[1v2] Rơi Vào Tu La Tràng Của Đám Quỷ Quái Điên Phê - Chương 85: Công Viên Mạt Thế (23) Phó Bản Trọng Trí

Cập nhật lúc: 23/04/2026 08:42

Nhan Tân Nguyệt rất muốn hỏi cho rõ ràng hơn, nhưng hai "Bạch Truật" này rõ ràng không muốn cho cô thêm bất kỳ cơ hội đặt câu hỏi nào nữa.

Trái. Phải. Trên. Dưới.

Cô trở thành một con thuyền nhỏ yếu đuối vô trợ, lênh đênh giữa đại dương mênh m.ô.n.g, bão tố xâm chiếm, sóng biển vỗ về, đợt sau cao hơn đợt trước, cuốn lấy cô đi sâu vào trong, chỉ thỉnh thoảng mới có cơ hội ngoi lên mặt nước để thở dốc.

Trong chuyện này, họ đấu tranh gay gắt, không ai nhường ai. Nhưng ở một khía cạnh khác, vì họ là cùng một người, nên sự phối hợp lại càng thêm ăn ý. Họ tìm thấy một loại niềm vui khác, bởi vì cảm giác được chia sẻ, gần như là sự hưng phấn nhân đôi.

Nhan Tân Nguyệt không hề hay biết tất cả những điều này, chỉ thấy đầu óc liên tục bị kéo vào hỗn độn, rồi lại bị lôi ra, rồi lại bị kéo vào... Cứ tuần hoàn như vậy, cô đã quên sạch chính sự khi đến đây. Mảnh vỡ ký ức gì chứ, phó bản gì chứ, người chơi gì chứ, đều bị ném sạch sành sanh!

Chỉ khi họ mỉa mai lẫn nhau, những linh kiện đã trì trệ trong đại não mới khẽ vận hành một chút.

"Lát nữa, tôi sẽ đưa cô ấy lên bờ, còn anh thì mãi mãi ở lại đây đi!"

"Tân Nguyệt sẽ không bỏ rơi anh đâu."

"Chuyện anh lợi dụng Tân Nguyệt, tôi còn chưa tính sổ với anh đâu. Anh có biết không, có những mảnh vỡ ký ức quá mạnh mẽ, có thể sẽ trở thành thực thể giống như tôi và anh?"

"Như vậy không tốt sao?"

"Tốt chỗ nào?"

"Mạnh mẽ, đủ mạnh mẽ, chúng ta có thể đối kháng với tất cả, bao gồm cả — Ngài."

"Chúng ta chính là Ngài."

"Nhưng tôi không muốn trở thành Ngài... Chẳng lẽ, anh muốn sao?"

Chú Hề không nói nữa. Bạch Truật cười, tiếng cười liên miên từ cổ họng thoát ra, trầm thấp, mê hoặc như một con hồ ly tinh hút tinh khí người ta. Anh khẽ cúi đầu, phả hơi nóng vào tai thiếu nữ.

Chẳng hiểu sao, đầu Nhan Tân Nguyệt hơi choáng váng, cái choáng này khác với sự ch.óng mặt vì vui sướng lúc nãy, nó hơi giống như bị hạ đường huyết, mắt tối sầm lại. Sóng biển cuộn tới, cùng lúc đó, một khoảng trắng chạy xẹt qua não cô.

Trước khi mất ý thức, cô nghe thấy lời của Bạch Truật: "Tân Nguyệt, hãy tìm thấy chúng anh, sau đó... chúng anh."

Cái gì cơ? Cô không nghe rõ hai từ đó —

Tí tách, tí tách.

Chất lỏng lành lạnh nhỏ trên mí mắt, hàng mi dài run rẩy rồi chậm rãi mở ra, lộ ra đôi mắt màu hổ phách. Trời mưa rồi. Mưa không lớn lắm, hạt mưa lất phất, nhưng cũng không nhỏ, đ.á.n.h vào người vẫn hơi đau. Cô đang ngồi trên một chiếc ghế dài lộ thiên, đón cơn mưa. Đủ hạng người che ô đi ngang qua trước mặt cô, tuy là ngày mưa nhưng người đến công viên giải trí cũng không hề ít.

Nhan Tân Nguyệt vốn tưởng mình lại bị đưa về mấy năm trước như lần trước, kết quả lại nhìn thấy vài bóng dáng quen thuộc.

