18 Tầng Địa Ngục: Ở Đây Cấm Nói Dối - Chương 542: Thâu Độ Khách, Nhân Quả Tuần Hoàn Bất Diệt
Cập nhật lúc: 28/04/2026 21:17
"Cậu có thể g.i.ế.c tôi sao?" Ứng Tư Lương bỗng nhiên cảm thấy hoảng hốt.
Chỉ thấy, Trần Nhiên thật từ đầu đến giờ không nói gì nhiều, từ từ vươn ngón trỏ, chỉ vào chiếc bàn dài mà Ứng Tư Lương vẫn luôn bỏ qua.
Trên bàn dài có bốn nút bấm:
Bích (Hắc Đào), Cơ (Hồng Đào), Tép (Mai Hoa), Rô (Phương Khối).
Giữa bàn dài, là màn hình ghi lại kết quả bỏ phiếu.
"Muốn thông quan mật thất này, phải căn cứ vào người chơi thông quan khu vực biệt thự, thuộc dòng thời gian hoa sắc nào để bỏ phiếu."
Giọng điệu lạnh lùng của Trần Nhiên, giống như tiếng chuông tang của vận mệnh, khiến Ứng Tư Lương kinh hãi run rẩy.
[Dòng thời gian chân chính là Hồng Đào, cho nên chín người nhóm Trần Nhiên đều sẽ bỏ phiếu Hồng Đào.]
[Nếu tôi bỏ phiếu không phải Hồng Đào, kết cục chắc chắn là c.h.ế.t, chỉ có thể bỏ phiếu Hồng Đào theo.]
[Nhưng, Quỷ Ngữ của tôi là: Ứng Tư Lương trên dòng thời gian chân chính, là Ứng Tư Lương trên dòng thời gian quân Bích.]
[Căn cứ quy tắc: Thông quan mật thất, phải căn cứ vào người chơi thông quan khu vực biệt thự, thuộc dòng thời gian hoa sắc nào để bỏ phiếu.]
[Nói cách khác, nếu tôi bỏ phiếu Hồng Đào mà không c.h.ế.t, vậy thì có thể chứng minh, tôi là Ứng Tư Lương trên dòng thời gian Hồng Đào.]
[Quỷ Ngữ của tôi cứ như vậy...]
[Bị phá rồi!]
"Nếu tôi cứ không bỏ phiếu thì sao?" Ứng Tư Lương phảng phất như nắm được cọng rơm cứu mạng, định cứ thế cù nhầy mãi với chín người nhóm Trần Nhiên.
Trần Nhiên thật ngẩng đầu, không nói gì.
Trần Nhiên ở không gian khác thấy Trần Nhiên thật lại bày ra bộ dáng này, đành phải thương hại nhìn Ứng Tư Lương: "Đừng ngốc nữa, tu tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, sẽ khiến tư tưởng của các người chơi khác nhau có tính thống nhất. Anh có thể nghĩ đến việc lợi dụng Quỷ Ngữ Thời Gian Thể để lách luật nói dối, tôi tự nhiên cũng có thể nghĩ đến việc anh sẽ lợi dụng Quỷ Ngữ Thời Gian Thể để lách luật nói dối, từ đó thiết kế cơ chế bỏ phiếu để phá giải Quỷ Ngữ của anh. Tương tự, anh có thể nghĩ đến việc cù nhầy mãi với chúng tôi, tôi làm sao lại không nghĩ tới điểm này?"
"Nói thật cho anh biết nhé, một khi có người ấn nút bỏ phiếu, người bỏ phiếu tiếp theo phải ấn nút trong vòng một phút, nếu không sẽ kích hoạt cơ quan mà c.h.ế.t."
"Điểm lật kèo duy nhất của anh, là kỹ năng của anh, nhưng mặc cho kỹ năng của anh có cổ quái đến đâu, có Hàn Phi và Giang Triết ở đây, cũng không gây ra sóng gió gì được đâu."
Điều kiện thông quan, cơ chế bỏ phiếu, tổ hợp kỹ năng, ba hạng mục này đã chặn đứng toàn bộ đường sống của người chơi. Nói đơn giản là, chỉ cần là người chơi bị phân đến khu vực biệt thự, căn bản không có một tia cơ hội sống sót nào.
