10 Năm Thù Hận - Hoàn

Cập nhật lúc: 13/07/2026 17:05

Hoàng đế nghe xong, cả người đổ sụp xuống sàn gỗ như một bộ xương khô rệu rã, lão hiểu rằng quân cờ cuối cùng của mình đã bị chính tay đứa con gái mà lão lợi dụng bẻ gãy.

Tần Lục Chi thong thả bước lên từng bậc thềm đá, mũi hắc kiếm kéo lê trên mặt đất phát ra những tiếng rít ch.ói tai, rợn người.

Hắn dừng lại ngay trước mặt Hoàng đế, từ trên cao nhìn xuống vị thiên t.ử đang co rúm lại vì sợ hãi.

Hắn lấy từ trong n.g.ự.c áo ra bức mật chiếu gốc bằng lụa thô đã bị Chu Thanh Mai bóp nát ba ngày trước, ném thẳng vào mặt lão già.

"Bệ hạ, bức mật chiếu này là do chính tay người đóng dấu ngọc tỷ, ra lệnh cho Chu Thừa Phong thanh trừng vương phủ của thần."

"Thần vì giang sơn Quân vương nếm mật nằm gai ở biên cương, người lại ở sau lưng mưu tính lấy mạng thần, tước binh quyền của thần."

Tần Lục Chi cười lạnh một tiếng, thanh hắc kiếm đột ngột vung lên, chuẩn xác gí sát vào cuống họng của Hoàng đế, lưỡi kiếm sắc bén rạch ra một vệt m.á.u mỏng.

"Giờ đây bàn cờ đã lật, người tự tay viết chiếu nhường ngôi, hay muốn bổn tọa giúp người băng hà ngay tại bãi săn Tây Sơn này?"

Áp lực từ vị quyền thần khiến Hoàng đế không thể thở nổi, lưỡi kiếm lạnh ngắt nơi cổ họng nhắc nhở lão rằng hoàng quyền mà lão cố giữ bấy lâu nay đã hoàn toàn sụp đổ.

Giữa bãi săn đại loạn, Chu Thanh Mai lặng lẽ quay người, bóng dáng lụa xanh đẫm m.á.u của nàng cô độc bước đi giữa hàng ngàn binh sĩ đang quỳ rạp.

Nàng đã trả xong thù, đã bẻ gãy bàn cờ, nhưng trong lòng nàng lúc này chỉ còn lại một khoảng trống hoác, tăm tối và lạnh lẽo vô cùng.

18.

Tiếng trống trận dồn dập vang lên từ phía kinh thành xa xôi, báo hiệu một triều đại mới chính thức bắt đầu.

Trên khán đài bãi săn Tây Sơn, Hoàng đế run rẩy cầm b.út lông, dùng chính m.á.u tươi của mình để hạ b.út ký vào tờ chiếu nhường ngôi.

Cuộc thanh trừng đẫm m.á.u kết thúc bằng sự đầu hàng nhục nhã của hoàng quyền trước mũi kiếm của vị Đại tư mã.

Ba tháng sau.

Kinh thành lộng lẫy ngập trong sắc đỏ của hoa đăng và biểu ngữ mừng tân đế đăng cơ.

Tần Lục Chi ngồi trên ngai vàng điện Kim Loan, khoác trên mình bộ long bào màu đen thêu rồng vàng chín móng, tôn nghiêm và lãnh đạm tuyệt đối.

Hắn đã đạt được đỉnh cao quyền lực, trở thành chủ nhân thực sự của giang sơn này, vạn dân quỳ lạy dưới chân.

Thế nhưng, giữa đại điện rộng lớn, vắng lặng và ngột ngạt mùi long diên hương, đôi mắt xanh thẳm của hắn lại lộ ra một sự cô độc thấu xương.

Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng trống trước điện, nơi từng có một nữ t.ử kình trang xanh thẫm bước đi đầy sát khí.

"Cạch."

Tiếng bước chân nhẹ hẫng vang lên từ phía cửa điện, phá vỡ sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.

Chu Thanh Mai bước vào.

Nàng không mặc lễ phục hoàng hậu sang trọng, cũng không quỳ lạy tung hô vạn tuế như trăm quan văn võ ngoài kia.

Nàng khoác một bộ y phục bằng vải thô màu xanh nhạt, tóc b.úi đơn giản bằng một thanh trâm gỗ, bên hông đeo một chiếc túi vải nhỏ hành tẩu giang hồ.

Sắc mặt nàng đã hồng hào trở lại sau ba tháng dưỡng thương, đôi mắt trong vắt không còn vương một chút sát khí nào của kẻ làm sát thủ.

Nàng dừng lại ở giữa điện, đứng cách ngai vàng đúng mười bước chân.

"Ngươi thật sự quyết định rồi sao?" Tần Lục Chi lên tiếng, giọng nói trầm thấp vang vọng khắp đại điện, chứa đựng một sự khàn đặc, bất lực khó tả.

"Kinh thành này quá nhỏ, không nuôi nổi một con chim hoang dã như ta." Chu Thanh Mai nhàn nhạt đáp, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thanh thản.

"Mười năm qua ta sống vì thù hận, giờ bàn cờ đã nát, người cha tàn nhẫn kia đã nằm xuống, ta muốn đi tìm lại mười năm đã mất của mình."

Nàng đưa tay vào túi vải bên hông, lấy ra mũi tiễn gãy loang lổ vết rỉ sét năm mười bốn tuổi, thứ duy nhất chứng kiến mọi bi kịch của cuộc đời nàng.

