[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành - Chương 456
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:12
Thấy cô không nói gì, anh nhẹ giọng hỏi: “Được không?”
Được không?
So với sự thấp thỏm bất an lúc trước, giờ phút này anh bình tĩnh hơn một chút, đại khái biết chỉ cần cô nghĩ thông suốt sẽ không từ chối anh. Anh biết mình có thể từ từ, cho cô chút thời gian.
Nhưng không được, anh không có cách nào từ từ, mỗi một giây bị cô từ chối đều khó chịu vô cùng, chẳng khác gì đã c.h.ế.t.
Ôn Cừ Hoa rầu rĩ “ừ” một tiếng. Được không ư? Được không ư?
Có thể không được sao?
Anh đã đến mức này rồi, ai nỡ từ chối anh chứ.
Cô đối với anh, vĩnh viễn không có sức kháng cự.
Ôn Cừ Hoa đột nhiên giơ tay đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c anh một cái, ra vẻ rất mạnh, nhưng bản thân cô sức lực vốn chẳng bao nhiêu. Cú đ.ấ.m cho hả giận này giáng xuống, anh bỗng nhiên bật cười, trong mắt ngập tràn sự dịu dàng.
Cô như vậy, là anh biết cô đã đồng ý rồi.
Trái tim Dương Khâm vốn đang bị ngâm trong nước chua, cuối cùng cũng trồi lên mặt nước, cảm nhận được sự dung túng và tình yêu không lời của cô.
Dương Khâm lại kéo cô vào lòng, nằm song song bên nhau. Tay anh vẫn luôn mân mê những khớp xương mềm mại của cô, khi thì lại mười ngón tay đan vào nhau, không chịu buông ra.
“Hai ngày ở trấn Ngũ Lý đó, anh sống thế nào?” Cuối cùng cô cũng có thể mở miệng cẩn thận hỏi thăm.
Người anh hơi cứng lại, còn chưa kịp mở miệng đã nghe thấy cô trầm giọng nói: “Em muốn nghe lời nói thật.”
Dương Khâm bất đắc dĩ thở dài: “Vậy em không được giận nhé.”
Cô cười lạnh một tiếng, xem ra anh cũng biết cô sẽ giận.
Dương Khâm không muốn kể quá chi tiết, chỉ nói từ nhà họ Phùng chạy ra, lúc bị truy đuổi thì ăn một d.a.o. Anh đã tính trước lộ trình chạy trốn, đến một phòng khám nhỏ ở trấn Ngũ Lý xử lý vết thương.
Sau đó người của Phùng Hữu Vi tra ra trấn Ngũ Lý, anh đã kịp thời chuyển từ phòng khám nhỏ sang một hộ nông dân. Hộ nông dân đó nhận tiền của anh, cho anh trốn trong một căn nhà kho để nông cụ ở vườn rau sau nhà.
Nông dân có thể nhận tiền của anh, thì cũng có thể nhận tiền của Phùng Hữu Vi mà bán đứng anh.
Đêm đó anh mới buộc phải lội nước qua sông, lúc này mới trùng hợp gặp được các cô.
Anh kể rất bình tĩnh, nhưng sự hung hiểm trong đó sao cô có thể không tưởng tượng ra được? Nửa đêm chữa thương ở phòng khám nhỏ, vết thương sâu như vậy, lại nằm vất vưởng trong sân nhà nông dân hai ngày, lội nước sang bờ bên kia, anh không c.h.ế.t cũng coi như mạng lớn rồi.
Cô tức giận c.ắ.n vào vai anh. Anh chẳng những không thấy đau mà còn nói: “Viên Viên, em muốn c.ắ.n thế nào thì c.ắ.n, nhưng đừng giận nữa, đều qua rồi.”
Anh cũng đảm bảo, sẽ không có lần sau.
Giờ phút này anh mới hiểu, vết thương mà anh cảm thấy chẳng có gì to tát, đối với cô lại đau lòng đến tột đỉnh. Anh không quý trọng mạng sống lắm, nhưng đối với cô, cũng giống như cha mẹ cô, cô cũng không chấp nhận được việc anh xảy ra chuyện.
Anh được yêu thương sâu sắc.
Mãi đến lúc này, anh mới vì tình yêu của cô mà điên cuồng nảy sinh ra m.á.u thịt và niềm vui sướng.
Dương Khâm âu yếm hôn lên tóc cô, trán cô, môi cô.
Đây là chí bảo của anh.
Ôn Cừ Hoa mặc kệ anh ôm ấp hôn hít, cô ngoan ngoãn nằm trong lòng anh. Chẳng hề nhìn ra cô gái mềm mại này lại có thể lạnh nhạt với anh suốt mấy ngày nay, suýt chút nữa ép anh đến phát điên.
Dương Khâm rất muốn làm chuyện đó, nhưng cô không cho phép, anh cũng chỉ đành thu lại tâm tư. Nhưng ngoại trừ những động tác kịch liệt, anh cũng không thiếu những cử chỉ thân mật tay chân để trấn an sự u ám và kinh hoảng nảy sinh trong lòng lúc trước.
Dương Khâm cần dưỡng thương, nhưng anh cảm thấy mình có thể đưa cô đi học. Ôn Cừ Hoa cuối cùng thật sự hết cách, đành đồng ý để anh cùng ngồi xe đến Đại học Cảng Thành.
Dương Khâm đưa cô đến tận khuôn viên trường. Thời gian qua anh đã hơn nửa tháng không đến trường đón đưa, Ôn Cừ Hoa lại xin nghỉ học, cả ký túc xá và bạn cùng khoa đều đang đồn đoán có phải cô đã chia tay rồi không.
Giờ thấy người đàn ông kia lại đi bên cạnh cô, hai người nắm tay ngọt ngào, là biết người ta vẫn đang mặn nồng lắm.
