5. Boss Phản Diện Ôm Eo Dỗ Dành: Bé Cưng, Ngoan Nào!! - Chương 291
Cập nhật lúc: 07/02/2026 21:03
Vân Dư An: "Anh giục cái rắm! Khỏi ăn luôn đi. Đừng nói là mẹ anh, cho dù bố anh có đến đây thì tôi có đến muộn anh cũng làm gì được tôi?"
Cô ghét nhất chính là bố mẹ của anh ta. Cùng là con trai ruột, rõ ràng có thể cứu cả hai, nhưng họ lại tiếc khoản tiền chuộc lớn đó, trực tiếp để Lý Trạc bị bọn bắt cóc "xử lý".
Chỉ vì Lý Lãng sinh ra vào lúc họ mặn nồng nhất, còn sinh xong Lý Trạc thì tình cảm rạn nứt nên họ không cần đứa con này sao?
Thậm chí nực cười nhất là sau khi Lý Trạc c.h.ế.t, tình cảm của hai người đó vì vụ bắt cóc này mà mặn nồng trở lại, rồi họ lại cho rằng Lý Trạc vốn dĩ không nên ra đời, vì đứa trẻ đó khắc vận thế của cha mẹ.
Ngoại trừ ông cụ nhà họ Lý và nhà họ Vân, chẳng ai cảm thấy đau buồn trước cái c.h.ế.t của Lý Trạc cả.
Cô cúp điện thoại, nhắm mắt lại.
Điện thoại lại vang lên lần nữa, là Lộ Tinh Nghiêu gọi đến.
Cô lập tức nhấn nghe.
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói mơ màng và yếu ớt: "Anh Lâm, anh có thể đến đưa tôi đi bệnh viện được không..."
Vân Dư An giật mình, vội vàng nói: "Cậu làm sao vậy? Là chị đây, Vân Dư An."
Bên kia im lặng vài giây, giọng nói lại tiếp tục vang lên: "Xin lỗi chị... Số của chị và anh quản lý nằm sát nhau, tôi bấm nhầm."
"Sao giọng cậu yếu thế, không khỏe ở đâu à?" Cả người cô căng thẳng.
Đầu dây bên kia lại ho mấy tiếng, giống như muốn che giấu sự yếu ớt của mình, giọng nói vẫn dịu dàng: "Tôi không sao đâu, chị cứ yên tâm đi hẹn hò đi! Đừng quản tôi, không sao thật mà."
Sau đó là một tiếng "loảng xoảng", giống như điện thoại bị rơi xuống đất, rồi không còn âm thanh nào nữa.
Vân Dư An gọi liên tục mấy tiếng nhưng không nhận được phản hồi. Nhìn tình trạng kẹt xe trước mắt, cô trực tiếp mở cửa xe, chạy ngược trở về khách sạn.
...
Cô thuần thục mở khóa phòng cậu, thấy cậu đang nằm trên giường, nhắm mắt, chân mày nhíu c.h.ặ.t lại, trông có vẻ cực kỳ khó chịu.
Cô chạy tới, cúi người gọi cậu. Cậu mơ màng mở mắt, giống như không tin nổi là có thể nhìn thấy cô, cậu chớp mắt lẩm bẩm: "Quả nhiên mình bệnh nặng quá rồi, đến mức nhìn thấy cả chị luôn..."
Trong lòng Vân Dư An thấy xót xa, cô sờ trán cậu, trán hơi nóng nhưng người lại lạnh ngắt, cơ thể còn thỉnh thoảng run rẩy.
Cô đi rót một ly nước ấm, lấy thêm nhiệt kế, rồi đỡ cậu dậy tựa vào lòng mình.
Cô nói với cậu: "Chị về rồi, cậu không nhìn nhầm đâu."
Cậu ngẩn người, sau đó giống như một chú ch.ó nhỏ bị bỏ rơi rồi lại tìm thấy chủ, có chút tủi thân nói: "Xin lỗi chị, tôi không cố ý gọi điện thoại cho chị đâu, làm chị lo lắng rồi."
"Chị quay lại hẹn hò đi! Tôi không sao đâu, nếu phá hỏng buổi hẹn hò tốt đẹp của chị thì không hay chút nào."
Vân Dư An lúc này làm sao còn tâm trí đâu mà quan tâm chuyện khác. Lần đầu tiên thấy cậu yếu đuối như vậy, cô làm sao nỡ lòng rời đi.
Cô nhìn nhiệt kế, 37.5 độ.
Đã bắt đầu phát sốt rồi. Cô ôm lấy cậu, hôn lên trán cậu, dịu dàng nói: "Giờ đừng nói mấy chuyện đó nữa, chị đưa cậu đi bệnh viện."
"Nhưng vị hôn phu của chị vẫn đang đợi, nếu không kịp thời gian thì phải làm sao?"
Vân Dư An: "..."
Cô đột nhiên tự hỏi có phải trước đây mình nói năng quá nặng lời với cậu không, để giờ đây cậu lúc nào cũng tự đặt mình vào một vị trí ngoan ngoãn, chuyện gì cũng ưu tiên cô lên hàng đầu như vậy.
Cô giải thích: "Đừng quan tâm anh ta, anh ta không quan trọng bằng cậu. Cậu đi bệnh viện với chị có được không?"
Cậu gật đầu: "Vâng, em nghe lời chị. Nhưng giờ em không còn chút sức lực nào cả, chị có thể cho em tựa một chút không?"
"Dĩ nhiên là được." Cô vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy cậu, quần áo sau lưng cậu đã ướt đẫm mồ hôi.
Lộ Tinh Nghiêu tựa vào hõm cổ cô, nhìn về phía phòng tắm, khóe môi khẽ cong lên thoả mãn.
