[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành - Chương 309
Cập nhật lúc: 26/03/2026 04:12
Vợ chồng Tông Văn Việt ở Lang Thành cũng là nhân vật có uy tín danh dự, lại trọng quy củ.
Anh không có cha mẹ, chỉ có thể tự mình tới cửa cầu hôn, nếu có vợ chồng Tông Văn Việt làm mai đi cùng, sẽ không có vẻ keo kiệt đơn độc.
Tông Văn Việt cúp điện thoại xong nói với vợ, Tông phu nhân tức khắc mặt mày hớn hở: "Hai đứa nó thật sự đến với nhau à? Thế thì tốt quá, mấy tháng trước nghe ông kể Dương Khâm như vậy, tôi nghe mà cũng thấy khó chịu."
"Người làm mai cho bọn họ, chúng ta nhất định phải làm rồi!"
Tông phu nhân lập tức bắt tay vào lo liệu việc này. Dương Khâm không có cha mẹ, ở nông thôn chỉ có một người bà lớn tuổi, những việc này hắn là một người đàn ông sao có thể hiểu hết được.
Ngày đến nhà phải chọn ngày chẵn cho tốt, sính lễ cầu hôn cũng phải số chẵn, số người đến nhà tốt nhất cũng là số chẵn, thời gian đến nhà cũng không thể quá trưa.
Tông phu nhân ghi nhớ từng việc một, lại gọi điện thoại dặn dò Dương Khâm.
Dương Khâm quả thực cái biết cái không, nghe vậy đều ghi nhớ toàn bộ.
Ngay sau đó anh liên hệ Hà Húc Dương, vì số người đến nhà phải là số chẵn, nên gọi thêm Hà Húc Dương giúp anh bê đồ.
Hà Húc Dương hâm mộ không thôi: "Người anh em à, sau khi hai người thành đôi, bên cạnh chị dâu mà có ai thích hợp đừng quên giới thiệu cho tôi một người nhé, tôi cũng sẽ đến Cảng Thành phát triển định cư."
"Dễ nói thôi."
Những việc này bận rộn mất chừng bảy tám ngày. Hôm ấy Dương Khâm ra sân bay đón vợ chồng Tông Văn Việt và Hà Húc Dương, anh tự lái xe đưa mọi người đến khách sạn tốt nhất Cảng Thành, buổi tối lại tiếp đãi một bữa thịnh soạn.
Chờ mọi việc chuẩn bị đầy đủ hết, buổi tối Dương Khâm gọi điện thoại cho Ôn Viên Viên.
"Đều an bài xong rồi à?" Ôn Cừ Hoa đã sớm biết từ Dương Khâm việc anh mời vợ chồng Tông Văn Việt làm mai mối cho họ.
Dương Khâm cười "ừ" một tiếng: "Quyết định là ngày kia, đã thống nhất ngày giờ với bố vợ mẹ vợ tương lai rồi."
Ôn Cừ Hoa không nhịn được mà thần sắc trở nên dịu dàng. Dương Khâm nói chuyện cầu hôn không cần cô bận tâm, quả nhiên anh đều làm mọi thứ thật đẹp đẽ chu toàn.
Cầu hôn, rồi lại đính hôn, bọn họ chính là vị hôn phu thê.
"Viên Viên, anh nhớ em." Mấy ngày nay ngoại trừ việc đưa đón cô, hai người cũng chưa được ở bên nhau đàng hoàng.
Dương Khâm cũng không dám dụ dỗ cô về nhà vào lúc này, sợ bố mẹ vợ tương lai có ý kiến.
Ôn Cừ Hoa trấn an anh: "Cầu hôn xong, chủ nhật chúng ta đi chơi hai ngày nhé?"
Cô vừa lúc cũng học liên tục hơn mười ngày, có thể xin nghỉ hai ngày cùng anh đi hẹn hò.
Dương Khâm tức khắc hỏi vội: "Có được không?"
"Đương nhiên là được, cầu hôn xong em cùng anh đi chơi hai ngày, ba mẹ em sẽ không phản đối đâu."
Hơn nữa, cô cũng nhớ anh.
Dương Khâm lập tức tràn trề hy vọng: "Vậy chúng ta đi Cố đô Vân Dao nhé, lần trước nghe tổng giám đốc Hà nói đi Cố đô Vân Dao chơi hai ngày phong cảnh rất đẹp."
"Được nha."
Hai người trò chuyện một lúc lâu, Ôn Cừ Hoa mới giục Dương Khâm đi ngủ. Ngày kia là phải tới nhà rồi, ngày mai anh dậy chắc chắn còn không ít việc phải làm.
Sáng sớm ngày kia lúc 7 giờ, Dương Khâm đã đến khách sạn đón vợ chồng Tông Văn Việt và Hà Húc Dương đi ăn sáng, khoảng 8 giờ đã chuẩn bị có mặt dưới lầu nhà họ Ôn.
Bà Thịnh đã pha trà sẵn, hai vợ chồng tươi cười đầy mặt đón Dương Khâm và mọi người, lại bắt tay với vợ chồng Tông Văn Việt.
Tông Văn Việt khi nhìn thấy ông Ôn không khỏi kinh ngạc một chút. Ông liếc nhìn Dương Khâm, thằng nhóc này, thế mà cũng không báo trước với ông một tiếng!
Trong lòng ông chép miệng, lúc trước nghĩ Ôn Cừ Hoa khí chất xuất chúng, gia thế khẳng định rất tốt, ai ngờ lại tốt đến mức này?
Bất quá trong lòng dù khiếp sợ đến đâu, Tông Văn Việt rốt cuộc cũng đã trải qua nhiều trường hợp lớn, bề ngoài vẫn có thể bình thản thân thiết trò chuyện cười nói với cha mẹ Ôn Cừ Hoa.
Bỏ qua những chuyện khác không nói, hôm nay chính là vì chuyện cầu hôn của Dương Khâm mà đến, vợ chồng Tông Văn Việt bản thân đã có hảo cảm với Ôn Cừ Hoa, tự nhiên vô cùng nhiệt tình.
