[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành - Chương 449
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:11
Cô không ở yên trong ký túc xá được, cũng sợ người ta nghĩ nhiều nên cầm sách ra một cái đình trong trường ngồi. Cô gọi điện cho Thịnh Tuần, muốn biết tình hình rốt cuộc thế nào.
May là tối hôm đó có tin tốt, Thịnh Tuần nói với cô đơn xin phúc thẩm đã được duyệt, Kinh Đô sẽ phái người đích thân tới Cảng Thành đưa Phùng Hữu Vi và những người liên quan về Kinh Đô điều tra.
Cảnh sát Cảng Thành đã nhận được lệnh triệu tập khống chế những người liên quan.
Nghe vậy, Ôn Cừ Hoa thở phào nhẹ nhõm. Cúp điện thoại, cô cầm túi xách, nhét hết tiền mặt vào, giờ cô có thể đi tìm Dương Khâm rồi.
Ôn Cừ Hoa gọi cho Diệp Trăn. Dương Khâm lo lắng cho an nguy của cô, cô cũng sẽ không ra ngoài một mình vào buổi tối. Cũng may Diệp Trăn đang nghỉ phép, lái xe rất nhanh đã tới đón cô.
Hai người đến studio ép hỏi Dương Thiên.
Dương Thiên hết cách, vẫn là Ôn Cừ Hoa lạnh mặt nói: "Lúc trước không nói cho tôi, tôi có thể đợi. Hiện tại Phùng Hữu Vi đã bị khống chế, không tránh khỏi ch.ó cùng rứt giậu, chỗ anh ấy trốn cậu có đảm bảo an toàn tuyệt đối không? Tôi tìm được anh ấy, Phùng Hữu Vi cũng không dám làm gì tôi, Diệp Trăn là cảnh sát, có chị ấy ở đây, tình cảnh của tôi còn tốt hơn Dương Khâm nhiều!"
Thấy đội trưởng Diệp gật đầu, Dương Thiên bị thuyết phục. Cậu cũng lo chủ nhà kia có làm lộ tin tức của Dương Khâm hay không, vì thế đành lên xe Diệp Trăn dẫn đường.
Mà ở dưới quê, chủ nhà vừa đi vừa ngâm nga hát về nhà, tâm trạng cực tốt. Sau lưng ông ta còn có mấy tên cầm gậy gộc đi theo. Sợ làm kinh động khiến Dương Khâm chạy mất, đám người này xuống xe từ đầu thôn, bắt lão già dẫn đường vào.
"Các anh yên tâm, trước khi ra ngoài tôi còn ngó qua một cái, cậu ta vẫn ở trong phòng đấy." Trong túi lão già đang đút gần một ngàn tệ tiền trà nước, đương nhiên phải chắc chắn người còn ở đó.
Trong sân nông trại, Dương Khâm ngay khi trời vừa tối sau lúc lão già đưa cơm chiều đã trèo tường sân sau bỏ đi. Nếu anh không nhìn ra vẻ mặt đầy toan tính của lão già đó thì coi như anh sống uổng phí bao nhiêu năm nay.
Nhưng anh không có xe, cũng không dám đi đường lớn, đành lần mò đi trong rừng.
Xuyên qua ánh trăng, có thể nghe thấy tiếng ch.ó sủa vọng lại từ phía nông trại, còn cả tiếng đám người kia phát hiện không có ai, tức giận đập phá đồ đạc.
Dương Khâm lạnh lùng nhếch môi, đáy mắt tối tăm như giếng sâu, không chút cảm xúc.
Đám người kia phát hiện anh chạy mất, chắc chắn sẽ lùng sục trong thôn, anh phải nhanh ch.óng rời khỏi đây.
Dương Khâm một tay ôm lấy eo bụng, một bên xác định phương hướng rời đi.
"Mẹ kiếp! Xong rồi!" Vào thôn, thấy mấy chiếc xe đậu ở đầu thôn, Dương Thiên lập tức biến sắc.
Trong lòng Ôn Cừ Hoa thót một cái. Diệp Trăn cũng nghiêm mặt, trực tiếp lấy điện thoại gọi cho đội: "Đúng, thôn Ngũ Lý, đến nhanh lên."
Càng đi sâu vào thôn, Ôn Cừ Hoa càng bất an, tim đập thình thịch. Người của Phùng Hữu Vi đang lùng sục khắp nơi. Nhóm Ôn Cừ Hoa không thể đ.á.n.h động bọn chúng, bèn đỗ xe ở chỗ kín đáo, cầm đèn pin xuống xe.
Lại không thể gọi tên anh, sợ cảnh sát chưa tới mà bị vài tên phát hiện, bên kia đông người, chắc chắn sẽ chịu thiệt.
Thấy đám người kia đuổi về phía bờ sông, Ôn Cừ Hoa và Diệp Trăn nhìn nhau. Dương Thiên gọi hai người đi đường vòng qua đó.
Lần đầu tiên chọn thôn Ngũ Lý, Dương Khâm đã đưa Dương Thiên đi thám thính trước hai vòng, anh sớm đã có kế hoạch nếu bị phát hiện thì sẽ trốn ở đâu.
Vì trời tối, Dương Thiên đi vòng còn bị nhầm đường hai lần.
Cũng may cách bờ sông, Ôn Cừ Hoa và Diệp Trăn nhìn thấy đám người cầm d.a.o gậy, dùng đèn pin tìm kiếm khắp nơi trong rừng ở bờ đối diện.
"Bên kia có người! Mau lên!"
Đèn pin bên kia sông loang loáng, tiếng bước chân dồn dập chạy về một hướng.
Trong bóng tối, n.g.ự.c Ôn Cừ Hoa thắt lại.
Khi Diệp Trăn và Dương Thiên còn chưa kịp phản ứng, cô đã nhấc chân chạy về phía bờ sông.
Lại đúng lúc chạy qua một gốc cây, cánh tay cô bị một đôi tay ướt sũng kéo giật lại phía sau. Khi ngã vào lòng người đàn ông phía sau, cô nghe thấy một tiếng rên rỉ không nặng không nhẹ.