Nàng nhẹ nhàng đặt nó xuống nền gạch ngọc thạch lạnh ngắt của điện Kim Loan.

"Tần Lục Chi, mũi tên này đã không còn rỉ m.á.u nữa rồi."

"Mạng của người hôm nay là do người tự giữ lấy, ta không nợ người, người cũng không còn nợ ta."

"Từ nay về sau, hai dã quỷ chúng ta... đường ai nấy đi."

Tần Lục Chi ngồi trên ngai vàng, siết c.h.ặ.t hai tay dưới ống tay áo long bào rộng lớn, các khớp ngón tay gồ lên trắng bệch.

Hắn muốn hạ lệnh giữ nàng lại, muốn dùng giang sơn này để làm chiếc l.ồ.ng vàng nhốt nàng bên mình mãi mãi.

Nhưng hắn nhìn thấy sự tự do, sự nhẹ nhõm chưa từng có trong đôi mắt của nàng.

Hắn hiểu, nếu hắn ép nàng ở lại, nàng sẽ lại biến thành cây đao sắc bén hận thù, và một ngày nào đó, mũi tiễn gãy kia sẽ găm thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.

"Được." Tần Lục Chi khàn giọng thốt ra một chữ, quay mặt đi không nhìn nàng nữa.

"Nếu sau này ngươi mệt mỏi, giang sơn này... vẫn luôn có một chỗ cho ngươi."

Chu Thanh Mai không đáp, nàng chắp tay hành một lễ giang hồ cuối cùng, rồi dứt khoát quay người bước đi.

Bóng dáng vải thô màu xanh nhạt của nàng cô độc nhưng tự tại lướt qua cánh cửa điện Kim Loan rộng mở, hòa vào ánh nắng thu vàng rực rỡ bên ngoài.

Tần Lục Chi ngồi một mình trên chiếc ngai vàng lạnh ngắt, nhìn theo bóng lưng nàng khuất dần, khóe môi khẽ đắng chát.

Hắn có được thiên hạ, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một con quỷ cô độc gác giữ ngai vàng rách nát này mà thôi.

Vĩ thanh:

Một năm sau.

Trấn nhỏ biên khương quanh năm lộng gió, lá quế rụng đầy trên những mái ngói rêu phong.

Nơi đây cách xa kinh thành hoa lệ hàng ngàn dặm, không có hoàng quyền ngột ngạt, chỉ có tiếng rao hàng của dân phu và mùi bánh bao mới hấp thơm lừng góc phố.

Tại một t.ửu lầu nhỏ mới mở bên sông, bà chủ quán mặc bộ váy vải thô màu xanh nhạt, thong thả tựa lưng vào quầy tính tiền.

Chu Thanh Mai một tay gảy bàn tính tanh tách, một tay chống cằm nhìn ra sau sân.

Đôi mắt trong vắt bấy lâu nay bỗng nheo lại, lộ ra một nụ cười cực kỳ tinh quái và lười biếng.

"Này, gã chẻ củi kia, hôm nay bổ củi chậm trễ, trừ một nửa tiền cơm tối."

Phía sau đống củi gỗ quế cao ngất, một nam nhân cao lớn đang cởi trần, mồ hôi nhột nhạt lăn dài trên những thớ cơ n.g.ự.c săn chắc và vết sẹo kiếm ghê rợn nơi bả vai trái.

Gương mặt tuấn tú từng khiến bá quan kinh thành phủ phục, giờ đây chỉ mang theo một vẻ lười nhác, dung túng.

Tân đế Quân vương "băng hà vì bạo bệnh" nửa năm trước, giờ đây lại đang cầm rìu, cười khổ nhìn bà chủ nhỏ của mình.

"Phu nhân, bổ củi thô gan này còn mệt hơn cả phê duyệt tấu chương, nàng không thể nương tay một chút sao?"

Tần Lục Chi vứt rìu sang một bên, cầm lấy bình nước trà hoa cúc thong thả uống một ngụm lớn, ánh mắt xanh thẳm tràn ngập ý cười nhìn nàng.

"Ai là phu nhân của ngươi?" Chu Thanh Mai lườm gã một cái sắc lẹm, nhưng khóe môi lại không nhịn được mà nhếch lên.

"Trong cung không có tiền lương, ta mở t.ửu lầu này để nuôi thân, ngươi đến ăn bám thì phải làm việc."

"Được được được, toàn bộ giang sơn trẫm đều đưa cho hoàng thúc quản lý, vạn dặm sơn hà đổi lấy một góc sân chẻ củi cho nàng, món hời này ta nhận."

Tần Lục Chi bước lại gần quầy, bàn tay to lớn, thô ráp đột ngột nắm lấy bàn tay đang gảy bàn tính của nàng, kéo mạnh một cái.

Chu Thanh Mai không né, thuận thế ngã vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp, nồng đượm mùi nắng thu và hương quế của gã.

Mũi tiễn gãy năm mười bốn tuổi đã được nàng đem đúc thành một chiếc trâm cài tóc đơn giản, lúc này đang găm c.h.ặ.t trên b.úi tóc của nàng, không còn rỉ m.á.u, chỉ còn vương lại hơi ấm của hồng trần.

Hai dã quỷ từng bò ra từ vũng bùn hoàng quyền, rốt cuộc đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất giữa nhân gian đầy gió bụi này.

[HOÀN]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.