn án: Tôi xuyên thành cô hàng xóm bị câm của nữ chính trong tháo hán văn. Nữ chính dẫn một người đàn ông xa lạ bị chém đến gõ cửa, van xin tôi chữa trị giúp anh. Người đàn ông nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý:  "Không biết nói à? Tốt đấy, đỡ phiền phức." Về sau, anh đè tôi xuống dưới thân, vô số nụ hôn dồn dập rơi xuống cổ tôi: "Ngoan nào, để xem lần này em có kêu thành tiếng được không."  

Tiểu Dương Nhục Xuyến Nhi
Tôi Nhặt Được Một Con Nhân Ngư

Tôi Nhặt Được Một Con Nhân Ngư

Văn án:   Chàng nhân ngư tôi nhặt về cứ tưởng rằng chỉ cần hôn nhau là sẽ mang thai.   Sau mỗi lần hôn, anh ấy cứ buồn bã nhìn bụng mình, đến món cá hố chiên yêu thích nhất cũng chẳng ăn nổi mấy miếng.   Tôi lo anh ấy bị bệnh, bảo sẽ đưa anh ấy đến bệnh viện thú y, kết quả bị anh ấy quẫy đuôi tạt thẳng một mặt nước.   Mãi đến khi mở máy tính và nhìn thấy lịch sử tìm kiếm của anh ấy,   “Nhân ngư mang thai thì phải làm sao?”   “Mang thai có những triệu chứng nào?”   “Mang thai rồi còn có thể xx không?”   tôi mới biết hóa ra anh ấy tưởng mình mang thai.

Tự Mình Đứng Giữa Tầng Mây

Tự Mình Đứng Giữa Tầng Mây

Văn án:   Tim tôi không khỏe, không thể đi máy bay.   Năm bạn trai được thăng làm cơ trưởng, tôi nài nỉ anh chụp cho tôi vài phong cảnh đẹp trên máy bay.   Anh day giữa hai đầu mày: "Không được, trong thời gian thực hiện chuyến bay, cấm mọi hành vi làm phân tán sự chú ý."   Cô bạn thân làm ở đài kiểm soát không lưu cũng khuyên tôi: "Hãng quản nghiêm lắm, cậu thông cảm cho anh ấy một chút nhé."   Sợ làm khó anh, tôi không nhắc chuyện này nữa.   Cho đến khi vô tình lướt thấy tài khoản phụ của cô bạn thân.   Hàng trăm tấm ảnh chụp từ góc nhìn buồng lái, từ dãy núi tuyết kéo dài đến biển sao vạn dặm...  

Phu Quân Giả Chết Theo Muội Muội Bỏ Trốn, Ta Liền Tiễn Cả Hai Xuống Địa Ngục

Phu Quân Giả Chết Theo Muội Muội Bỏ Trốn, Ta Liền Tiễn Cả Hai Xuống Địa Ngục

Hai mươi năm sau ngày phu quân qua đời, bà bà ngã bệnh nằm liệt giường. Ta cụp mắt ngoan ngoãn hầu hạ bà uống thuốc, bà bỗng nhiên mở miệng. "Lệ Thù, thật ra nhi tử của ta, phu quân của ngươi, hắn vẫn chưa chết." Bà tưởng ta sẽ kinh ngạc, sẽ gặng hỏi. Nhưng vẻ mặt ta vẫn bình thản vô cùng, chỉ lặng lẽ đưa chén thuốc đến bên môi bà. "Mẫu thân đừng nói bậy." Bà bà bật cười đầy châm chọc. "Hắn thật sự chưa chết, hắn chỉ giả chết để thoát thân, rồi bỏ trốn cùng Lệ Hoa mà thôi." "Ngay cả đôi nhi nữ ta ôm về nuôi năm xưa, thực chất cũng là cốt nhục của hai kẻ đó." "Nực cười thay, ngươi cả đời thủ tiết vất vả, cuối cùng lại chỉ làm áo cưới cho kẻ khác." Nói xong những lời đó, trong mắt bà bà hiện lên vẻ vừa được giải thoát, lại vừa đầy chờ mong. Bà đang chờ ta phát điên, sụp đổ và tuyệt vọng. Nhưng ta vẫn vô cùng bình tĩnh, mang theo ánh nhìn thương hại từ bi. "Mẫu thân à." "Hắn thật sự đã chết rồi." "Trong bát thuốc này ngày ngày đều trộn tro cốt của hắn, sao mẫu thân ngay cả mùi vị của nhi tử mình mà cũng không nhận ra?"  