Nếu không phải Trần Nhiên muốn biết Hàn Phi thuộc giống loài gì, thì đội ngũ của Hàn Phi cũng sẽ bị hắn ném vào khu vực biệt thự, từ đó đoàn diệt.
Đây chính là phó bản của Trần Nhiên, hơn nữa còn là phó bản kiểu tiểu thuyết mà hắn am hiểu nhất, ngay khoảnh khắc hắn đặt b.út, thực ra vận mệnh của những người chơi này đã được định đoạt rồi.
Thậm chí, hắn còn có nhàn tâm viết môi trường của [Mật Thất Cuối Cùng], để tiện hưởng thụ.
Trần Nhiên ở không gian khác thản nhiên rít một hơi, cằm hếch lên 45 độ:
"Anh không viết tiểu thuyết, thấy tôi như ếch ngồi đáy giếng nhìn trăng trên trời; nếu anh viết tiểu thuyết, thấy tôi như hạt phù du thấy trời xanh. Cho tôi một cái máy tính một bao t.h.u.ố.c, tôi có thể tạo ra hàng trăm phó bản thập t.ử vô sinh."
Nghe vậy, Ứng Tư Lương phảng phất như bị rút cạn toàn bộ sức lực, tê liệt ngã ngồi trên mặt đất.
Năm người nhóm Hàn Phi thì chấn động trước sự ngạo mạn toát ra từ trong xương cốt của Trần Nhiên.
Nhưng, Thu Ý Nồng, Lâm Huyền, Giang Triết quen thuộc với Trần Nhiên, lẳng lặng giơ ngón tay giữa lên.
[Đáng ghét, lại để hắn làm màu được rồi!]
...
Ứng Tư Lương hít sâu một hơi, ánh mắt sáng rực nhìn về phía Trần Nhiên thật: "Tôi có đại thù chưa báo liệu có thể tha cho tôi một con đường sống, sau này nếu có sai bảo tôi nhất định sinh t.ử báo đáp."
Trần Nhiên thật ngẩng đầu không nói lời nào.
Trần Nhiên ở không gian khác thì lòng dạ sắt đá hỏi: "Di ngôn?"
Ứng Tư Lương nhắm mắt lại.
[Bố mẹ, đến cuối cùng, con vẫn không thể tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t hung thủ hại c.h.ế.t hai người.]
[Cho nên, con chủ động xuống địa ngục, là sai rồi sao? Quả nhiên là... Vạn sự do số mệnh, nửa điểm chẳng do người.]
Ứng Tư Lương mở mắt ra, ý niệm thông suốt buông bỏ thù hận, khiến cả người hắn nhẹ nhõm hơn không ít, mỉm cười nhìn Trần Nhiên: "Ứng Tư Lương tôi lúc còn sống không phải người xấu, là một người tâm tồn lương thiện, xin hãy chứng minh cho tôi!"
"Ngươi nói dối." Trần Nhiên ở không gian khác chĩa s.ú.n.g vào hắn nói ra khẩu lệnh.
Cạch, đạn vậy mà lại bị kẹt.
Thu Ý Nồng, Lâm Huyền đều trừng lớn mắt, không thể tin nổi nhìn hắn.
Nội tâm Hàn Phi kinh hãi.
[Thâu Độ Khách!]
[Vãi chưởng, nghe đồn địa ngục có sự tồn tại của Thâu Độ Khách, tôi còn tưởng là Quỷ Ngữ.]
[Không ngờ có thật?]
[Loại Thâu Độ Khách này, một khi chọc vào, rất có thể sẽ có nhân quả lớn quấn thân.]
Trần Nhiên ở không gian khác từ từ thu hồi Sát Hoang Giả, gật đầu với hắn: "Xem ra lúc còn sống anh quả thực không phải người xấu."
"Ha ha ha, đa tạ!" Ứng Tư Lương cười lớn, ít nhất có thể chứng minh, hắn từ đầu đến cuối không phụ cái tên cha đặt cho hắn.
