18 Tầng Địa Ngục: Ở Đây Cấm Nói Dối - Chương 481: Không Sợ Kẻ Ác Bày Mưu Tính Kế, Chỉ Sợ Kẻ Ngu Tùy Tiện Hành Động
Cập nhật lúc: 28/04/2026 21:11
Sáu người nghỉ ngơi gần xong, đồng đội xăm trổ của cô gái Loli tóc hai b.í.m quay lại mật thất tầng một nhặt đồng xu trên mặt đất lên.
Trần Nhiên và Giang Triết hơi sững sờ, nếu đồng xu hấp thu vận may của bọn họ, thì đây quả thực là một đạo cụ không tồi.
Tuy nhiên, thứ này có xác suất lớn là do kỹ năng tạo ra, nếu đối phương thu hồi kỹ năng thì đồng xu cũng có thể biến mất.
Hai người cũng không quá để ý.
Thanh niên xăm trổ nhét đồng xu vào túi mình, sáu người liền bước lên cầu thang, đi về phía tầng hai. Tại vị trí nghỉ giữa tầng một và hai, bọn họ nhìn thấy một chiếc thang chữ A dựa nghiêng vào tường.
Thang cao khoảng hai mét, hơn nữa qua quan sát, phát hiện thang chữ A có thể thu gọn, vật liệu hợp kim, cũng không nặng.
Trần Nhiên nhìn về phía Loli tóc hai b.í.m, cô gái hiểu ý, bảo một đồng đội có vóc dáng cao lớn nhất trong ba người vác thang chữ A theo.
Rất nhanh đã đến cửa tầng hai.
Cầu thang thông lên tầng ba đã bị cửa sắt hàn c.h.ế.t, thấy vậy bọn họ chỉ có thể tiến vào tầng hai.
Sau khi sáu người đi vào, cánh cửa phía sau liền tự động đóng lại, tạo thành mật thất.
Bên trong mật thất hơi lạnh.
Dưới chân là lớp băng, dưới lớp băng là hồ nước, cụ thể không nhìn rõ sâu bao nhiêu.
Phía trước có hai cái lu nước dựa vào tường.
Lu chứa đầy nước, dưới lớp băng có hồ nước thì có thể hiểu được, nhưng nước trong lu không đóng băng, điều này có chút kỳ lạ.
Hai khả năng.
Một: Mật thất Quỷ Ngữ Giả mới được tạo ra không lâu, nước trong lu chưa kịp ngưng kết thành băng.
Hai: Thiết bị làm lạnh của mật thất này bị hỏng.
Ở bên phải lu nước có một bộ hài cốt, cao ngang người bình thường.
Không nhìn ra có manh mối gì.
Bên phải mật thất có đỗ một chiếc xe, xe rất nhỏ, trông giống loại xe điện đồ chơi trẻ em hay lái, nhưng bề mặt xe đều là kim loại, thứ bắt mắt nhất chính là bốn cái bánh xe, đều là bánh răng thép dày khoảng năm centimet.
Ở vị trí dựa tường còn có một cái điều khiển từ xa đặt dựng đứng, hẳn là dùng để điều khiển chiếc xe điện nhỏ này.
Bên trái mật thất cũng có một chiếc xe, nhưng chiếc xe này khá lớn, là xe làm mặt băng thường thấy trong sân trượt băng trong nhà, có thể dọn dẹp vụn băng trên mặt băng cũng như sửa chữa vết xước trên mặt băng.
Trên ghế lái của xe làm mặt băng có đặt một thùng rác sắt tây cỡ nhỏ.
Xe làm băng có một sợi dây cáp to, dây cáp nối với một ổ cắm điện rời, ổ cắm rời lại cắm vào ổ điện trên tường, có vẻ là đang sạc điện.
Giữa mật thất còn có một cái bàn.
Đồ đạc trong mật thất chỉ có bấy nhiêu, sáu người không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Đầu tiên, ngoại trừ cánh cửa đi vào, bọn họ không phát hiện cánh cửa nào khác trong mật thất này.
