5. Boss Phản Diện Ôm Eo Dỗ Dành: Bé Cưng, Ngoan Nào!! - Chương 198

Cập nhật lúc: 24/01/2026 17:21

Hàng Cảnh Yên và Nhược Lan tiên phong nắm tay nhau đi vào trong.

Những người khác im lặng vài phút rồi mới lững thững bước theo.

Tổ chương trình đã dọn dẹp qua một lượt, về cơ bản vẫn ở được.

Tường nhà đã ngả vàng, cửa sổ đóng không khít.

Vì xung quanh không có người ở, gió thu hun hút thổi vào khiến căn nhà lạnh lẽo như hầm băng.

Sau khi chọn xong phòng, mọi người bắt đầu tự dọn dẹp không gian của mình.

Nhược Lan nói với Hàng Cảnh Yên: "Chỗ này lạnh quá, để chị làm món sữa gừng cho em ấm người nhé?"

"Được nha!" Hàng Cảnh Yên cười tít mắt: "Để em đi nhóm lửa phụ chị một tay."

Mọi người cũng vây quanh lại.

Hàng Cảnh Chi mỉm cười nói: "Chị Lan, vất vả cho chị quá."

Nhược Lan không mấy mặn mà, chỉ nhàn nhạt gật đầu một cái.

Hàng Cảnh Chi khựng lại, thầm nghĩ: Làm bộ làm tịch cái gì chứ!

Cô ta lại nói tiếp: "Có việc gì em giúp được không ạ?"

Lúc nãy quản lý vừa dặn đi dặn lại là phải chăm chỉ làm việc để lấy lại hình tượng trong mắt khán giả.

Nhược Lan nhìn đống củi: "Củi không đủ rồi, nếu được thì cô giúp bổ thêm một ít nhé!"

"Hả?" Hàng Cảnh Chi há hốc mồm.

Có nhầm không vậy, bắt cô ta đi bổ củi?

Nếu làm thật, sau này sao cô ta nhận được đại ngôn hàng hiệu cao cấp nữa? Hình tượng cô ta theo đuổi vốn là sang chảnh cơ mà.

Nếu bổ được, hình tượng sẽ bị rẻ tiền hóa.

Còn nếu không bổ được, khán giả lại bảo cô ta vô dụng.

Hàn Tu Lâm định lên tiếng nhưng bị quản lý đứng sau ống kính ra hiệu ngăn lại.

"Để tôi đi bổ cho!" Tô Quân Diệu dứt lời liền xoay người đi ra ngoài.

Hàng Cảnh Chi thở phào nhẹ nhõm.

Định bụng lát nữa sẽ thể hiện ở những việc khác.

Thế nhưng, bất kể là việc gì, cô ta đều bị Hàng Cảnh Yên hoặc Diệp Trăn Trăn nhanh chân giành trước một bước.

Cô ta tức đến mức sắp hiện rõ lên mặt.

Quản lý đứng sau ống kính nhìn bình luận mà sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.

[Hàng Cảnh Chi trong chương trình này chỉ có mỗi chức năng làm phế vật thôi à.]

[Chẳng làm gì cũng có tiền mang về, đúng là người phụ nữ 'trao đổi diễn xuất' với Hàn Tu Lâm có khác.]

[Thật sự không thích cô ta chút nào, có thể tống cổ cô ta đi được không?]

Quản lý vội gọi cô ta ra một góc: "Lát nữa phải thể hiện cho tốt đấy! Nhiệm vụ gì cũng phải xung phong giành lấy, nếu không hình tượng trong lòng khán giả tiêu tùng đấy."

Sau khi nhận nguyên liệu, Hàng Cảnh Chi định chủ động xung phong trổ tài.

Đúng lúc này đạo diễn công bố nhiệm vụ:

"Mọi người cũng thấy môi trường ở đây rồi đấy, đổ nát, hoang tàn và khô cằn. Trước đây vì con người không bảo vệ môi trường dẫn đến sinh thái ngày càng tệ, đất đai khô cằn cỏ dại mọc đầy, không thấy một chút sức sống xanh nào."

"Vì vậy nhiệm vụ lần này là khai khẩn vùng đất hoang này để trồng cây rừng."

"Chúng tôi dự định cử một nam một nữ đi học cách vận hành máy khai hoang với sư phụ, để chuẩn bị cho việc khai khẩn sau này. Có ai tự nguyện xung phong không?"

Hàng Cảnh Chi chẳng cần suy nghĩ, giơ tay ngay lập tức: "Đạo diễn, em sẵn sàng đi học ạ!"

Đây là một công việc rất dễ gây ấn tượng, cô ta cam đoan Hàng Cảnh Yên nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Hàn Tu Lâm có chút ngạc nhiên nhìn cô ta.

Không hiểu sao cô ta lại đ.â.m đầu vào cái việc mệt c.h.ế.t người này.

Đợi mãi, phía bên nữ vẫn không có ai lên tiếng thêm.

Hàng Cảnh Chi liếc nhìn Hàng Cảnh Yên, mím môi: "Yên Yên, em không giơ tay sao?"

"Tại sao tôi phải giơ tay?" Cô nhếch môi hỏi ngược lại.

Hàng Cảnh Chi nghẹn lời: Vì cái gì cô cũng muốn tranh với tôi mà!

Cô ta không biết nói gì, đành nhìn sang hai người kia.

Diệp Trăn Trăn: "Tôi đâu có ngu mà đi học cái đó, mệt c.h.ế.t đi được!"

Một cú chí mạng.

Nhược Lan: "Chắc tôi học không nổi đâu, cô thích thì cứ đi học đi, tôi ủng hộ."

Hai cú chí mạng.

Hàng Cảnh Chi bắt đầu thấy hoảng, lại nhìn sang Hàng Cảnh Yên: "Yên Yên, việc này chắc là thú vị lắm đấy, em không thử thật sao? Chị nghĩ em sẽ thích."

"Thôi khỏi." Cô mỉm cười, vỗ vai cô ta: "Vừa nghe thấy nhiệm vụ này cô đã hăng hái như vậy, chắc là có hứng thú lắm."

"Cụ xưa có câu: Hứng thú là người thầy tốt nhất. Tôi làm sao nỡ tranh với cô chứ? Cô cứ yên tâm mà đi học lái máy khai hoang đi!"

"Vả lại tôi cảm thấy việc này cũng khá 'hợp' với cô đấy."

Rảnh rỗi sinh nông nổi!

Hàng Cảnh Chi sắp khóc đến nơi.

Cô ta nhìn đạo diễn, định mở miệng định rút lui.

Thế nhưng đã nghe thấy giọng đạo diễn đầy phấn khích: "Tôi không ngờ cô lại tích cực tham gia như vậy! Hy vọng của vùng đất hoang này nằm cả trong tay cô rồi. Cô chính là niềm hy vọng của tất cả chúng tôi!"

Hàng Cảnh Chi khóc không ra nước mắt, nhìn Hàn Tu Lâm với ánh mắt cầu cứu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.