[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành - Chương 453
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:12
Dương Khâm nghe xong gật đầu: "Tốt quá."
Tốt quá, anh cũng chỉ biết nói tốt quá.
Ôn Cừ Hoa nhìn bình truyền dịch sắp hết, dứt khoát đi ra ngoài gọi bác sĩ.
Ngày Dương Khâm được xuất viện, Dương Thiên lái xe của studio đến đón họ về khu tập thể.
Nhưng vừa mở cửa ra, Ôn Cừ Hoa liền ngẩn người. Mấy ngày không về, ngay cả nhà bị đập phá cũng không biết.
Dương Thiên lập tức tức giận mắng: "Chắc chắn là do thằng cháu rùa Phùng Hữu Vi sai người làm!"
Sắc mặt Dương Khâm cực kỳ đen tối, trong mắt rõ ràng nhiễm sự tức giận và sợ hãi. Cũng may Ôn Cừ Hoa vẫn luôn ở ký túc xá trường không về, nếu không hôm đó cô mà ở nhà một mình... anh không dám nghĩ tới nữa.
Ôn Cừ Hoa ngược lại là người bình tĩnh nhất. Bị đập thì cứ để bị đập đi, gì cũng không so được với việc người không sao.
Thấy cô đặt đồ xuống định bắt đầu dọn dẹp, Dương Khâm nắm lấy cánh tay cô, ánh mắt nặng nề: "Để anh."
"Đúng rồi chị dâu, chị ở bệnh viện mấy ngày chắc mệt rồi, em với anh ấy dọn cho, chị dâu tìm chỗ nào ngồi nghỉ là được!" Dương Thiên cũng vội vàng đỡ lời. Cậu đương nhiên nhìn ra giữa anh cậu và chị dâu có vấn đề, nhưng cũng không dám hỏi, càng không biết nên khuyên thế nào.
Thật ra đổi lại cậu đứng ở lập trường chị dâu cũng sẽ giận. Giận anh cậu âm thầm mạo hiểm làm chuyện lớn như vậy, bị thương còn trốn đi không nói một tiếng. Dương Thiên cảm thấy xuất phát điểm của anh cậu là tốt, nhưng cách làm khiến người ta đau lòng.
Ôn Cừ Hoa thấy thế cũng không ngăn cản, yên lặng ngồi trên sô pha. Bác sĩ nói Dương Khâm xuất viện về nhà dưỡng là được, qua một thời gian nữa đi cắt chỉ. Phùng Hữu Vi đã bị bắt, nơi này coi như an toàn, tiền thuê nhà cũng còn nửa năm mới đến hạn.
Ôn Cừ Hoa nhìn động tác của anh, lặng lẽ lên tiếng: "Ngày mai em phải về trường, phòng ngủ chính không cần dọn đâu, em ở ký túc xá là được."
Eo bụng anh bị trọng thương nhưng không ảnh hưởng sinh hoạt, chỉ là không thể ra công trường làm việc nặng.
Cả người Dương Khâm bỗng chốc cứng đờ, không ngước mắt lên, ánh mắt đen tối nhìn chằm chằm vào chiếc bàn bị đập nát bấy dưới đất. Là cái bàn anh mua cho cô vẽ tranh hồi Tết, giờ vỡ vụn đầy đất.
Anh chậm chạp không thốt nên lời. Cô không thể xin nghỉ mãi được, về trường cũng rất bình thường, nhưng đáy lòng anh không nói nên lời nỗi nghẹn ngào, giống như là...
Giống như là cô không cần anh nữa vậy.
Ôn Cừ Hoa nhìn chằm chằm dáng vẻ trầm mặc của anh, trong lòng vừa chua xót vừa khó chịu, dứt khoát quay đầu đi chỗ khác, trong mắt ẩn hiện lệ ý.
Cô cũng không muốn như vậy, nhưng nhất thời cô cũng không quay lại được cách chung sống với anh như lúc trước.
Có lẽ cô nên về trường bình tĩnh lại hai ngày, cởi bỏ khúc mắc của bản thân thì sẽ tốt hơn chút.
Anh sẽ không muốn sự áy náy và cảm kích của cô. Cô xác nhận mình vẫn rất yêu anh, cô chỉ là nhất thời hơi không biết nên đối mặt với anh thế nào.
Dương Thiên lại càng không dám ho he nửa lời, đến thở cũng phải thật nhẹ. Chờ đến khi dọn dẹp xong xuôi, có chỗ cho người ở, cậu lập tức kiếm cớ chuồn lẹ, vẫn là để lại không gian riêng cho hai người bọn họ nói chuyện rõ ràng thì hơn.
Ôn Cừ Hoa đi sang nhà bác gái lầu một mượn ít thức ăn và gạo, sau khi trở về liền vào bếp. Dương Khâm lặng lẽ đi theo, đứng nhìn cô vo gạo rửa rau.
Tay nghề của Ôn Cừ Hoa không tính là quá tốt, nhưng cô cũng không thể để Dương Khâm – một bệnh nhân – phải tự mình nấu cơm.
Trong suốt quá trình cô nấu nướng, anh vẫn luôn đứng ở cửa phòng bếp, giống như một cây cột trầm mặc.
Ôn Cừ Hoa không muốn để ý đến anh. Chờ làm xong thức ăn, cô bưng ra ngoài rồi cẩn thận rửa tay.
Nước, t.h.u.ố.c, đều đã được bày sẵn trên bàn ăn.
Thấy cô đi lấy túi xách, Dương Khâm rốt cuộc không kìm nén được nữa. Anh bước nhanh tới, chặn tay lên nắm cửa trước khi cô kịp ra ngoài, một tay nắm c.h.ặ.t lấy vai cô đầy căng thẳng, rũ mắt nặng nề nhìn cô.
Ôn Cừ Hoa ngước mắt, bình tĩnh đối diện với anh. Ngược lại là anh, trong mắt tràn đầy sự hoảng loạn và khó chịu.
