18 Tầng Địa Ngục: Ở Đây Cấm Nói Dối - Chương 565: Việt Quan Sơn, Màn Kịch Của Kẻ Điên

Cập nhật lúc: 28/04/2026 21:19

Ta tên Việt Quan Sơn.

Hiện tại đang rất hoảng, một đám người chơi tỏa ra d.a.o động tinh thần, rõ ràng là tâm cảnh Linh Đài nhị cảnh, đang ngồi gần ta, ta có nên chạy không, bọn họ có đ.á.n.h lén ta không?

Online chờ, rất gấp!

Tuy nói, trong thời gian Đại Đào Vong Địa Ngục, tầng mười trở lên có quy ước cấm nội đấu.

Nhưng, loại quy ước này, dưới sự ràng buộc không có thường thức và quy tắc, quỷ mới biết có ai tuân thủ hay không, hơn nữa, nhiều người chơi như vậy khó tránh khỏi có một hai người tu tâm xảy ra vấn đề, dẫn đến bị điên...

Ta phải lên kế hoạch trước.

Lặng lẽ di chuyển về phía cầu thang.

Đừng nổ s.ú.n.g.

Tuy nhiên, đi lên lầu hay xuống lầu, đây là một vấn đề.

Điểm, binh, điểm, tướng, điểm, trúng, ai, thì, là, người, đó... vậy đi.

Quả nhiên, như ta dự đoán, vận mệnh chỉ lối cho ta, chạy xuống lầu.

Chỉ là...

Phía trước có năm người chặn đường, hơn nữa ai nấy đều hổ báo cáo chồn...

Ta lại nhìn mình, nắn nắn cơ tay, thôi ta đây lòng dạ lương thiện, sợ đ.á.n.h c.h.ế.t bọn họ, hay là...

Ta từ từ đứng dậy, xoay một vòng Thomas 360 độ tại chỗ rồi bật lên, nhảy qua đầu năm người phía trước.

He he, bọn họ bị ta nhảy qua đầu rồi, sau này không cao lên được, lần sau gặp lại, bọn họ chắc chắn không cao hơn, đến lúc đó...

Ta lại nhảy qua một lần nữa!

Đáp đất vững vàng, ta từ từ nhắm mắt tận hưởng tiếng vỗ tay sắp bùng nổ.

Bộp bộp bộp bộp.

Quả nhiên, tầng mười một nhanh ch.óng vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, họ cổ vũ cho ta.

"666!"

"Bộ động tác này khá chuẩn, nhưng nếu phải chấm điểm, tôi chỉ có thể cho anh ta 8.4 điểm, dù sao cũng có 1.6."

"Năm người bị nhảy qua đầu: Chẳng lẽ không ai lên tiếng cho chúng tôi sao?"

"C.h.ế.t tiệt, nếu tôi là con gái, nhất định sẽ sinh khỉ cho anh ta."

Ta xua tay ra hiệu cho họ im lặng.

Giơ ngón giữa với thanh niên muốn sinh khỉ cho ta, mẹ kiếp, tên diễn viên quần chúng này, sao lại có thể nói ra...

Những lời đáng xấu hổ như vậy!

Làm ơn đi, người với người, chỉ có thể sinh ra người, sao có thể sinh ra khỉ được?

Đọc thoại thôi cũng sai, diễn viên tạm thời này không chuyên nghiệp gì cả.

Phải trừ lương!

Hửm? Có sát khí!

Ta quay đầu, nhìn năm người vừa bị ta nhảy qua, tuy họ bình tĩnh nhìn ta, nhưng ta có thể cảm nhận được, họ thật sự muốn g.i.ế.c ta.

Theo kinh nghiệm nhiều năm của ta, lúc này nếu ta xuống tầng mười, họ sẽ đuổi theo.

Vì vậy, ta phải bình tĩnh.

Thế là ta chắp tay sau lưng, ra vẻ cao nhân, nhìn năm người, dùng đôi mắt ch.ó hợp kim titan 24K của ta nhìn chằm chằm họ, và vô cùng kiêu ngạo, nhướng mày nói: "Không phục?"

Quả nhiên, năm người nghe vậy, thu hồi ánh mắt, không thèm để ý đến ta nữa.

