3 Quy Định Trước Khi Cưới - Chương 5
Cập nhật lúc: 03/08/2026 18:02
“Thím Lưu, có phải thím cố tình giữ con lại không?” Tôi suy luận ra kết quả này.
Nhưng mà, tôi lại không tài nào hiểu nổi, thím cố tình kéo dài thời gian không cho tôi đi rốt cuộc là vì mục đích gì cơ chứ.
Ánh mắt thím Lưu có chút chột dạ liếc ngang liếc dọc, nghẹn họng cứng họng không nói nên lời.
Tôi xách vali định đi luôn, thím liền với tay kéo níu cần kéo vali từ đằng sau lại: “Tinh Tinh, đợi thêm chút nữa đi con.”
Tôi quay đầu lại hỏi thím: “Đợi cái gì ạ?”
Đúng lúc này, cửa lớn bỗng bị người bên ngoài đẩy mở ra.
Cố Dịch Trạch đứng sừng sững ở ngoài cửa, tôi ngoảnh đầu nhìn sang phía thím Lưu.
Thím nào còn nửa cái vẻ mặt ch.óng mặt hoa mắt lúc nãy nữa, nhanh nhẹn buông tay ra ngay lập tức, sải bước chạy tót về phòng mình: “Hai đứa từ từ trò chuyện nhé, hai đứa cứ trò chuyện đi.”
6
Hóa ra thím Lưu đang cố tình kéo dài thời gian để đợi Cố Dịch Trạch về.
Cố Dịch Trạch sải bước dài đi vào trong nhà, vươn tay đè c.h.ặ.t lấy chiếc vali hành lý của tôi: “Em định xách vali đi đâu đấy?”
Cứ ngẫm ngợi là có thể trốn tránh được anh, xem ra là trốn không nổi nữa rồi.
“Anh vào phòng làm việc xem cái bàn là tự khắc biết ngay thôi.” Tôi muốn kéo vali đi, nhưng chiếc vali lại y như dính c.h.ặ.t xuống sàn không nhúc nhích.
“Buông tay ra.”
Thế nhưng Cố Dịch Trạch hoàn toàn không có ý định buông tay chút nào: “Em cùng anh vào trong đó.”
Vào cái đầu bự nhà anh chứ vào, bây giờ tôi chỉ muốn chuồn khỏi đây ngay lập tức.
“Không cần thiết đâu, một mình anh vào xem là được rồi.”
Nhưng Cố Dịch Trạch lại vô cùng cố chấp: “Em phải đi cùng anh, nếu không chúng ta cứ đứng đây dây dưa tiêu hao thời gian thế này, anh có thừa thời gian để chơi với em.”
Tôi quả thực cạn lời, Cố Dịch Trạch rốt cuộc từ lúc nào lại trở nên bướng bỉnh thế này cơ chứ?
Tôi lại thử kéo vali thêm lần nữa, chiếc vali vẫn trơ ra không dịch chuyển một phân.
Thôi đành, đi thì đi vậy.
“Đi thôi.” Tôi buông tay ra, rồi xoay người cất bước đi thẳng lên lầu.
Sau khi vào đến phòng làm việc, tôi đứng chờ Cố Dịch Trạch mất khoảng năm phút.
Cũng chẳng biết anh đi lơ đễnh ở xó xỉnh nào mà đến chậm thế không biết.
Tôi chỉ tay về phía tờ thỏa thuận ly hôn đặt trên bàn: “Chính là cái này, anh tự xem đi nhé, em đi trước đây.”
Cố Dịch Trạch ngồi bệch xuống ghế, đúng lúc tôi chuẩn bị xoay người rời đi thì anh bất ngờ kéo xốc tôi vào lòng.
“Anh làm cái gì thế?” Tôi giãy giụa muốn đứng lên, anh lại tiện tay vỗ nhẹ một cái lên m.ô.n.g tôi: “Đừng nhúc nhích bừa bãi.”
“Anh vỗ vào đâu đấy hả?”
Anh ngược lại tỏ ra rất điềm tĩnh: “Em là vợ anh, vỗ một cái thì sao chứ.”
Tôi chỉ thẳng tay vào tờ thỏa thuận kia: “Nhanh thôi là không còn phải nữa đâu.”
Cố Dịch Trạch cầm bản thỏa thuận lên, vào cái khoảnh khắc tôi cứ ngỡ anh chuẩn bị đọc kỹ từng chữ, thì anh lại tiện tay vé luôn nó ném thẳng vào máy hủy tài liệu.
“Này, anh làm gì thế hả!” Đơn ly hôn của tôi cơ mà!
