[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành - Chương 409
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:07
Dùng chung một đôi đũa, một cái thìa.
"Há miệng ra nào," cô ghé sát lại, chớp chớp mắt nhìn hắn, khiến người ta rất khó từ chối.
Dương Khâm hé môi, phối hợp với cô ăn. Thật ra hắn chẳng có khẩu vị gì, bị cô làm cho tâm phiền ý loạn.
Trước mắt càng tệ hơn, loại thân mật này đã vượt qua giới hạn anh em nuôi gì đó rồi. Lẽ ra hắn phải lập tức đứng dậy bỏ đi, nhưng... hắn vẫn ngồi im không động đậy, như bị đóng đinh tại chỗ, nghiêng mắt nghiêm túc nhìn cô.
Hai người cùng ăn nên nhanh hơn nhiều. Ôn Cừ Hoa bưng bát vào bếp rửa sạch sẽ, ngoái đầu nhìn lại thì thấy hắn vẫn ngồi đó, cúi đầu rũ mắt không biết đang nghĩ gì.
Lòng cô mềm nhũn, lau khô giọt nước trên tay, đi tới gục xuống đầu gối hắn, ngẩng đầu nhìn anh, dịu dàng nói: "Anh, rửa mặt xong rồi đi ngủ nhé?"
Ngày mai chắc anh còn phải đi làm, tối qua lại thức gần như trắng đêm, cô đau lòng.
Dương Khâm trầm giọng "ừ" một tiếng.
Thế là Ôn Cừ Hoa kéo anh vào phòng tắm, lấy kem đ.á.n.h răng đưa cho anh. Sau đó cô đi lấy quần áo của mình, chờ anh đ.á.n.h răng xong cô cũng nhanh ch.óng tắm rửa một cái.
Vừa đi ra, liền thấy anh ngồi trên sô pha, bên cạnh là chiếc máy sấy tóc đã cắm điện.
Cô đi tới ngồi bên cạnh anh, quay lưng lại, đương nhiên sai bảo: "Anh sấy tóc giúp em đi."
"Được."
Giọng hắn ra vẻ bình tĩnh, cầm lấy máy sấy, thổi tóc cho cô. Tiếng mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, trong nhà lại mạc danh ấm áp. Tiếng máy sấy ù ù hòa cùng tiếng mưa đan xen lay động lòng người, ch.óp mũi hắn tràn ngập mùi hương tóc của cô.
Tư duy của Dương Khâm có chút tan rã, không biết có phải do thức đêm hay không mà hắn không nảy sinh quá nhiều ý nghĩ phản kháng, nhất là khi cô nói cô gặp ác mộng, cô sợ hãi.
Dương Khâm không biết rốt cuộc cô còn nhớ được bao nhiêu chuyện xảy ra vào đêm 23 tháng 8 đó, nhưng hắn biết cô vì chuyện đó mà mắc bệnh tâm lý, hắn không muốn để cô có nguy cơ tái phát.
Sấy tóc xong, hắn nói với giọng khàn khàn: "Xong rồi."
Ôn Cừ Hoa biết tính anh, dứt khoát kéo anh đứng dậy đi vào phòng phụ. Phòng phụ trước kia là cô ngủ, kê giường đơn.
Cô ấn Dương Khâm nằm xuống, ngay sau đó rất tự nhiên nằm vào trong lòng hắn, còn kéo chăn lên.
Vì là giường đơn nên hai người buộc phải nằm sát vào nhau, nhịp tim kề sát nhịp tim, tiếng sau lớn hơn tiếng trước, Ôn Cừ Hoa cảm thấy tiếng tim đập còn to hơn cả tiếng mưa ngoài cửa sổ.
Trong lòng cô chua chua trướng trướng, nhưng lại xen lẫn vị ngọt.
Cô không nhịn được vươn tay ôm lấy eo anh.
Ánh mắt Dương Khâm tối sầm lại, cúi đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt cô. Đèn đã tắt, hắn chỉ có thể nhìn thấy cô lờ mờ.
Nhưng giây tiếp theo, cô ngẩng đầu lên nương theo cảm giác dán sát vào, hai đôi môi chạm nhau, cô vươn một tay chạm vào khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của anh.
"Ôn..."
"Đừng nói chuyện." Cô hôn lên môi anh, nuốt trọn những âm thanh định thoát ra, rất chủ động, rất dịu dàng.
Cả người Dương Khâm căng cứng, không dám cử động lung tung. Có một số phản ứng không lừa được người, hắn chỉ có thể nghiêng người né tránh, sợ bị cô phát hiện.
Nhưng cũng không làm được việc dứt áo ra đi. Cảm giác này trong đêm mưa giống như một giấc mộng, khiến người ta nghiện ngập chỉ muốn sa vào đó, tốt nhất là vĩnh viễn đừng tỉnh lại.
Ôn Cừ Hoa chậm rãi mở mắt, lông mi khẽ run, trong bóng đêm dùng tay sờ lên đôi môi đã ướt át của anh.
Cuối cùng Ôn Cừ Hoa hôn nhẹ một cái nữa mới hoàn toàn lui ra, giọng nói quyến luyến: "Anh, ngủ đi."
Cô thuận thế gối lên khuỷu tay hắn, tìm một tư thế thoải mái nhất, để bản thân khảm vào trong hơi thở của anh.
Thật lâu sau Dương Khâm mới hoàn hồn, hương thơm trên môi vẫn còn vương vấn chưa tan, hơi ấm trong lòng n.g.ự.c càng không lừa được người.
Cô lại một lần nữa hôn hắn.
Rồi lại vô tâm vô phế ngủ ngon lành trong lòng hắn, giống như chưa từng làm chuyện xấu gì, chỉ để lại mình hắn tâm trí không thể nào tĩnh lặng như nước.
Nếu đã thế này mà hắn còn tin mấy lời "làm anh em" quỷ quái của cô, thì hắn sống uổng phí bao nhiêu năm nay rồi.
Hắn rũ mắt nhìn cô, thật lâu sau, rốt cuộc không nhịn được, nhẹ nhàng hôn lên trán cô.