Giả vờ!

Ha ha, chút diễn xuất này, mà cũng muốn lừa Việt đại nhân của các ngươi sao, mơ đi.

Ta sáp lại gần kiêu ngạo nói: "Nhìn năm người các ngươi trông như một lũ ch.ó gà, đừng nói ta không cho các ngươi cơ hội, là đàn ông thực thụ thì xuống tầng mười với ta, ta có thể đ.á.n.h các ngươi ra cả cứt!"

"Không phải chứ, không phải chứ, thế này mà các ngươi cũng không dám sao?"

Thấy họ không trả lời, trong lòng ta cuối cùng cũng yên tâm hơn một chút, nhưng vẫn chưa đủ...

Phải tiếp tục giả vờ làm cao thủ, phải giả vờ có đặc sắc, có phong cách, có...

Một boy khác biệt.

Thế là, ta ngồi xuống trước mặt họ, chỉnh lại quần áo, trước tiên cúi đầu hành lễ: "Chúng ta đều là người văn minh, nói chuyện tự nhiên phải tao nhã."

"Mẹ ngươi họ gì?"

"Nói ra thì, ta đến địa ngục cũng đã một thời gian dài rồi."

"Biết đâu, tuổi ta và cha ngươi cũng xấp xỉ, thậm chí có thể ta và mẹ ngươi còn quen biết, ta nhớ lúc còn sống, đúng là có một người phụ nữ rất yêu ta, nếu ta không đoán sai thì cô ấy còn m.a.n.g t.h.a.i con của ta, rất có thể bây giờ đã lớn bằng ngươi rồi."

"Sao nào, có muốn gọi ta một tiếng cha không?"

Mẹ kiếp, cái miệng thối này của ta, lúc nào cũng không bỏ được cái tật xấu chiếm hời của người khác, hễ mở miệng là nói đông nói tây, thảo nào sau khi c.h.ế.t ta lại xuống địa ngục, ta đúng là không phải người.

Hơi sợ, làm sao bây giờ?

Hình như vẫn còn cứu được, thế là ta vội vàng xua tay: "Đừng hiểu lầm, ta không nói ngươi có thể gọi ta là cha, ý ta là tất cả mọi người ở đây đều có thể..."

"Gọi ta là cha!"

Ta: "..."

Aish, fuck, ch.ó c.h.ế.t, cái miệng của ta lại nói lỡ rồi.

Làm sao bây giờ, bị nhiều người nhìn chằm chằm thế này.

Họ sẽ không đ.á.n.h ta chứ?

Xem ra, ta chỉ có thể dùng đến chiêu cuối cùng là quỳ xuống đất cầu xin tha thứ thôi.

Thế là, ta nằm lăn lộn trên đất.

"Muốn bị đ.á.n.h quá, sao các ngươi không ai đến đ.á.n.h ta vậy, ta cầu xin các ngươi, mau đến đ.á.n.h ta đi, tát vào mặt ta, chính là cái loại vung tròn cánh tay, tát một phát vào mặt ta ấy."

"Vô thiên lý, ta bảo các ngươi đến đ.á.n.h ta, các ngươi cũng không dám sao?"

"Xin lỗi phải nói thẳng, tất cả mọi người ở đây trông đều giống một con ch.ó gà."

Mẹ nó chứ!

Được rồi, họ đều không đến đ.á.n.h ta, chứng tỏ ta đã giả vờ ra phong cách rồi.

Có thể xuống tầng mười rồi.

Thế là, ta đứng dậy, chuẩn bị đi xuống lầu, nhưng xét thấy hành vi thất lễ vừa rồi của mình, cảm thấy vẫn nên xin lỗi họ một tiếng.

Ta từ từ giơ hai tay lên, giơ hai ngón giữa, áy náy nói: "Chó gà!"

Ta: "..."

Thôi, hủy diệt đi, ta lủi thủi chạy xuống lầu, nhưng ta không yên tâm, lỡ có người đuổi theo thì sao.

Thế là, ta quay lại tầng mười một.

"Ta lại về rồi đây."

Xác định không có ai đuổi theo, lúc này mới yên tâm hơn nhiều, quay người đi về phía tầng mười.