"Tân Nguyệt!" Kỳ Vân Tiêu và Phó Tùy Chu vẫy tay với cô, rảo bước đi tới. Mà ở đây không chỉ có họ, cô còn thấy cả đám Chúc Ngôn. Tất cả người chơi đều có mặt.

"Chuyện này là thế nào?" Cô hỏi.

"Hai ngày trước sau khi em xuống hồ không lâu, nơi này liền biến thành thế này." Phó Tùy Chu trả lời.

"Hai ngày trước?" Cô kinh ngạc.

"Đúng vậy, hai ngày trước, tròn hai ngày đấy." Phó Tùy Chu khẳng định, "Em không nhớ gì sao?"

Nhan Tân Nguyệt ôm đầu: "Em không biết, em... chỉ có ký ức của một ngày."

"Chắc không phải tên Chú Hề kia chê em phiền nên đ.á.n.h em ngất luôn đấy chứ." Phó Tùy Chu nói đùa. Nhan Tân Nguyệt mím môi suy nghĩ một hồi, ngoại trừ trận điên cuồng kia ra, cô dường như thực sự không có bất kỳ ký ức nào khác. Hoàn toàn không có.

Cô lắc đầu, chuyển chủ đề: "Vậy hai anh có biết chuyện này là sao không? Hệ thống có thông báo đặc biệt gì không?"

"Anh đoán chắc là phó bản trọng trí (reset)." Kỳ Vân Tiêu nói, "Trước đây anh từng gặp phó bản như vậy, có cái là thời gian quay ngược về quá khứ, cũng có cái là thời gian nhảy vọt đến tương lai, thường là để tăng độ khó, nhưng mà —"

"Nhưng mà độ khó ở đây lại giảm xuống." Phó Tùy Chu dang tay. "Ông không biết đâu, hai ngày nay bọn tôi sống thảnh thơi lắm, ăn uống chơi bời như đi nghỉ dưỡng vậy. Bọn tôi còn thử rồi, NPC con người ở đây đều là người bình thường, không bị biến hóa thành quỷ quái. Anh đang nghĩ chắc hệ thống đại phát từ bi, thấy chúng ta những ngày qua bị quỷ quái truy sát mệt như ch.ó rồi, nên đặc biệt để chúng ta thư giãn mấy ngày cuối."

Hiện tại là ngày thứ 27 của phó bản. Còn ba ngày nữa, phó bản thuần sinh tồn mang tên "Trò Chơi Sát Lục" này sẽ kết thúc. Và họ sẽ nhận được một lượng điểm tích lũy khổng lồ. Tâm trạng các người chơi đều rất tốt, vừa đi vừa nói cười vui vẻ.

"Cô thế mà không c.h.ế.t sao?" Ngoài Chúc Ngôn ra, ba người chơi còn lại đều rất ngạc nhiên trước việc Nhan Tân Nguyệt còn sống, lúc đó họ đã tận mắt thấy cô nhảy xuống mặt hồ cuộn sóng dữ dội kia.

"Dám vào thì tự nhiên cũng có bản lĩnh ra." Chúc Ngôn thản nhiên nói, "Mọi người đều đã trải qua nhiều phó bản như vậy rồi, chẳng lẽ còn không rõ sao?" Ngoại trừ Nhan Tân Nguyệt, người chơi ở đây nếu không phải cấp S thì cũng là Siêu A sát nút, đều là những người xông pha trong biển m.á.u núi xác của phó bản mà ra, ai mà chẳng có vài chiêu bảo mạng.

"Cũng đúng." Người kia nhún vai, không tiếp tục gặng hỏi nữa.

Nhan Tân Nguyệt kỳ quái nhìn Chúc Ngôn một cái, hắn có thể nói đỡ cho cô thì đúng là "mặt trời mọc đằng Tây". Người sau mỉm cười với cô, trông thật ngây thơ vô hại, lại là cái vẻ "tiểu nãi cẩu" (chàng trai trẻ đáng yêu) đó. Nhan Tân Nguyệt thấy hắn có chút lạ lẫm, nhưng không nói rõ được là lạ ở đâu, quan sát một hồi mới phát hiện con rắn lớn luôn quấn trên vai hắn đã biến mất.

"Con rắn của anh đâu?" Cô buốt miệng hỏi.