Tôi hoảng hốt định đứng dậy cứu vớt nó, nhưng đã bị Cố Dịch Trạch vòng tay ôm ghì c.h.ặ.t cứng trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tôi chỉ đành trơ mắt nhìn từng trang giấy bị cắt vụn thành muôn mảnh.
“Cố Dịch Trạch, anh điên rồi à.” Tôi giơ nắm đ.ấ.m giáng mạnh một cú vào n.g.ự.c anh.
Anh nắm trọn tay tôi lại, cất giọng hỏi: “Tại sao lại muốn ly hôn?”
Câu hỏi này ngược lại làm tôi á khẩu không trả lời được. Không phải vì câu hỏi này khó trả lời, mà là vì tôi không ngờ anh lại chủ động hỏi loại câu hỏi này.
Hôm nay vừa đi gặp bạch nguyệt quang về cơ mà, theo lý thì chẳng phải anh phải đang mong mỏi tôi cất lời đề nghị ly hôn lắm sao?
“Chúng ta đã thỏa thuận từ trước rồi, gặp được người mình thích thì sẽ ly hôn.” Tôi nói toẹt mọi chuyện ra cho rõ ràng, chắc là anh phải hiểu chứ.
Cố Dịch Trạch c.ắ.n nhẹ một cái không đau không ngứa lên bả vai tôi: “Em thích tên nào thế? Đứa tiểu bạch kiểm nào ở bên ngoài mà gan to đến thế dám đi quyến rũ vợ của anh.”
Rõ ràng là anh vừa mới đi gặp bạch nguyệt quang về xong, cái thói vừa ăn cướp vừa la làng này thật đúng là cao thủ.
Mặc kệ anh muốn nói thế nào thì nói, nếu làm thế mà trong lòng anh dễ chịu hơn một chút, tôi cũng không ngại hùa theo phối hợp.
“Đúng vậy đấy, em thích người khác rồi, vậy rốt cuộc khi nào chúng ta mới ra cục dân chính làm thủ tục ly hôn đây?”
Tôi cứ đinh ninh rằng mình hùa theo anh như thế, anh sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn chứ.
“Em có giỏi thì lặp lại câu vừa rồi xem nào.” Cố Dịch Trạch dùng giọng điệu lạnh băng lên tiếng.
Tôi có dự cảm linh tính mách bảo không thể lặp lại lần nữa được đâu, bằng không chắc tôi đố mà bước chân ra khỏi nổi cánh cửa phòng này mất, thế là tôi đành đổi cách nói khác:
“Chúng ta đã giao ước trước khi kết hôn rồi, hy vọng anh có thể tuân thủ theo đúng thỏa thuận.”
Cố Dịch Trạch thế mà lại bắt đầu giở trò giả vờ mất trí nhớ: “Giao ước trước khi kết hôn ư? Giao ước gì cơ? Anh không nhớ gì nữa cả.”
Tôi lạnh mặt lặp lại từng câu từng chữ những lời anh đã nói năm xưa, y hệt như cái cách anh từng lạnh lùng buông lời với tôi thuở đó.
“Cho nên bây giờ, xin anh hãy thực hiện giao ước đi, ly hôn với em.”
Cố Dịch Trạch bế xốc tôi lên, bắt ngồi vắt ngang trên đùi mình: “Ly hôn á? Cả đời này em cũng đừng hòng mơ tưởng.”
Tôi càng nghĩ lại càng cảm thấy tủi thân.
Bạch nguyệt quang của anh ly hôn rồi trở về nước, anh đi gặp Lâm Uyển, còn tôi thì tuân theo giao ước chủ động đề nghị ly hôn, không tranh không cãi, thế mà anh lại không đồng ý nữa chứ.
“Tôi cứ thích ly hôn đấy.” Tôi cố tình khích bác anh: “Chúng ta kết hôn hơn một năm rồi, anh chưa từng chạm vào tôi lần nào. Cố Dịch Trạch, rốt cuộc anh có được hay không thế.”
Tôi vốn tưởng rằng làm vậy sẽ chọc giận anh, nào ngờ anh chỉ cúi xuống hôn nhẹ lên môi tôi: “Vợ ơi, hóa ra vì chuyện này mà em mới muốn ly hôn à. Ly hôn là chuyện không thể nào đâu.”
Anh bất chợt bế xốc tôi lên rồi sải bước đi thẳng về phía phòng ngủ chính: “Nhưng tối nay, chúng ta có thể làm chút chuyện mà vợ chồng nên làm.”
Khoan đã… cốt truyện này hình như sai sai thì phải.
