[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành - Chương 177
Cập nhật lúc: 26/03/2026 02:19
Tại làng chài nhỏ.
Dương Khâm đang cõng bà nội từ trên xe xuống, đặt lên giường trong phòng.
Miêu Thanh Lan đi theo mang t.h.u.ố.c mỡ, dầu xoa bóp bác sĩ kê và t.h.u.ố.c bắc vào phòng.
"Anh Dương Khâm, bà nội bị trẹo eo, phải dùng dầu xoa bóp mát xa. Em mỗi ngày đưa cơm qua đây, bà nội ăn xong em sẽ mát xa cho bà."
"Ừ, thương gân động cốt một trăm ngày, ba tháng này anh trả em gấp đôi tiền lương."
"Không cần đâu anh Dương Khâm, chúng ta lại không phải người ngoài." Miêu Thanh Lan không muốn anh tính toán sòng phẳng như vậy, nếu vì chuyện này mà Dương gia nợ cô ta ân tình thì càng tốt.
Bất quá tối hôm qua cô ta gọi điện cho Dương Khâm nói bà nội ngã, hôm nay lại đi theo chạy trước chạy sau, thái độ của Dương Khâm đối với cô ta đã tốt hơn không ít, Miêu Thanh Lan trong lòng ngọt ngào.
"Hai chuyện khác nhau," Dương Khâm thà dùng nhiều tiền cũng không muốn nợ ân tình.
Anh đi đường suốt đêm, trở về lại đưa bà nội chạy lên bệnh viện trong thành phố. Bà nội không muốn nằm viện, cũng may bác sĩ Trần nói có thể về nhà dưỡng, anh lại sáng sớm lái xe đưa về.
Lăn lộn đến bây giờ, anh đi đến bên phích nước nóng rót nước pha chút nước nguội, uống một hơi hết sạch một ca nước to. Anh uống gấp, nước theo cằm nhỏ vài giọt vào cổ áo.
Miêu Thanh Lan trộm nhìn, tim đập nhanh mấy nhịp.
Dương Khâm buông ca nước, lấy ra một điếu t.h.u.ố.c đi đến dưới gốc cây hòe già trong sân châm lửa. Mới vừa rít một hơi vào miệng, ngoài cửa truyền đến giọng nói kiều kiều.
"Dương Khâm?" Là chỗ này không sai chứ? Cô hỏi đường mất hơn nửa ngày mới tìm được tới đây.
Dương Khâm không nhịn được, khi quay đầu lại còn day day lỗ tai, không nghe lầm chứ?
Ngay sau đó anh liền thấy tiểu tổ tông nhà mình mặc một bộ đồ xinh đẹp đứng ở cổng sân nhà anh, bốn mắt nhìn nhau.
Không phải ảo giác, thật sự là cô.
Dương Khâm vừa muốn nhấc chân đi qua, đột nhiên ý thức được trong tay mới vừa hút một hơi t.h.u.ố.c, anh vội vàng dụi tắt, lại giơ tay phẩy phẩy, muốn tản bớt mùi.
Cô đã bước vào, trong tay tay xách nách mang, hờn dỗi nói: "Anh còn không mau lại đây giúp em xách, nặng c.h.ế.t đi được ~"
Dương Khâm không rảnh lo mùi khói t.h.u.ố.c, vội vàng đi qua đón lấy đồ trong tay cô.
Không đợi anh mở miệng hỏi, trong buồng truyền đến giọng nói nũng nịu của Miêu Thanh Lan: "Anh Dương Khâm, bà nội ngủ rồi, anh xem trong nhà có gì cần em hỗ trợ giặt giũ không?"
Miêu Thanh Lan vừa nói chuyện với giọng điệu như nữ chủ nhân, vừa đi ra. Kết quả mới ra tới liền thấy bên cạnh Dương Khâm có một người phụ nữ xinh đẹp đứng đó.
Mặt cô ta lập tức cứng đờ.
Ôn Cừ Hoa cười như không cười quét mắt nhìn Dương Khâm một cái, cố ý nói: "Xem ra em không cần tới cũng được nhỉ."
Dương Khâm nghe ra lời nói lẫy của cô, chạy nhanh phủi sạch quan hệ: "Hai chuyện khác nhau, cô ấy nhận tiền lương, em tới là tâm ý."
Miêu Thanh Lan: ...
Ôn Cừ Hoa dường như bị câu nói này của anh dỗ dành vừa lòng, kiêu ngạo gật gật đầu. Cô nguyện ý từ xa xôi chạy tới thăm bệnh, đương nhiên là tâm ý vô cùng quý trọng rồi.
"Trong nhà không có việc gì cô về trước đi, hai ngày này cô không cần qua đây nữa." Dương Khâm đối với Miêu Thanh Lan ngữ khí rất khách sáo, cũng rất việc công xử theo phép công.
Miêu Thanh Lan trong lòng tức muốn c.h.ế.t, cảm thấy người phụ nữ kia nhìn kiều khí như vậy, cô ta tới thì có thể hỗ trợ cái gì?
Vốn dĩ cô ta còn muốn mượn hai ngày này để hảo hảo ở chung với Dương Khâm.
Dương Khâm đâu thèm để ý suy nghĩ của cô ta, nói xong liền không coi ai ra gì dẫn Ôn Cừ Hoa ngồi xuống bên bàn đá dưới gốc cây hòe già. Anh đặt đồ đạc lên bàn đá, lại đi bê một cái ghế gỗ có tựa lưng ra cho cô ngồi.
Ngay sau đó lại vào nhà tìm một cái cốc chưa từng dùng qua rửa sạch sẽ, rót nước sôi để nguội bưng ra cho nguội bớt.
Trong tay anh còn cầm cái quạt, quạt một cái cho Ôn Cừ Hoa, quạt một cái cho cốc nước ấm, hai đầu đều có thể lo liệu.
Miêu Thanh Lan bị thái độ tiêu chuẩn kép này của anh làm cho tức giận bỏ về.
Anh lại hỏi Ôn Cừ Hoa: "Sao tới mà không báo trước một tiếng?"
