[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành - Chương 398

Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:06

Ra ngoài rồi chút tiền này lại coi là gì?

So với những việc khác anh làm, tiền là thứ không đáng nhắc tới nhất.

Ôn Cừ Hoa hít sâu một hơi, giọng nghiêm khắc: "Anh lại đây."

Dương Khâm cũng là lần đầu bị con gái mặt lạnh, hắn nhịn xuống xúc động muốn day trán, đi tới.

"Ngồi xổm xuống."

Cô ngồi trên sô pha, không muốn ngẩng cổ nhìn anh.

Dương Khâm ngược lại rất nghe lời, nghe vậy trầm mặc quỳ một chân xuống cách đầu gối cô không xa, hắn vóc dáng cao, chỉ có như vậy mới có thể nhìn thẳng vào cô.

Giữa hai người còn cách nửa thước, Ôn Cừ Hoa nhìn chằm chằm hắn.

Dương Khâm không biết cô muốn làm gì, nhưng cô nhìn hắn lâu quá. Hắn vừa định mở miệng, ngay khoảnh khắc môi khẽ hé mở.

Cô không chút do dự cúi người tới, nghiêng mặt, nhắm mắt.

Khoảnh khắc môi chạm môi, cả người hắn cứng đờ, mất đi phản ứng.

Cô đang hôn hắn.

Ôn Cừ Hoa không hôn lâu, cô hơi lui ra, mở mắt, nhìn vào đáy mắt đen kịt đầy đè nén của anh.

"Vốn định chờ mẹ em làm xong phẫu thuật rồi mới suy xét, nhưng mà..."

Nhưng mà hình như cô cảm thấy cũng không cần thiết phải đợi nữa, Ôn Cừ Hoa rất nghiêm túc.

"Dương Khâm, có muốn... ở bên em không?"

Tuy rằng hiện tại cô không tốt lắm, nhưng Dương Khâm không giống người sẽ để ý những điều này.

Tất cả những gì anh làm, cô đều muốn đáp lại anh.

Dương Khâm dường như bị dọa một phen khiếp vía, cả người lùi lại phía sau, sắc mặt trầm xuống thấy rõ.

"Dương Khâm."

Cô gọi anh một tiếng, hắn càng thêm hoảng loạn, khó khăn nói: "Tôi còn có chút việc phải xử lý."

Nói xong, hắn quay đầu bước nhanh rời đi, cửa đóng sầm lại.

Ôn Cừ Hoa trong nháy mắt cảm thấy vô cùng tủi thân.

Anh trốn cái gì chứ?

Chờ Dương Thiên mở cửa ký túc xá, thấy ông anh họ của mình thì buồn bực hỏi: "Anh, chẳng phải anh bảo mai mới qua sao?"

Dương Khâm nhíu c.h.ặ.t mày, giọng nói không rõ cảm xúc: "Có tiện ở lại không?"

"Có gì mà không tiện, anh cứ ở tự nhiên."

Dương Thiên ở ký túc xá bốn người, nhưng vừa khéo có một giường trống, lại thêm một người bạn cùng phòng mấy hôm nay xin nghỉ về quê, cậu giới thiệu người bạn cùng phòng còn lại với Dương Khâm.

Dương Thiên và bạn cùng phòng đang ngồi c.ắ.n lạc uống bia, liền kéo Dương Khâm ngồi xuống cùng.

Dương Thiên khui cho anh chai bia, lại đưa t.h.u.ố.c lá qua.

Dương Khâm xua tay, nhàn nhạt nói: "Cai rồi."

Ở trong đó một năm không hút, tự nhiên cũng cai được. Ra tù xong lại bị cô tìm cách đón về nhà, Dương Khâm cũng chẳng còn nghĩ đến chuyện hút t.h.u.ố.c nữa.

Còn về rượu.

Thôi thì... uống đi. Nụ hôn của Ôn Cừ Hoa làm hắn tâm phiền ý loạn. Dương Khâm ngửa cổ tu một hơi hết hơn nửa chai.

Dương Thiên nhìn là biết ngay anh mình đang có chuyện phiền lòng.

Nếu không thì chẳng uống kiểu "hành xác" như vậy.

Có điều bia cũng chẳng làm người ta say được, cùng lắm là đi vệ sinh vài lần. Dương Thiên không cản, cậu cũng không hỏi chuyện Dương Khâm ở trong tù, chỉ hỏi anh có muốn đến Thanh Thượng Hà không, bên này đang thiếu người.

Dương Khâm "ừ" một tiếng, xem như đồng ý.

Dương Thiên cười ngay: "Được rồi anh, vậy mai em dẫn anh đi gặp chủ nhiệm bên này."

"Bên này thanh toán tiền nong sòng phẳng lắm, có khi còn kịp nhận một tháng lương về nhà ăn Tết. Đúng rồi anh, năm nay có về Lang Thành không? Về nhà em ăn Tết đi, ba mẹ em cứ nhắc anh mãi." Dương Thiên hỏi có chút dè dặt. Rốt cuộc từ sau khi bà nội Dương qua đời, Lang Thành ngoại trừ căn nhà cũ không một bóng người ra, thì chẳng còn là nhà của Dương Khâm nữa.

Dương Khâm uể oải không hứng thú: "Đến lúc đó tính sau."

Kể từ ngày hắn ra tù đến nay đã được mười ngày, chỉ còn hơn một tháng nữa là đến Tết, thời gian trôi qua quá nhanh.

Trong đầu hắn lúc này chỉ toàn câu hỏi tại sao cô lại hôn hắn. Muốn báo đáp hắn sao?

Hắn không cần cô dùng cách này để bù đắp.

Hắn cũng không cảm thấy mình có gì cần được bù đắp.

Dương Khâm uống cạn nửa chai còn lại. Dương Thiên thấy thế lại khui cho anh một chai nữa, ba người ngồi tán gẫu.

Đa phần là Dương Thiên và bạn cùng phòng nói chuyện, Dương Khâm câu được câu chăng mà nghe.

Đến 10 giờ tối, Dương Thiên dọn dẹp bàn, Dương Khâm đi vệ sinh, điện thoại vứt trên bàn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.