Nhưng, đi được nửa đường, ta đột nhiên nghĩ ra có thể vừa rồi họ chỉ giả vờ, chắc chắn là muốn ta nghĩ rằng không có ai xuống tầng mười, từ đó sử dụng kỹ năng, lừa ra lời nói dối của ta.

Thế là, tầng mười một...

"Ta lại về rồi đây, mọi người có nhớ ta không? À đúng rồi, ta là người, ch.ó sao có thể hiểu tiếng người được chứ?"

"Xin lỗi, làm phiền rồi, ta lại phải xuống tầng mười đây."

"Ta lại về rồi, gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu."

"Haiz, xin lỗi nhé, ta thật sự rất muốn giao lưu với các ngươi."

"Nhưng ta không biết nói tiếng ch.ó!"

Tầng mười một có rất nhiều người chơi, trong đó có mười mấy người, trợn mắt nhìn ta.

A a a a a!

Toang rồi!

Họ không định đ.á.n.h ta đấy chứ?

Thình thịch thình thịch!

Tim ta đập dữ dội, như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, ta biết, lúc này phần lớn là... ta nhận ra ta có thể...

Sở hữu Đế Vương Động Cơ trong truyền thuyết.

Thình thịch thình thịch!

Thình thịch thình thịch!

Chính là lúc này!

"Saitama!"

Theo tiếng hét của ta, dường như có thứ gì đó trong cõi u minh đã được ta triệu hồi.

Giây tiếp theo, chỉ thấy trước mặt ta, xuất hiện một siêu nhân đầu trọc.

He he he he, vẫn phải là ta.

Ta đưa ngón trỏ tay phải, đặt dọc lên sống mũi, tựa như một cao thủ, cười lạnh với những người chơi có mặt: "Ha ha, đừng xem thường sự gắn kết giữa chúng ta!"

【Chơi đủ chưa?】

Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu ta, khiến ta không rét mà run.

【Đến tầng mười tám, lấy thông tin đối thủ phó bản tiếp theo của ngươi.】

Đến rồi sao?

Nếu có một ngày, ta già không nơi nương tựa, xin hãy để ta ở lại bên cạnh các cô gái Tiểu Phương, Nhu Nhu, Tiểu Mỹ, A Hoa, Như Ngọc, Tư Vũ, Tri Hạ, Hải Đường, Như Yên.

Nếu ta c.h.ế.t, hãy nói với các cô ấy:

【Đã từng yêu. Đã từng yêu các cô ấy ba phút, tha thứ cho ta không thể cho các cô ấy nhiều tình yêu hơn.】

Ta nghĩ, ta nên hào phóng hơn một chút, không để mình ra đi bi tráng như vậy, ta nhẹ nhàng đến, như ta nhẹ nhàng đi...

【Ngươi còn lề mề cái gì!】

C.h.ế.t tiệt, để người ta làm quen với quy trình trước khi c.h.ế.t một chút cũng không được à?

Ta đang chuẩn bị đi lên lầu.

"Đợi đã!" Tầng mười truyền đến giọng của một người chơi: "Ngươi chưa đưa điểm."

Xem cái trí nhớ của ta này, Saitama vừa rồi là kỹ năng do diễn viên quần chúng ta thuê ở tầng mười tung ra, trước đó đã thương lượng xong là phải trả thù lao.

Thế là, ta ném thẻ điểm cho người chơi vừa sử dụng kỹ năng ảo.

"Của chúng tôi đâu?" Mấy người chơi còn lại ở tầng mười nhìn ta, họ là đội tạo không khí và đội ánh sáng ta mời đến, nghĩ rằng nếu có người theo ta xuống tầng mười, còn có thể giả vờ thêm một phen nữa.

Nhưng...

"Các người không dùng kỹ năng, cũng đòi điểm à." Ta cạn lời nói.

"Làm hay không cũng phải đưa, ngươi đã gọi chúng tôi, thì nhất định phải đưa."

Ờ, hình như cũng có lý.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

18 Tầng Địa Ngục: Ở Đây Cấm Nói Dối - Chương 565: Chương 565: Việt Quan Sơn, Màn Kịch Của Kẻ Điên | MonkeyD