12. Sau Khi Hồi Kinh, Đại Tiểu Thư Thần Toán Vang Danh Khắp Thiên Hạ - Chương 16
Cập nhật lúc: 10/02/2026 21:25
Cái vui vẻ nhất thời thì đơn giản lắm, nhưng không có trưởng bối đáng tin cậy che chở thì liệu vui được bao lâu?
Tiêu gia khi đó tuy vẫn còn tước vị Quốc công, nhưng lão thái gia lại là một kẻ chẳng ra gì, không biết chừng sẽ phá tán sạch sành sanh gia nghiệp bất cứ lúc nào! Đại gia lúc ấy lại là kẻ thương vợ quá mức, sau khi cưới Khương thị liền trở nên lười nhác, đến cả một chức quan bán thời gian cũng chẳng màng cầu lấy. Nếu đối với con cái bên dưới cũng không để tâm, thì gia nghiệp làm sao giữ cho nổi?
Lão thái thái cũng nghĩ Khương thị nói vậy có lẽ chỉ là lời hờn dỗi, bà đã quan sát một thời gian, kết quả phát hiện Khương thị hoàn toàn không biết cách nuôi dạy con trẻ. Suốt ngày bà ta chỉ biết soi mói nhũ mẫu, đứa trẻ hơi khóc một chút là bắt đầu trách phạt hạ nhân. Để ngăn đại gia ra ngoài gặp gỡ bạn bè, Khương thị thậm chí còn cố ý để con mình đổ bệnh, lấy đó làm cái cớ giữ chân trượng phu.
Lão thái thái vì lo cho tương lai nên mới đành phải mang đứa trẻ về bên cạnh mình! Chính vì chuyện dạy dỗ con cái mà Khương thị hận lão thái thái thấu xương.
Nhưng cũng không đến mức... dám hạ độc đâu nhỉ? Nếu muốn hạ độc thì bà ta đã ra tay từ sớm rồi, làm sao chờ được đến ngày hôm nay?
Huệ ma ma vô cùng sốt ruột, trong đầu đã rà soát lại mọi động tĩnh phía Khương thị mấy lượt, nhưng vẫn không nghĩ ra điểm nào khả nghi. Lão thái thái tuy không quản sự nhưng cũng chẳng phải không có thủ đoạn, Tích Vi Đường của họ rõ ràng vô cùng sạch sẽ cơ mà?!
“Ý của ta là, tổ mẫu có thêm thắt món đồ mới nào không? Có lẽ món đồ đó lai lịch bất minh nên gây xung sát.” Vân Chước thấy Huệ ma ma mặt mày xoắn xuýt phức tạp, cũng có chút bất lực.
“Đồ đạc?” Huệ ma ma suy nghĩ kỹ một chút, “Đồ đạc phía lão thái thái, ngoại trừ những món lớn và đồ trang trí ra, các vật dụng hằng ngày đều thường xuyên thay mới.”
Khương thị mỗi tháng đều rầm rộ sai người đi mua sắm đồ đạc rồi chuyển qua cho lão thái thái.
Vân Chước suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: “Trong phòng này không thấy có gì khác thường, thứ ô uế ta nói chắc không ở đây... Ma ma, có món đồ nào mà dù tổ mẫu đổ bệnh cũng phải nhìn thấy cho bằng được không?”
“Lão thái thái mỗi ngày tỉnh táo rất ít, tỉnh lại rồi cũng chẳng thích vận động, phần lớn sẽ ra tiểu phật đường phía sau ngồi một lúc.” Huệ ma ma vội vàng đáp.
“Dẫn ta đi xem thử.” Vân Chước lập tức yêu cầu.
Tổ mẫu tuổi tác đã cao, cũng đúng là có bệnh thật. Nhưng nguyên nhân sâu xa hơn là vì bị nhiễm phải chút âm hối sát khí (khí xấu, dơ bẩn), khiến cho bệnh này cứ chữa mãi không khỏi. Nếu là bị trọng sát (sát khí nặng) xung thẳng vào, với thể trạng của bà lão chắc chắn không chịu nổi mà đã c.h.ế.t vì bạo bệnh từ lâu rồi. Thế nên luồng sát khí này không quá mạnh, nhưng lại thường xuyên tiếp xúc, dẫn đến việc không thể loại bỏ hoàn toàn, cứ tích tụ từng chút một khiến bệnh tình ngày càng trầm trọng.
Huệ ma ma không hiểu mô tê gì, nhưng bà là một người hầu trung thành, mỗi ngày nhìn lão thái thái hôn mê uể oải bà cũng vô cùng xót xa. Nay Đại tiểu thư đột nhiên có cách nói khác hẳn với đại phu, dù bà có nghi ngờ cũng muốn thử một lần. Bà vội vàng dẫn Vân Chước đến tiểu từ đường phía sau.
“Lão thái thái những năm qua sống khổ lắm. Năm đó bà gả vào Tiêu gia một cách mơ hồ, ban đầu cũng ôm hy vọng, ai ngờ lại gặp phải... Theo lý mà nói, đó dù sao cũng là tổ phụ của Đại tiểu thư, lão nô không nên đa ngôn, nhưng thực sự là thấy buồn thay cho lão phu nhân... Những năm ấy bà chịu đủ sự lạnh nhạt của lão thái gia, sự cười nhạo của người ngoài, thật sự chẳng có lấy nửa điểm dựa dẫm, cũng chỉ có thể ngồi trong phật đường này để cầu chút thanh tịnh.” Huệ ma ma mắt đã đỏ hoe.
“Bao nhiêu năm qua vẫn cứ sống như vậy, mỗi ngày bái Phật, chép kinh, ngay cả khi đổ bệnh cũng chưa từng gián đoạn. Chắc hẳn không phải vì đồ đạc trong này mà sinh bệnh đâu nhỉ?” Trong lòng Huệ ma ma đầy vẻ khó hiểu.
Đồ trong phật đường, ngoại trừ b.út mực giấy nghiên và hương nến ra, hầu hết đều là đồ cũ lâu năm. Tiểu phật đường này không hề âm u, thậm chí còn có ánh nắng xuyên vào, so với bên ngoài còn thêm mấy phần ấm áp.
Người thường không nhìn ra điều gì kỳ lạ, nhưng ánh mắt Vân Chước lại rơi thẳng vào đôi đèn hoa sen lưu ly trên án thư. Đế đèn vô cùng đẹp mắt, khi thắp lên tỏa ra một vầng hào quang đặc biệt, mang theo bầu không khí tĩnh mịch.
Vân Chước nhìn thấu được sự âm hối của thế gian này, bởi vậy nàng có thể thấy rõ luồng t.ử khí đang lảng bảng quanh đó.
“Vật này... chính là hung khí đấy.”