Quy Lộ Thành Tro

Quy Lộ Thành Tro

Kiếp trước, vào đêm lập hậu, ta mặc phượng bào đỏ rực thêu chín vạn đường chỉ vàng, đứng trên đỉnh cao nhất của hoàng cung Đại Chu, chờ phu quân của ta đến nắm tay, cùng ngắm nhìn giang sơn vạn dặm. Nhưng thứ ta đợi được không phải là bàn tay ấm áp của Tiêu Dực, mà là một ly rượu độc cùng ba đạo thánh chỉ tịch thu tài sản, tru di tam tộc Thẩm gia. Tiêu Dực đứng trong bóng tối, long bào trên người hắn chói mắt đến mức làm ta đau lệ. Hắn nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng, giọng nói từng thề non hẹn biển giờ chỉ còn sự ghê tởm: “Thẩm Thanh Loan, Thẩm gia công cao chấn chủ, phụ huynh ngươi nắm giữ binh quyền, bản thân ngươi lại quá thông minh. Giữ ngươi lại, trẫm ăn ngủ không yên. Ly ‘Đoạn Trường Sanh’ này, coi như là ân huệ cuối cùng trẫm ban cho mối tình thanh mai trúc mã của chúng ta.” Ta cười, tiếng cười khản đặc hòa lẫn với máu tươi tuôn ra từ cổ họng. Hóa ra, mười năm thanh xuân, một lòng phò tá, hy sinh cả gia tộc để đưa hắn lên ngôi nhiếp chính vương rồi tới cửu ngũ chí tôn, đổi lại chỉ là một câu "ăn ngủ không yên". Máu thấm đẫm phượng bào, ta gục xuống nền gạch lạnh lẽo, nhìn về hướng đại ngục - nơi cha và các ca ca của ta đang bị hành hình. Trong lòng ta bùng lên một ngọn lửa hận thù ngút trời. Nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành ác quỷ dưới hoàng tuyền, cắn nát gân cốt, uống cạn máu tươi của kẻ phụ bạc này!  

Em Là Chấp Niệm Của Anh

Em Là Chấp Niệm Của Anh

Tôi được Hoắc Cẩn An nuôi lớn.   Anh lớn hơn tôi năm tuổi, tôi gọi anh là chú út.   Nhưng sự kiểm soát của anh đối với tôi đã vượt xa giới hạn của tình thân chú cháu.   Sau khi thi đại học xong, tôi lén đăng ký vào Đại học A, một ngôi trường cách nhà rất xa mà không để anh biết.   Xuống ga tàu cao tốc, tôi lên chiếc xe công nghệ đã đặt trước. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ cuối cùng mình cũng có thể thoát khỏi Hoắc Cẩn An.   Nhưng chiếc xe không dừng trước cổng trường, mà lại dừng trước một căn biệt thự xa lạ.   Một cảm giác bất an khó tả lập tức dâng lên. Tôi cầu xin tài xế mau chóng lái xe đi, thậm chí còn đề nghị trả thêm tiền.   Thế nhưng tài xế chẳng hề để tâm. Anh ta xuống xe, mở cửa giúp tôi rồi cúi người cung kính: “Cô chủ, chào mừng cô về nhà.”   Ngay sau đó, tôi nhìn thấy gương mặt Hoắc Cẩn An.   Anh đứng trước cửa biệt thự, nụ cười vẫn hiện trên môi, chậm rãi nói: “Xuống xe.”  