"Chị gái vẫn còn nhớ đến Scott của em cơ à." Nụ cười của Chúc Ngôn sâu thêm, "Nó đi ngủ đông rồi."

"Ngủ đông? Bây giờ cũng đâu phải mùa đông." Phó Tùy Chu hì hì cười, "Chắc không phải bị con quỷ nào ăn thịt mất rồi nên không dám nói chứ gì."

"Yên tâm đi anh Phó. Tuy lúc đó các anh bỏ mặc em trên cây liễu, nhưng em vẫn ổn, Scott của em cũng vẫn ổn." Giọng điệu hắn rất bình thản, nhưng cũng có thể cảm nhận được vài phần oán hận mỉa mai.

"Gậy ông đập lưng ông mà thôi." Phó Tùy Chu thản nhiên đáp.

Nhan Tân Nguyệt lập tức nhận ra đây là đang trút giận thay mình, có chút hả hê không nhịn được mà cười thầm. Nụ cười của Chúc Ngôn hơi cứng lại, đành chủ động chuyển chủ đề: "Chị Tân Nguyệt, vẫn chưa hỏi chức vụ của chị là gì?"

"Chức vụ gì cơ?" Nhan Tân Nguyệt thắc mắc.

"Quên không nói với em, sau khi đến đây, mỗi người đều được sắp xếp một thân phận, đều là một chức vụ trong công viên giải trí này." Kỳ Vân Tiêu giải thích, "Anh là chủ quản, Tùy Chu phụ trách cứu hộ."

"Chị gái ơi, em cũng ở bộ phận cứu hộ đấy nhé." Chúc Ngôn xen vào.

"Chứ còn gì nữa." Phó Tùy Chu khinh bỉ trợn trắng mắt, "Kẻ thích lôi người khác đệm lưng nhất thế mà lại phụ trách cứu hộ, cái hệ thống này thật biết sắp xếp!" Phải làm cùng vị trí với người mình ghét, oán khí của hắn thực sự rất nặng.

"Vậy, công việc này không hoàn thành thì sẽ thế nào?" Cô có chút tò mò.

"Trừ tiền." Phó Tùy Chu vô cảm, "À, chính là trừ điểm tích lũy, mỗi lần trừ 5.000, hệ thống thông báo bất cứ lúc nào. Anh đã bị trừ 20.000 rồi." Trông hắn vô cùng chán đời.

Những người khác cũng có chút bất lực, không khí hơi trầm xuống. Họ đến phó bản thuần sinh tồn này chính là vì điểm tích lũy, kết quả là liều c.h.ế.t liều sống g.i.ế.c ch.óc với đủ loại quỷ quái bấy lâu nay, gần kết thúc lại chuyển sang chế độ đi làm 996, còn bị trừ điểm, đúng là có chút...

"Vẫn còn 80.000 mà." Kỳ Vân Tiêu an ủi hắn, rồi quay sang hỏi Nhan Tân Nguyệt: "Chức vụ của em chắc có hiển thị trên bảng điều khiển hệ thống đấy."

"Vâng, để em xem." Nhan Tân Nguyệt mở bảng điều khiển, ở mục thiết lập phó bản thấy được chức vụ của mình —

[Huấn luyện viên thú thú đoàn xiếc]

Vui lòng nhất định phải quản thúc tốt những "bé cưng" của bạn, đừng để chúng trốn ra ngoài nhé.

Cô vừa đọc xong câu này, liền nghe thấy có người hét lớn: "Không xong rồi, đám thú của đoàn xiếc đều sổng chuồng hết rồi!"

Ngay lập tức, tiếng sói hú, hổ gầm, còn có tiếng voi rống xuyên thấu mây xanh theo bụi đất cuồn cuộn kéo đến. Đám đông hỗn loạn, tháo chạy tán loạn. Nhan Tân Nguyệt ngây người nhìn một đàn mãnh thú lớn đang tiến về phía này, cảnh tượng vô cùng hùng vĩ.

Mà ở chính giữa con voi khổng lồ mang phong cách ngoại vực kia, có một người ăn mặc sặc sỡ đang đứng đó. Mái tóc ngũ sắc, bờ môi đỏ tươi như m.á.u nhếch cao.

"Bắt đầu lễ hội Carnival thôi!"

=

Lời tác giả:

Huấn luyện viên thú? (×)

Huấn luyện viên đám điên? (√)

(Hết chương 85)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.