30 Tuổi Vẫn Là Trẻ Con, 50 Tuổi Tái Hôn Cũng Vừa Lúc - Chương 5: Căn Nhà Giấy Và Người Con Trai Của Mẹ

Cập nhật lúc: 24/01/2026 20:50

Cậu nhân viên môi giới múa may trên bản vẽ mặt bằng, nước bọt b.ắ.n tung tóe lên tờ giấy in màu.

Lâm Tuyết Cầu nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cánh tay sắt của chiếc cần trục tháp cắt ngang bầu trời mờ sương. Ngoài vành đai 5, gió cuốn theo bụi cát va vào cửa kính, xa xa tấm biển hiệu bạc màu của khu chợ rau lúc sáng lúc tối trong màn sương.

“Chị xem này, cửa sổ lồi rộng rãi biết bao, đợi tuyến tàu điện ngầm phía đông thông xe, mỗi mét vuông ít nhất tăng năm nghìn tệ!” Người môi giới bấm máy tính lạch cạch, “Trả trước 980 nghìn, vay hỗn hợp ba mươi năm, mỗi tháng trả một vạn hai đối với người tài giỏi như chị thì có đáng gì.”

“Bây giờ ký hợp đồng còn được hưởng ưu đãi giảm giá 6%!” Giọng anh ta cao v.út lên khiến cô giật mình.

“Vay hỗn hợp thì phân bổ theo tỷ lệ tối ưu… Phần vay thương mại em có cách.” Ngón tay cô lướt trên máy tính của điện thoại, “Trả trước 35%, 65% còn lại làm khoản vay hỗn hợp, quỹ công được vay tối đa 1,2 triệu…”

Cậu nhân viên môi giới cầm bình giữ nhiệt ngẩn người, làm nghề năm năm chưa từng thấy khách hàng nào tự tính toán rành rọt như vậy.

Ngày hôm sau, Lâm Tuyết Cầu cẩn thận xem lại hợp đồng, nhận lấy cây b.út bi từ người môi giới.

Bốn năm trước, cô thay khách hàng tranh mua cổ phiếu d.ư.ợ.c phẩm sắp phá sản, năm ngoái giúp bạn bè săn nhà thanh lý giá rẻ, giờ đây, cô chỉ đang dùng sự quyết đoán đó cho chính mình.

Lâm Tuyết Cầu vừa định đặt b.út, đầu ngón tay lại co giật. Năm ngoái, khi giao dịch dầu thô kỳ hạn gặp phải sự cố “thiên nga đen”, tay phải của cô cũng từng có triệu chứng tương tự.

“Chị ơi, giá này ngày mai chưa chắc còn đâu.” Người môi giới nhận ra sự do dự của Lâm Tuyết Cầu, ngón cái miết qua lớp da c.h.ế.t trên môi, “Tháng trước có căn nhà thanh lý ở Triều Dương Môn, do dự hai tiếng đã bị người khác cướp mất.”

Ngòi b.út vừa chạm giấy, cô đột nhiên đập b.út xuống bàn, “Ngày mai tôi sẽ cho anh câu trả lời cuối cùng.”

Khi cơn gió lạnh từ lối đi tàu điện ngầm thổi tung những tờ rơi quảng cáo bất động sản, ngón tay cô lại co giật lần nữa.

Lâm Tuyết Cầu lại nhớ đến buổi trà chiều với bà Thạch ở khu Quốc Mậu tháng trước.

Bà Thạch vừa gắp viên đường cho vào tách hồng trà, vừa thản nhiên nói một câu: “Nhà tân hôn của chúng ta ở công viên Triều Dương có sẵn rồi, con gái đừng quá gắng sức.”

“Nói thật, ta không coi trọng hai đứa, ta biết một cô gái nhỏ như con đi làm xa, có thể làm việc ở công ty lớn chắc chắn có chút bản lĩnh, nhưng dù sao ở đây cũng không có gốc rễ gì, cũng chẳng giúp được gì cho Thạch Lỗi. Huống chi… còn là gia đình ly dị, nhưng nó thích con, ta cũng cho con một cơ hội.”

Lâm Tuyết Cầu nhấp một ngụm trà, chỉ mỉm cười.

Mẹ Thạch Lỗi lại đẩy tới một tờ báo cáo sức khỏe, chỉ số AMH 0.8 bị cố ý khoanh tròn màu đỏ.