Mà khi bọn họ đi vào, cầu thang thông lên tầng ba đã bị cửa sắt hàn c.h.ế.t, hoàn toàn không tồn tại bất kỳ hình thức chìa khóa nào.
Nói cách khác.
Cửa vào không phải lối ra mật thất, trong mật thất này nhất định còn tồn tại một lối ra khác.
Chỉ là bọn họ chưa phát hiện ra mà thôi.
Trần Nhiên nhíu mày, quay đầu nhìn về phía thang chữ A mà thanh niên cao lớn đang vác.
Lại nhìn lên trần nhà, trần của mật thất này rất cao, ước chừng bảy mét, tương đương độ cao của hai tầng lầu bình thường.
[Lối ra hẳn là ở trên trần nhà.]
Hắn lại nhìn về phía chiếc xe nhỏ.
[Bốn bánh xe đều là bánh răng thép, nếu chiếc xe nhỏ di chuyển...]
[Sẽ cắt đứt lớp băng, chúng ta rất có thể sẽ rơi xuống hồ nước bên dưới.]
[Quan trọng hơn là, nếu lớp băng đều bị cắt ra, vậy thì thang chữ A sẽ mất đi điểm tựa, chúng ta vĩnh viễn không ra được.]
Đột nhiên, Trần Nhiên nghĩ tới điều gì, mạnh mẽ nhìn về phía thanh niên xăm trổ, lạnh lùng nói: "Mau ném đồng xu trong túi cậu vào vị trí an toàn!"
Thanh niên xăm trổ liếc xéo hắn một cái, lập tức nhìn về phía Loli tóc hai b.í.m, thấy cô gái khẽ gật đầu, lúc này mới móc đồng xu ra...
Nhưng, khoảnh khắc tiếp theo, tay cầm đồng xu của thanh niên xăm trổ dường như bị điện giật một cái, đồng xu rơi khỏi tay hắn...
Lăn trên lớp băng.
Lăn về phía bên phải mật thất, nói chính xác là lăn về phía cái điều khiển từ xa đang dựng đứng dựa vào tường.
[Đậu má!]
[Không phải chứ!]
Giang Triết và Trần Nhiên nhìn thấy cảnh này, biểu cảm khó coi như bị táo bón.
Sáu người không chút suy nghĩ, định đuổi theo chặn lại trước khi đồng xu chạm vào điều khiển, nhưng mặt băng rất trơn, sáu người suýt nữa ngã sấp mặt, đi đường còn lảo đảo, đừng nói chi là chạy, chỉ có thể trơ mắt nhìn...
Đồng xu kia lăn về phía điều khiển từ xa.
Nhưng may mắn thay, khi đồng xu còn cách điều khiển khoảng hai mét thì cuối cùng cũng đổ xuống.
Trần Nhiên vừa thở phào nhẹ nhõm.
Liền nghe thấy...
Rầm!
Có người ngã, chỉ thấy thanh niên cao lớn vác thang ngã sóng soài trên mặt băng, cái thang trong tay tuột ra, thuận đà trượt đi.
Trượt về phía bên phải mật thất.
Tốc độ càng lúc càng nhanh, tiếp đó một màn thái quá đã xảy ra.
Cái thang va vào đồng xu, đồng xu b.ắ.n ra, đập trúng nút bấm trên điều khiển từ xa.
Sáu người: "..."
Giờ khắc này, bọn họ cảm thấy trời sập rồi.
Xe nhỏ khởi động!
Bọn họ thậm chí nghe thấy tiếng động cơ điện vo ve, có thể tưởng tượng mã lực của chiếc xe điện nhỏ này mạnh đến mức nào.
Khoảnh khắc tiếp theo, chiếc xe nhỏ cắt lớp băng với tốc độ cực nhanh, lao về phía mọi người.
Trần Nhiên tháo ba lô, ném sát mặt đất về phía gầm xe nhỏ.
