5. Boss Phản Diện Ôm Eo Dỗ Dành: Bé Cưng, Ngoan Nào!! - Chương 302
Cập nhật lúc: 07/02/2026 21:05
Từ năm chín tuổi cô được đón về nhà họ Vân, vẫn luôn là anh tự tay chăm sóc, nâng niu trong lòng bàn tay, sợ va sợ ngã. Ngay cả em gái ruột của anh cũng chưa từng được đối xử như vậy, vậy mà giờ đây hai người lại cãi nhau.
Vẻ mặt Vân Dư Gia có chút phức tạp, tâm trạng cũng không tốt, trầm giọng nói: "Con bé nhìn thấy tôi đang chọn đối tượng liên hôn, nhất thời không chấp nhận được nên đã khóc."
Anh đưa tay ray nhẹ chân mày, đây là lần đầu tiên anh thấy cô như vậy.
Vạn Sâm có chút kỳ quái hỏi ngược lại: "Cậu liên hôn thì tại sao con bé lại không vui?"
Vân Dư Gia bưng ly cà phê đã nguội trên bàn lên uống cạn một hơi, trả lời: "Chắc là sợ sau khi tôi kết hôn sẽ xa cách con bé!"
Dù sao cũng là đứa trẻ do chính tay anh nuôi lớn.
Vạn Sâm nhướng mày, trong lòng nảy ra một suy đoán. Anh nhìn Vân Dư Gia với ánh mắt trở nên quái dị: "Cậu chắc chắn con bé vì lý do đó?"
"Chứ còn gì nữa!" Vân Dư Gia gật đầu, thấy ánh mắt kỳ lạ của bạn mình thì thở dài: "Cậu nhìn kiểu gì thế? Sức khỏe ông ngoại tôi thế nào rồi, đóng cửa lại nói nghe xem."
"Không đi dỗ công chúa nhỏ nhà cậu à?" Vạn Sâm chỉ tay ra ngoài cửa.
Vân Dư Gia thở dài: "Bàn chính sự trước đi! Con bé không dễ dỗ dành thế đâu."
*
Đến giờ cơm tối.
Vân Thịnh Khiêm thấy Đường Duyệt Nịnh mãi không xuống lầu, thắc mắc hỏi: "Nịnh Nịnh sao vẫn chưa xuống, lại đang ở chỗ Dư Gia à?"
Dứt lời, liền thấy Vân Dư Gia thong thả từ trên lầu đi xuống, không thấy bóng dáng cô đâu, anh liền nhíu mày: "Nịnh Nịnh đâu rồi? Vẫn chưa xuống ăn cơm sao?"
Vân Thịnh Khiêm: "Cha còn tưởng hai đứa đang ở cùng nhau!"
Quản gia mang món ăn cuối cùng ra, trả lời: "Tôi vừa hỏi cô Nịnh Nịnh rồi, cô ấy nói không đói, không muốn ăn."
Vân Thịnh Khiêm: "Không đói cũng phải ăn một chút chứ! Để cha..."
Ông vừa đứng dậy thì thấy Vân Dư Gia đã xoay người đi lên lầu.
...
"Nịnh Nịnh, mở cửa." Anh gõ cửa hai cái, giọng nói ôn nhu.
Bên trong không có tiếng động.
"Nịnh Nịnh, cho dù có giận anh thì cũng không được bỏ bữa!"
"Em mở cửa ra ăn chút gì đi, rồi anh sẽ xin lỗi em đàng hoàng có được không? Ăn no rồi mới có sức mà tính sổ với anh chứ."
Bên trong truyền ra tiếng khóc nghẹn ngào, giọng nói đầy uất ức: "Anh còn quan tân em làm gì nữa? Anh sắp kết hôn rồi, anh nên đi mà quan tâm vợ tương lai của anh ấy."
Vân Dư Gia có chút bất lực, phản bác lại: "Anh đã kết hôn đâu, anh chỉ đang chọn đối tượng liên hôn thôi, không có nghĩa là chắc chắn sẽ cưới những cô gái đó."
"Thế thì có gì khác nhau chứ, dù sao cũng chẳng cách ngày kết hôn bao xa nữa rồi."
Giọng cô rất lớn, âm thanh mang theo tiếng nấc nghẹn ngào.
Vân Dư Gia đứng ở cửa vài phút, dỗ dành đủ kiểu mà cô vẫn không chịu mở cửa.
Anh đành xuống lầu lấy chìa khóa, tiện tay bưng theo một bát canh bồ câu nhỏ.
Lúc chuẩn bị lên lầu, Vân Thịnh Khiêm hung dữ dặn dò: "Nói chuyện cho đàng hoàng vào. Con làm gì mà chọc Nịnh Nịnh khóc thế hả? Con làm vậy sao cha ăn nói được với cha mẹ con bé, uổng công lúc trước cha tin tưởng giao Nịnh Nịnh cho con quản lý."
Vân Dư Gia: "..."
*
Anh mở cửa phòng, liền nhìn thấy cô gái nhỏ đang co rúm người ngồi trên giường. Nghe thấy tiếng động, cô ngẩng đầu nhìn qua, đôi mắt đã khóc đến sưng húp.
Thấy là anh, cô lại quay đầu đi chỗ khác.
Vân Dư Gia đặt bát canh bồ câu lên bàn, xót xa ngồi xuống giường, kéo cô vào lòng ôm c.h.ặ.t.
"Anh xin lỗi, là anh sai rồi, đừng khóc nữa có được không?"
Anh cứ ngỡ cô chỉ ở trong phòng giận dỗi thôi, không ngờ cô lại khóc cả một buổi chiều. Biết thế anh đã không bàn chuyện của ông ngoại với Vạn Sâm trước mà đi dỗ cô sớm hơn.
Mắt cô đỏ hoe, mũi cũng đỏ ửng, vừa nấc vừa nói: "Anh ơi, em xin anh, anh đừng đi xem mắt với người khác có được không~"
