100 Người Xuyên Không, Chỉ Mình Ta Chọn Vạn Pháp Bất Phá - Chương 3
Cập nhật lúc: 22/07/2026 08:01
"Không không không, đã nói là một ngày ba bữa cơ mà!"
Dưới chân ông ta, động tác đạp nước càng trở nên nhanh hơn.
Ta đứng trên nóc kho lương thực, nhìn về phía hướng thành Thiên Sơ ở đằng xa.
Ngôi thành tiên từng tỏa ra linh quang ngút trời ngày ấy, nay đã xám xịt chẳng khác nào một ông cụ sắp gần đất xa trời.
Mấy hòn đảo lơ lửng lại tiếp tục rơi rụng xuống.
Mà những vị đại năng kia vẫn đang mải miết đột phá.
Họ đang liều mạng vắt kiệt chút linh khí cuối cùng của thế giới này.
Không biết bây giờ Lâm Uyển Nhi sống ra sao rồi, nàng ta đã lâu lắm không gửi tin nhắn cho ta nữa.
Nhưng cơn bão thực sự vẫn chưa ập đến.
Đợi đến ngày mà tia linh khí cuối cùng bị rút cạn.
Toàn bộ giới tu tiên, tất cả đều sẽ tôn ta làm chủ.
7
Nửa tháng sau, những tông môn nhỏ kia cũng không thể chống đỡ nổi nữa rồi.
Liệt Dương Tông, thời kỳ đỉnh cao có ba nghìn đệ t.ử, Tông chủ đạt cảnh giới Độ Kiếp hậu kỳ.
Nhưng hiện tại chỉ còn lại chưa đầy 200 người, lại còn ai nấy mặt mày vàng rọt ốm nhom.
"Người bên trong nghe cho kỹ đây!"
"Bản tọa chính là Tông chủ Liệt Dương Tông Triệu Sơn Hà, tu sĩ Độ Kiếp kỳ!"
"Giới hạn trong thời gian một nén nhang, giao ra toàn bộ lương thực, bản tọa có thể tha cho các ngươi không phải c.h.ế.t!"
Ta ngồi trên ghế thái sư c.ắ.n hạt dưa, hoàn toàn không hề hoảng hốt.
Một đám giun dế sắp c.h.ế.t đến nơi, thì có thể lật lên được ngọn sóng gió gì chứ?
Thấy chẳng có ai thèm để ý đến mình, sắc mặt Triệu Sơn Hà lập tức đen như đ.í.t nồi.
"U mê không ngộ tính, cùng ta xông vào trong, g.i.ế.c sạch tất cả bọn chúng!"
Hắn ta rút bội kiếm ra, dẫn đầu xông lên trước, đám đệ t.ử phía sau cũng hô hò bám sát theo sau.
Nhưng ta đã sớm dặn dò Trang Tài Thần đào sẵn đủ loại cạm bẫy bên ngoài trang viên rồi.
Triệu Sơn Hà là kẻ đầu tiên lao đầu xuống hào sâu, ngã một cú sấp mặt chổng vó, mấy chiếc chông tre bên trong đ.â.m thủng đùi hắn ta.
"Á!!"
Đám đệ t.ử phía sau thấy vậy vội vàng phanh chân dừng lại.
Nhưng chỉ cần ta phất tay một cái, Trang Tài Thần và những người khác đang ẩn nấp trong đường hầm liền vươn tay giật mạnh sợi dây ngã ngựa.
Tất cả đều ngã nhào ngửa người lật xe.
Ngay sau đó, trên tường vây của trang viên liền xuất hiện các nhân viên của ta, tay cầm ná cao su liên tục b.ắ.n về phía bọn chúng.
Đám tu sĩ cao cao tại thượng này, sau khi mất đi sự bồi dưỡng của linh khí, thậm chí còn chẳng bằng phàm nhân.
Từng kẻ bị b.ắ.n cho toàn thân mọc đầy cục u.
Nhưng dẫu sao số lượng của bọn chúng không ít, vẫn có khoảng ba bốn mươi tên xông được đến cửa trang viên của ta.
Triệu Sơn Hà cũng coi như là một kẻ ngoan cường, c.ắ.n răng sống c.h.ế.t giật đứt cả ống trúc.
"Ha ha, chẳng qua cũng chỉ là mấy thủ đoạn của phàm nhân mà thôi."
"Dù cho bọn ta không còn uy năng thông thiên, nhưng thu thập các ngươi vẫn dễ như trở bàn tay!"
Nhưng ngay sau đó, cửa lớn trang viên mở ra.
Các nhân viên ở phía sau đạp guồng nước, các nhân viên ở phía trước rắc bột trắng.