“Suy buồng trứng sớm nghiêm trọng lắm đấy, ta đã nhờ người lấy số của chủ nhiệm Trương rồi, tuần sau cứ đến thẳng khoa sản lập hồ sơ.” Ngón tay được chăm sóc kỹ lưỡng của bà gõ nhẹ lên mép bàn, “Trữ đông phôi t.h.a.i cho yên tâm. Nhân lúc còn trẻ hồi phục nhanh, con năm nay cũng 30 rồi…”

Lời chưa dứt đã hóa thành một tiếng thở dài.

Mồ hôi sau gáy thấm ướt chiếc áo sơ mi lụa mới mua để đi gặp mặt. Lâm Tuyết Cầu nhớ đến những đống cải thảo ở chợ quê, lá úa luôn bị bóc đi mấy lớp rồi mới cân bán. Giờ phút này, cô đang bị đầu ngón tay sơn móng kia bóc trần từng lớp, để lộ ra những đốm đen trong tim.

“Dì ơi, năm ngoái con vừa dẫn dắt đội hoàn thành một thương vụ mua lại trị giá mười hai triệu.” Cô rút ra tấm danh thiếp mạ vàng, đầu ngón tay đè lên vệt đỏ ch.ói mắt trên tờ báo cáo, “Đây là bác sĩ trưởng khoa sản của con, giáo sư Lý Dung kiến nghị con điều trị nửa năm rồi mới đ.á.n.h giá lại.”

Mẹ Thạch Lỗi nhướng mày.

Lâm Tuyết Cầu bưng tách trà đã nguội, mép ly vững vàng nhắm ngay mặt đồng hồ của đối phương, “Như dì nói, hôn nhân là sự tích hợp tài nguyên.” Cô nhấp một ngụm trà, không kiêu ngạo cũng không tự ti trả lời: “Năm ngoái thu nhập sau thuế của con là 860 nghìn, hiện đang quản lý một đội hai mươi người, dự kiến trong vòng năm năm sẽ thăng chức Giám đốc điều hành. Với chi phí cơ hội sinh sản như vậy, dì thấy nên quy ra bao nhiêu tiền trong thỏa thuận tiền hôn nhân?”

Sắc mặt đối phương lập tức tái mét.

Nhưng Lâm Tuyết Cầu không hề cảm thấy hả hê, chỉ thấy dạ dày không ngừng trào lên vị chua.

Cô đau đớn nhận ra, mình cuối cùng vẫn biến thành những cây cải thảo được treo giá.

Những con số tiền lương và kế hoạch sự nghiệp mà cô vừa buột miệng nói ra, chẳng qua chỉ là lớp vỏ bọc tinh xảo để bán được giá tốt hơn.

Ngay cả căn nhà mà cô đang c.ắ.n răng muốn mua, cũng chỉ là để thay cho mình một quầy trưng bày tươm tất hơn.

Điện thoại trong lòng bàn tay rung lên, Lâm Tuyết Cầu hoàn hồn, cô mở màn hình, tin nhắn chưa đọc của Trịnh Mỹ Linh liên tục nhảy lên:

Cần bao nhiêu?

Dùng làm gì?

Có gấp không?

Mỗi dấu chấm hỏi như một cái móc, kéo cho hốc mắt cô cay xè. Mà tin nhắn “Chỗ cũ gặp mặt” gửi cho Thạch Lỗi nửa giờ trước, vẫn cô đơn nằm ở cuối khung chat.

Anh ấy vẫn đang bận sao? Bận đến mức không có thời gian xem điện thoại?

Hai mươi phút sau, cô đã có câu trả lời.

Lâm Tuyết Cầu đẩy cửa quán ăn Hồ Nam, vừa ngước mắt đã thấy chiếc ghế dài trong cùng. Thạch Lỗi đang cầm khăn giấy, cẩn thận lau vết dầu mỡ b.ắ.n trên tay áo cho cô gái đối diện, vẻ mặt chuyên chú như đang đối chiếu những con số lẻ trên báo cáo tài chính.

Khi người phục vụ bưng canh nóng đi ngang qua, Thạch Lỗi theo phản xạ giơ tay che trên đầu cô gái, chiếc nhẫn bạc trên ngón giữa lấp lánh dưới ánh đèn.

Lâm Tuyết Cầu khẽ bật cười, hóa ra ngón tay co giật trong thời gian này không phải do suy nhược thần kinh, mà là khứu giác nhạy bén được rèn luyện qua hàng ngàn bản báo cáo tài chính doanh nghiệp. Cơ thể cô đã nhận ra nguy cơ vỡ nợ của khoản “đầu tư tình cảm” này sớm hơn cả lý trí.

