[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành - Chương 443
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:11
Thuốc lá vốn đã cai, nhưng giờ anh theo tổng giám đốc Phùng đi tiếp khách, không tránh khỏi dính cả mùi rượu và t.h.u.ố.c.
Ôn Cừ Hoa không để ý, cho dù là mùi rượu t.h.u.ố.c, cô cũng nhào vào lòng anh, có chút không vui nói: "Hôm nay về muộn hơn mọi khi."
Trong lòng anh càng thêm áy náy, gác cằm lên đỉnh đầu cô thì thầm: "Xin lỗi Viên Viên, đợi xong đợt này sẽ không thế nữa."
Ôn Cừ Hoa biết anh đang bận gì. Anh đi theo tổng giám đốc Phùng, tất cả đều là vì chuyện của cha cô.
Cô chỉ là đau lòng cho anh, cũng lo lắng cho anh, nên buổi tối không đợi được anh về cô cũng chẳng thể an tâm đi ngủ.
Ôm một lúc, Dương Khâm đi tắm trước, đ.á.n.h răng mấy lần mới về phòng ôm cô ngủ.
Mấy ngày liền không thân mật, giọng anh khàn khàn c.ắ.n nhẹ vào tai cô, hỏi: "Hôm nay được không?"
Kỳ kinh nguyệt của Ôn Cừ Hoa vừa hết, cô gật đầu trong lòng anh.
Nhu cầu của anh về chuyện này rất lớn, trừ những ngày đặc biệt, Ôn Cừ Hoa cơ bản đều chiều theo anh. Cô cũng rất thích cảm giác rùng mình sung sướng khi linh hồn giao hòa này.
Dương Khâm cởi bỏ váy ngủ của cô từng chút một, xoay người đổi tư thế.
Xong việc, anh hôn lên mí mắt mệt mỏi của cô. Khi cô ngủ say, anh sẽ ôm c.h.ặ.t cô vào lòng như ôm trân bảo.
Tổng giám đốc Phùng biết Dương Khâm có cô bạn gái nhỏ, cưng chiều hết mực. Lúc đi tiếp khách bên ngoài, anh chẳng thèm liếc mắt nhìn những người phụ nữ trong bữa tiệc lấy một cái. Tổng giám đốc Phùng giễu cợt anh: "Cậu có chơi bời bên ngoài thì cô ấy cũng chẳng biết đâu."
Dương Khâm trong lòng chán ghét nhưng mặt không biểu lộ cảm xúc nói: "Là tôi không được. Trừ cô ấy ra, đối với ai cũng không được."
Anh chẳng quan tâm đến tôn nghiêm đàn ông gì đó. Anh nói vậy, tổng giám đốc Phùng cười vỗ vai anh, đưa cho anh một xấp tiền. Đợt này Dương Khâm giúp ông ta làm không ít việc.
Dương Khâm lập tức nở nụ cười nhận lấy. Trong mắt tổng giám đốc Phùng, cậu thanh niên này yêu tiền chứ không yêu sắc. Cũng tốt, yêu tiền thì khiến người ta yên tâm hơn bất cứ thứ gì.
Đợi tiệc tàn, Dương Khâm gom hết tiền và thẻ mà tổng giám đốc Phùng đưa lại với nhau, một xu cũng không tiêu ra ngoài.
Nháy mắt đã đến ngày 16 tháng Giêng. Tết Nguyên Tiêu Dương Khâm về rất muộn mới cùng cô ăn được một bát bánh trôi. Ôn Cừ Hoa nghĩ ngày 16 khai giảng, chắc chắn anh không rút ra được thời gian. Ai ngờ sáng sớm 16 tỉnh dậy, anh vẫn còn ở nhà.
Ôn Cừ Hoa kinh ngạc nhìn anh. Dương Khâm hôn cô: "Hôm nay anh xin nghỉ, đưa em đến trường."
Cô ngẩn người, không ngờ anh sẽ xin nghỉ. Mấy ngày nay anh bận đến mức mắt vằn tơ m.á.u, đi sớm về khuya. Có những lúc buồn ngủ quá cô cũng chẳng biết anh về lúc mấy giờ, chỉ lờ mờ cảm nhận được hơi lạnh từ phía sau ôm lấy mình vào lúc nửa đêm.
Trong lúc cô nửa tỉnh nửa mê, anh hôn lên trán cô chúc ngủ ngon.
Cô đau lòng vô cùng, thấy anh còn cố ý xin nghỉ đưa mình, rầu rĩ nói: "Em tự đến trường cũng được mà."
Dương Khâm cạo nhẹ mũi cô: "Em đi học lại là chuyện lớn, sao anh có thể không đưa tiễn."
Nhưng anh có thể đưa cô đi, rốt cuộc cô vẫn thấy vui vẻ và bất ngờ. Ôn Cừ Hoa thu dọn túi xách xong, anh thuận tay xách lấy, tay kia nắm tay cô ra cửa.
Trên đường đi, cô chia sẻ niềm vui với anh: "Giáo sư Đào đã thanh toán tiền công vẽ tranh cho em rồi, tổng cộng được hơn một ngàn tệ đấy."
"Viên Viên của chúng ta là giỏi nhất!" Dương Khâm không chút keo kiệt khen ngợi cô, hơn nữa không phải cho có lệ, anh thật sự cảm thấy cô rất giỏi.
Trước đây cô có thể vì kiếm tiền mà không quản ngại vất vả đi vẽ tranh tường. Cô gái anh thích không phải đóa hoa dây tơ hồng yếu đuối, cô rất kiên cường, dù mưa gió bão bùng cũng có thể tự mình nở rộ rực rỡ. Thậm chí vào lúc đó, cô còn không quên mang đồ ăn quần áo vào tù cho anh.
Đến người như anh còn có thể nhận được sự thiện lương của cô, nên lúc ban đầu Dương Khâm mới không dám lại gần. Bởi vì lại gần rồi sẽ nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng chiếm hữu đê hèn.
Cô tốt đẹp như vậy, ai mà không thích chứ?
Và hiện tại, cô đang ở ngay bên cạnh anh, bàn tay ngoan ngoãn để anh nắm. Anh đưa cô đến trường với thân phận "vị hôn phu".