Lập tức che khuất tầm nhìn của bọn chúng.
Tiếp theo, nước ớt được hắt lên, khiến chúng hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng.
Ta lại phất tay một lần nữa, các nhân viên ùa lên, trói gô tất cả lại với nhau.
Đến khi bọn chúng tỉnh lại thì vừa vặn đúng lúc chúng ta mở tiệc cơm trưa.
8
"Tông chủ, đây là mùi gì thế? Thơm quá đi mất!"
"Đúng thế, thậm chí còn sánh ngang với Cửu Chuyển Kim Đan ấy chứ!!"
Triệu Sơn Hà l.i.ế.m l.i.ế.m môi, gọi giật lại một đứa trẻ đang đi ngang qua trước mặt.
"Này nhóc con, cháu đang ăn cái gì thế? Sao nhìn có vẻ ngon thế này!"
Đứa trẻ cảnh giác ôm c.h.ặ.t chiếc bát vào lòng.
"Các ngươi đừng có mà hòng cướp, đây là thứ ta cạo đất suốt một buổi sáng mới đổi được đấy."
"Trang chủ đã nói rồi, chỉ cần làm việc là có cơm ăn."
"Chỉ cần làm việc là có cơm ăn ư?"
Triệu Sơn Hà lẩm bẩm một câu, sau đó vùng vẫy hét lớn.
"Ta muốn gặp trang chủ, ta muốn gặp trang chủ của các ngươi!"
Chẳng mấy chốc, ta bưng một bát thịt heo rừng kho tàu đi tới.
"Nói đi, muốn gặp ta có chuyện gì?"
Ngửi thấy mùi thịt thơm nức, Triệu Sơn Hà càng trở nên nôn nóng hơn.
"Chúng ta có thể làm việc, chúng ta cũng muốn ăn cơm!!"
Ta liếc hắn ta một cái.
"Các ngươi chẳng phải là tu sĩ cơ mà? Chẳng phải từng khinh thường đám phàm nhân chúng ta lắm cơ mà?"
"Hơn nữa, làm sao ta tin tưởng các ngươi được chứ?"
"Chúng ta có thể lập lời thề với Thiên đạo, đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không phản bội ngài."
"Mặc dù bây giờ là thời kỳ mạt pháp, nhưng vi phạm lời thề vẫn sẽ phải gánh chịu ngũ tệ tam khuyết như thường!"
Ta trầm ngâm suy nghĩ, cách này ngược lại đã giải quyết được cái lo lớn nhất trong lòng ta.
Những tu sĩ đến đây về sau chỉ có ngày càng nhiều hơn, mà ta lại không thể g.i.ế.c sạch tất cả bọn họ.
Có lời thề Thiên đạo này quả thực rất tuyệt.
Ta tìm Trang Tài Thần đến, hỏi xem chuyện này là thật hay giả.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, ta giao cho hắn ta phụ trách công việc bắt Liệt Dương Tông lập lời thề.
"Làm xong xuôi thì bảo bọn chúng đi về phía nam khai hoang."
"Một ngày ba bữa, bao no."
"Nhưng muốn ăn thịt thì hãy thể hiện cho tốt vào!"
Thế nhưng vừa mới cởi trói cho bọn chúng xong, Triệu Sơn Hà vậy mà lại bắt đầu thương lượng điều kiện với ta.
"Trang chủ, sau khi bọn ta lập lời thề rồi, có thể giữ lại biên chế của Liệt Dương Tông không?"
"Lão phu có 50 năm kinh nghiệm quản lý, nguyện làm khách khanh trưởng lão của trang viên."
"Vừa rồi ta để ý thấy, ngài để đám phàm nhân kia làm việc mà chẳng có ai canh chừng cả, chắc chắn bọn họ sẽ lười biếng cho xem."
"Chỉ cần phái người cầm roi gai nhọn đứng canh, kẻ nào dám lơi lỏng là quất cho một roi ngay."
"Đảm bảo hiệu quả công việc có thể tăng lên được năm phần trăm đấy!"
Ta lạnh lùng hừ một tiếng.
Ở chỗ của ta, hắn ta vậy mà vẫn còn muốn giở cái thói áp bức giai cấp ấy ra cơ à.
"Ngươi rốt cuộc có muốn làm hay không? Không muốn thì cút ngay!"
"Quy tắc của ta là: làm nhiều hưởng nhiều, làm ít hưởng ít, đối xử công bằng như nhau!"
Triệu Sơn Hà nhìn sâu vào ta một cái.
Hắn ta không ngờ khí phách của ta lại lớn đến nhường này.
Đây là định xây dựng một giới tu tiên nơi nơi bình đẳng đấy ư.