"Giang Triết đi lấy thang!"
Dứt lời, Trần Nhiên xoay người chạy về phía xe làm mặt băng, nhưng mặt đất quá trơn, hắn dứt khoát thực hiện một cú xoạc bóng, mượn quán tính trượt trên mặt băng, va vào đầu xe làm mặt băng.
Thân xe khẽ rung lắc.
Thùng rác sắt tây trên ghế lái mắt thấy sắp rơi xuống, Trần Nhiên chộp lấy đầu xe, nhanh ch.óng đứng dậy, hiểm lại càng hiểm đỡ được thùng rác, không để nó đổ vào nút bấm trên ghế lái, nhẹ nhàng đặt thùng rác xuống.
Cẩn thận đi tới trước ổ cắm, rút hết dây sạc và ổ cắm điện rời đang nối với nguồn điện trên tường ra.
Nếu vừa rồi xe làm mặt băng khởi động, chắc chắn sẽ kéo đứt dây sạc, đến lúc đó dây điện đứt rơi xuống đất, mặt băng lại bị xe nhỏ cắt ra, người và dây điện mang điện đều sẽ ngâm trong hồ nước, tất cả đều phải bị điện giật c.h.ế.t.
Cùng lúc đó.
Xe nhỏ bị ba lô của Trần Nhiên kẹt lại, không thể tiếp tục tiến lên, bánh xe quay tít tại chỗ.
Mà Giang Triết cũng trượt một đường, lấy được thang chữ A, nhưng tốc độ quá nhanh, thân thể tiếp xúc thân mật với bức tường.
Hai người vừa thở phào nhẹ nhõm.
Liền phát hiện bốn người còn lại đang trợn mắt há hốc mồm nhìn chiếc xe nhỏ đang quay bánh tại chỗ.
Hai bánh răng trước của xe nhỏ đang nhích từng chút một lên trên ba lô, mắt thấy sắp vượt qua ba lô thoát khỏi trạng thái kẹt.
[Vãi chưởng, dẫn động cả trước lẫn sau?!]
Giang Triết lập tức nghĩ đến điều khiển từ xa, vội vàng nhìn quanh tìm kiếm điều khiển gần đó.
Nhưng, khoảnh khắc tiếp theo.
Biểu cảm Giang Triết trở nên kỳ quái, Trần Nhiên càng là giơ ngón tay giữa về phía hắn...
Hóa ra, vừa rồi tốc độ hắn quá nhanh.
Người và thang cùng đập vào tường, chân thang chọc trúng điều khiển từ xa, chọc nó nát bấy.
Trần Nhiên chỉ cảm thấy tâm mệt, chỉ vào chiếc xe nhỏ đã vượt qua ba lô, đang nhanh ch.óng cắt lớp băng: "Tôi nói này, bốn người các người có thể đừng nhìn nữa được không, lập tức nghĩ cách ngăn cản nó đi chứ."
Nghe vậy, thanh niên cao lớn bò dậy từ dưới đất, cũng học theo Trần Nhiên xoạc một cái, một cước đá vào bên phải xe nhỏ, xe nhỏ bị đá bay.
Trần Nhiên: "..."
[Cụ nội nhà cậu!]
Chỉ thấy xe nhỏ rơi xuống đất, ở trạng thái lật nghiêng, nhưng hai bánh răng trước sau cùng một bên áp sát mặt băng, khiến xe nhỏ vẫn có thể di chuyển trên mặt đất với...
Trạng thái lật nghiêng.
Nếu nói xe nhỏ bốn bánh chạm đất trước đó có lộ trình di chuyển có thể dự đoán, thì xe nhỏ di chuyển ở trạng thái này có lộ trình ngẫu nhiên, không thể dự đoán, giống như ngựa hoang đứt cương, điên cuồng lao đi trên mặt băng.
Hơn nữa, hai bánh răng không chạm đất của xe nhỏ giống như hai cái máy cưa sắc bén, ai mà chạm vào thì chân cũng bị cưa đứt.