Ngọn lửa giận dữ vừa bùng lên trong lòng đã bị một sự tò mò mãnh liệt hơn dập tắt.

Lâm Tuyết Cầu bất giác dỏng tai lên, muốn nghe xem Thạch Lỗi sẽ dùng giọng điệu nào khi ở trước mặt cô gái khác.

Lâm Tuyết Cầu nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế dài gần đó.

Cô quay lưng về phía Thạch Lỗi, trước khi ngồi xuống đã nhanh ch.óng liếc qua bàn ăn của họ, trên bàn là suất ăn theo nhóm mà lần nào họ cũng gọi.

Nhưng Lâm Tuyết Cầu không ngờ, món ăn trên bàn mới động vài đũa, buổi xem mắt này đã gần kết thúc.

Cô không nghe được đoạn đối thoại trước đó, chỉ bắt được lời tổng kết nhẹ nhàng như nước của cô gái kia: “Nửa tiếng vừa rồi, anh nói chín lần ‘mẹ anh bảo’.”

Cô gái thong thả lau sạch khóe miệng, “Đồ ăn chế biến sẵn em có thể chịu được, nhưng con trai của mẹ thì không.” Cô đặt hai tờ một trăm tệ lên bàn, “Bữa này chia đôi nhé.”

Thạch Lỗi ngồi im nhìn đĩa lòng bò xào đã nguội, còn tầm mắt của Lâm Tuyết Cầu dừng lại ở nốt mụn mới nổi sau gáy anh, đó là triệu chứng thường thấy khi thức đêm tăng ca, giờ phút này đang sưng đỏ.

Lâm Tuyết Cầu đương nhiên biết Thạch Lỗi là con trai của mẹ, cũng biết quán ăn Hồ Nam này toàn dùng đồ ăn chế biến sẵn. Những điều này cô sớm đã biết rõ, nhưng vẫn tự thuyết phục mình “tạm chấp nhận cũng không sao”. Nhưng tại sao, cô gái trước mắt này lại không muốn “tạm chấp nhận” dù chỉ nửa giờ?

Ngày Lâm Tuyết Cầu chọn Thạch Lỗi, anh đang cho kỷ t.ử vào bình giữ nhiệt, cổ áo sơ mi trắng cứng đến mức có thể cứa đứt ngón tay.

Cô đã âm thầm quan sát suốt nửa năm: Cặp tài liệu của anh luôn được khóa trong ngăn kéo cuối cùng, ảnh đại diện WeChat là bầu trời xanh mây trắng chưa từng thay đổi. Người Bắc Kinh bản địa, ngoại hình bảy phần, cao 1m78, cha mẹ là giáo sư về hưu, làm việc ở bộ phận tài chính sáng đi chiều về. Những yếu tố này chồng chất thành một căn phòng an toàn trong lòng cô, đủ để đập tan chiếc chuông đồng trong tay thầy cúng ở quê nhà.

Năm đó, thầy cúng nói, mệnh cô mang Dịch Mã, định sẵn phải phiêu bạt.

Nghĩ đến đây, nỗi buồn lại dâng lên trong lòng, thứ mà cô đã dốc hết sức lực để theo đuổi, chẳng qua chỉ là một mái nhà ổn định mà thôi.

Một mái nhà ổn định, có người vừa sinh ra đã có, có người cả đời cũng không có được.

Món đầu cá hấp ớt vừa được bưng lên, Lâm Tuyết Cầu đã khoác áo đi ra ngoài, và Thạch Lỗi cũng vừa kịp quay đầu lại.

Khi anh đuổi theo nắm lấy cánh tay cô, trên tay áo vẫn còn vương vấn mùi nước hoa của cô gái xem mắt.

“Em cũng biết tính mẹ anh mà, anh không đến bà ấy sống c.h.ế.t không chịu.” Mặt anh nghẹn đến đỏ bừng, giống như một nhân viên tài chính mới vào nghề bị đội kiểm toán đột xuất kiểm tra.

“Tôi biết.” Giọng Lâm Tuyết Cầu rất bình tĩnh, “Hiểu mà, tích hợp tài nguyên cần phải thử nghiệm đa dạng hóa.”

“Anh chỉ đi cho có lệ thôi, thử nghiệm đa dạng hóa gì chứ? Anh thề, anh hoàn toàn không muốn chọn người khác…” Chóp mũi anh đỏ ửng, giống hệt như cái đêm tuyết rơi anh đưa cô về nhà khi mới quen.

“Tuyết Cầu, em có thể tha thứ cho anh không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.