Nàng Tiên Cá

Nàng Tiên Cá

Tôi xuyên thành nàng tiên cá trong câu chuyện "Nàng Tiên Cá".   Tôi hì hục, thở hồng hộc đẩy hoàng tử bị rơi xuống nước lên bờ. Thấy hoàng tử có dấu hiệu sắp tỉnh lại, tôi bèn nấp vào một góc chờ công chúa xuất hiện.   Ai ngờ, vị công chúa kia vừa tới nơi đã tặng ngay cho hoàng tử hai cái tát nổ đom đóm mắt, khiến hắn bất tỉnh nhân sự, sau đó còn nói thêm một câu:   "Tốt nhất đừng nhặt đàn ông ngoài đường."  

Mẹ Chồng Cướp Bảo Mẫu Cho Chị Chồng Ở Cữ, Tôi Để Họ Tự Trả Hóa Đơn

Mẹ Chồng Cướp Bảo Mẫu Cho Chị Chồng Ở Cữ, Tôi Để Họ Tự Trả Hóa Đơn

  Tôi bỏ 28.000 tệ thuê bảo mẫu chăm sóc sau sinh, mẹ chồng không bỏ một xu nào. Đến ngày thứ hai mươi tám ở cữ, mẹ chồng đã xông tới: “Bảo mẫu đâu? Chị con sắp sinh rồi, bảo cô ấy sang nhà chị con!”   Tôi bật cười: “Vậy tiền mẹ trả sao?”   Bà ấy lập tức cuống lên.   “Đã thích ăn chùa lấy không, vậy thì bữa cơm cuối này, bà cứ việc ăn cho thỏa đi.”  

Ta Thay Trưởng Tỷ Đòi Lại Công Đạo

Ta Thay Trưởng Tỷ Đòi Lại Công Đạo

Trưởng tỷ qua đời, để lại một cặp long phượng thai còn thơ dại. Phụ thân tiếc nuối mối nhân duyên tri kỷ với Hầu phủ, ngày ngày thở dài ngao ngán. Mẫu thân xót xa cho đôi hài tử của trưởng tỷ, suốt một đời khóc lóc sầu bi. Họ suy tính trước sau, cuối cùng quyết định để tam muội vốn tính tình hiền lành, trầm ổn gả cho tỷ phu làm kế thất. Nào ngờ, ngay đêm trước ngày cử hành đại hôn, tam muội lại cùng tình lang cao chạy xa bay. Phụ mẫu vì quá lo âu mà sinh bệnh, sầu muộn đến mức tóc bạc trắng, cơm chẳng muốn ăn, đêm không ngon giấc. Ta mang phận làm con, rốt cuộc vẫn không đành lòng nhìn gia đình suy sụp, bèn tìm mẫu thân đòi mười vạn lượng ngân phiếu rồi quyết định thay tam muội xuất giá cho tỷ phu. Trước giờ khắc lên hoa kiệu, ta quỳ xin mẫu thân một bát thuốc tuyệt tự. Mẫu thân lộ vẻ mặt không đành lòng, nghẹn ngào khuyên nhủ:  "A Như, đợi sau này Nguyệt nhi và Cảnh nhi lớn thêm chút nữa, con cũng có thể sinh hạ hài tử của riêng mình mà." Ta lạnh lùng liếc nhìn mẫu thân một cái, kiên quyết đáp:  "Xin mẫu thân hãy chuẩn bị cho con, nhất thiết phải dùng loại dược liệu mãnh liệt nhất." Đêm tân hôn, mãi cho đến khi vầng trăng lên giữa đỉnh đầu, Tiêu Tung mới được tiểu tư dìu bước vào hỉ phòng, lúc này hắn đã say mèm đến mức bất tỉnh nhân sự. Ta nhắm đúng thời cơ, cạy miệng hắn ra, đổ trọn một bát thuốc tuyệt tự đặc quánh đầy ắp thẳng vào cổ họng hắn. Uống đi, uống thật sạch vào, chỉ có khi ngươi tuyệt đường con cái, tất cả mọi người mới có thể thực sự yên tâm.

TRUYỆN MỚI CẬP NHẬT

Truyện Hoàn Thành

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.