[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành - Chương 447
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:11
Ôn Cừ Hoa lập tức yếu ớt hẳn đi, giọng run run: "Anh họ, Dương Khâm nhất định sẽ không gặp nguy hiểm, đúng không?"
Nhưng hiện tại anh ấy còn không dám gặp cô.
Ôn Cừ Hoa không dám tưởng tượng rốt cuộc anh ra sao rồi.
Thịnh Tuần hít sâu một hơi: "Nếu cậu ấy rơi vào tay Phùng Hữu Vi thì e là... Nhưng cậu ấy còn gọi điện cho tôi được thì chắc chưa đến mức tồi tệ nhất đâu. Viên Viên em đừng vội, bình tĩnh lại đã."
Ôn Cừ Hoa lau nước mắt. Cúp điện thoại xong, cô xin nghỉ học rồi quay lại studio. Dương Thiên về muộn hơn cô một bước, thấy cô quay lại thì hoảng sợ, thậm chí có chút chột dạ.
Ôn Cừ Hoa bình tĩnh nhìn cậu: "Bên cạnh Dương Khâm chỉ tin tưởng mấy người đồng hương các cậu. Anh ấy không muốn cho tôi biết anh ấy đang ở đâu, cậu chắc chắn cũng sẽ không làm trái ý anh ấy. Vậy tôi sẽ ngồi đây đợi anh ấy."
Dương Thiên tê cả da đầu.
Chị dâu một chút cũng không dễ lừa. Anh cậu bị thương nặng quá, nếu cậu thật sự dám đưa chị dâu qua đó, anh cậu chắc chắn không tha cho cậu.
Dương Thiên chỉ có thể cười gượng gạo, ngồi thi gan với Ôn Cừ Hoa.
Mãi đến gần 11 giờ đêm, Dương Thiên không chịu nổi nữa, đi gọi điện báo cáo tình hình cho Dương Khâm.
Dương Khâm hít sâu một hơi. Nhìn bộ dạng mình lúc này, Phùng Hữu Vi đang lùng sục khắp nơi tìm anh, anh không thể để Ôn Cừ Hoa xuất hiện bên cạnh mình được, nếu Phùng Hữu Vi nhìn thấy cô, nhất định sẽ làm hại cô.
Cuối cùng anh thở dài: "Cậu bảo cô ấy nghe điện thoại đi."
Khoảnh khắc cầm lấy ống nghe, Ôn Cừ Hoa cảm thấy tim mình như ngừng đập. Cô nín thở, chờ đến khi nghe thấy tiếng Dương Khâm bất đắc dĩ gọi "Viên Viên", nước mắt cô lập tức tuôn trào không kiểm soát được.
Cô không nói gì, Dương Khâm cũng đoán được, dịu dàng dỗ dành: "Viên Viên đừng khóc, anh không sao, thật sự không sao mà."
Không sao mà anh không dám nghe điện thoại của cô, không sao mà anh trốn đến tận bây giờ!
Ôn Cừ Hoa vừa giận vừa lo, đủ loại cảm xúc giằng xé trong lòng khiến cô không nói nên lời.
"Viên Viên, em đợi anh mấy ngày được không? Anh đảm bảo sẽ bình an vô sự đứng trước mặt em."
Nghe vậy cô nức nở một tiếng, rốt cuộc cũng hít mũi, giọng run run: "Dương Khâm, anh nói thật cho em biết, anh có bị thương không?"
Cô nào còn sức mà giận anh nữa, chỉ muốn biết hiện tại anh có bị thương hay không thôi.
Giọng Dương Khâm khó khăn. Anh muốn nói với cô là không bị thương, nhưng anh đã hứa sẽ không lừa cô.
Cuối cùng chỉ có thể cười chột dạ: "Yên tâm, không nặng, thật sự không có gì to tát đâu."
Anh càng nói thế cô càng không tin. Thật sự không nặng thì sao đến giờ mới dám nói chuyện với cô.
Nhưng anh đã quyết không nói, cũng không gặp cô. Ôn Cừ Hoa biết anh nhất định là sợ cô cũng gặp nguy hiểm.
"Dương Khâm."
"Em nhớ anh." Giọng cô mềm mại. Đã lâu không gặp anh, cô thực sự rất nhớ anh.
Một câu "nhớ anh" khiến Dương Khâm tức khắc nảy sinh xúc động muốn gặp cô, muốn ôm cô vô cùng.
Nhưng vẫn chưa được, người của Phùng Hữu Vi vẫn đang lùng sục khắp nơi tìm anh.
Dương Khâm dỗ dành cô cả buổi, thề thốt đảm bảo đủ điều mới khiến Ôn Cừ Hoa chịu cúp máy. Dương Khâm lại liên lạc với Diệp Trăn, hy vọng cô ấy đến studio đón Ôn Cừ Hoa về nhà họ Diệp ở tạm, nếu không thì đưa về trường học.
Ít nhất Phùng Hữu Vi cũng chưa to gan đến mức dám vào Đại học Cảng Thành bắt cóc sinh viên.
Khi Diệp Trăn đến studio thì thấy mắt Ôn Viên Viên đã khóc đỏ hoe. Cô đi tới trấn an: "Đừng lo lắng quá, Dương Khâm sẽ không sao đâu."
Người đàn ông kia bằng sức một người đã tìm được chứng cứ then chốt trong nhà họ Phùng, lại còn có thể trốn thoát ngay dưới mắt Phùng Hữu Vi.
Diệp Trăn không thể không khâm phục sự kín kẽ của người này. Anh có thể dùng vài tháng để mê hoặc Phùng Hữu Vi, khiến ông ta tin tưởng và đưa anh về nhà họ Phùng, điều này thật sự không đơn giản.
Càng khiến người ta chấn động hơn là anh làm những chuyện mạo hiểm này tất cả đều vì nhà họ Ôn, vì cha của Ôn Cừ Hoa.
Ôn Cừ Hoa hít mũi. Cô biết Dương Khâm rất lợi hại, nhưng anh bị thương thì cũng biết đau mà. Cô cũng không biết hiện giờ anh đang ở đâu, có chữa trị t.ử tế hay không.