Trần Nhiên không nói gì, mà nhìn về phía năm người nhóm Hàn Phi vẫn luôn "xì dầu".
Bọn họ hiểu ý, Hàn Phi vừa định tiến lên chạm vào nút bấm, bị Năng Ninh Viễn ngăn lại.
Năng Ninh Viễn đi đến trước bàn dài, ấn nút Hồng Đào, sau đó nhìn về phía Trần Nhiên.
Trần Nhiên liếc nhìn Lâm Huyền.
Bản thể Lâm Huyền xuất hiện, có chút không tình nguyện đi đến trước bàn dài, ấn xuống Hồng Đào.
Cứ như vậy, đồng đội của Trần Nhiên và Hàn Phi mỗi người một cái, luân phiên ấn nút Hồng Đào.
Hồng Đào hiển thị đã có chín phiếu, mà dưới số phiếu hiển thị ở giữa bàn dài, còn có một đồng hồ đếm ngược một phút.
Ứng Tư Lương thấy vậy không giãy giụa nữa, cũng ấn xuống nút Hồng Đào, ít nhất có thể giữ chút thể diện.
Cửa mật thất xuất hiện.
Cửa mở rộng, đến đây, Quỷ Ngữ thứ hai của Ứng Tư Lương đã bị phá.
"Ngươi nói dối."
Trần Nhiên ở không gian khác chĩa s.ú.n.g vào Ứng Tư Lương, nương theo tiếng s.ú.n.g, người sau ngã trong vũng m.á.u, rơi ra thẻ điểm số.
...
Cùng lúc đó.
Tầng mười một Cổ Lâu Liên Minh Sát Hoang Giả.
Nơi này là khu vực an toàn trong thời gian Địa Ngục Đại Đào Vong, một thanh niên đang ngồi xếp bằng trong góc.
Đột nhiên, tim hắn đập nhanh một hồi, loại nhân quả trong cõi u minh kia dường như đã đứt.
[Kỳ lạ, sao mình lại có cảm giác khó hiểu này, là hắn c.h.ế.t rồi sao?]
[Hắn c.h.ế.t rồi?]
[Hắn c.h.ế.t rồi!]
[Hắn nếu c.h.ế.t rồi, tương lai ta làm sao vượt qua kiếp Cửu Tinh [Thất Ngã]?]
...
Năm người nhóm Hàn Phi ngẩn ngơ nhìn Trần Nhiên đang nhanh tay lẹ mắt nhặt thẻ điểm số trên t.h.i t.h.ể.
"Này này này, sao cậu dám g.i.ế.c Ứng Tư Lương?"
Hàn Phi ngơ ngác luôn, hắn vừa rồi còn tưởng Trần Nhiên phá giải Quỷ Ngữ thứ hai của Ứng Tư Lương là để dễ bề nắm thóp Ứng Tư Lương.
Không ngờ...
Hắn trực tiếp g.i.ế.c Ứng Tư Lương luôn?!
"Có vấn đề gì sao?" Trần Nhiên ở không gian khác ném thẻ điểm số cho Trần Nhiên, hỏi.
Hàn Phi ôm trán, liếc nhìn Lâm Huyền đang hóng hớt.
Lâm Huyền: "Có việc gì?"
Hàn Phi nhìn Trần Nhiên nhún vai, Trần Nhiên hiểu ý, nhìn về phía Lâm Huyền.
Giây tiếp theo, Hàn Phi ở không gian khác xuất hiện trong mật thất này.
Lâm Huyền: Tên khốn! Có việc thì nói thẳng a a a, nhìn tôi làm gì! Tôi với cậu thân lắm à, biết ánh mắt cậu có ý gì chắc?
Hàn Phi ở không gian khác nhìn t.h.i t.h.ể Ứng Tư Lương, ngưng trọng nói:
"Các cậu chọc phải rắc rối lớn rồi, cái c.h.ế.t của hắn có thể sẽ khiến một người chơi cấp cao không cách nào tu tâm đến cảnh giới Siêu Ngã, cùng các cậu... Bất t.ử bất hưu!"
