5. Boss Phản Diện Ôm Eo Dỗ Dành: Bé Cưng, Ngoan Nào!! - Chương 357

Cập nhật lúc: 07/02/2026 21:09

Giọng anh lạnh lùng như băng: "Hóa ra cô vẫn còn nhớ cơ à! Tôi cứ ngỡ ảnh hậu Nhược đã quên mất gã bạn trai cũ bị cô lợi dụng suốt hai năm trời này rồi."

Tim Nhược Lan đập liên hồi, cả người cô khẽ run rẩy, nhỏ giọng giải thích: "Tôi không có quên."

Làm sao cô có thể quên được chứ!

Anh chính là ánh sáng duy nhất trong suốt hơn hai mươi năm cuộc đời của cô.

Anh nhìn cô, ánh mắt thâm trầm ẩn nhẫn, cười mỉa một tiếng: "Cũng đúng, sao mà quên được chứ! Dù sao cũng cách nhau đến hai mạng người mà."

Vành mắt Nhược Lan đỏ hoe, cô vội cúi đầu chớp mắt liên tục.

Mục Thước: "Lúc nãy cô đi đâu thế?"

"Người nhà gọi điện cho tôi." Nhược Lan thật thà trả lời.

Sắc mặt Mục Thước đanh lại, lời định nói đến bên miệng lại thay đổi, anh giễu cợt: "Sao? Lần này lại là ai chọc giận nhà cô à, lại cần ảnh hậu Nhược đích thân ra tay sao?"

"Không có." Cô ngẩng đầu vội vàng giải thích, sợ anh hiểu lầm, "Chỉ là bảo tôi gửi tiền về thôi."

Mục Thước nhắm mắt lại, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t kêu răng rắc. Anh đột ngột nắm lấy tay cô, ép cô lùi sát vào bức tường.

Giọng anh mang theo vẻ tức giận: "Cô là kẻ thích bị ngược đãi à? Bảo cô gửi tiền là cô gửi ngay sao, không biết phản kháng à? Cô nhìn lại mình xem gầy đến mức nào rồi."

Nhìn xem năm năm xa cách, cô đã gầy đến mức nào, chỉ còn lại một nắm xương khô.

Nhược Lan khựng lại, vì giọng điệu này của anh mà nước mắt lập tức dâng đầy hốc mắt.

Cô làm sao mà không phản kháng, cô đã từng phản kháng rồi, nhưng thứ nhận lại chỉ là những trận đòn roi nặng hơn, một người đ.á.n.h, rồi nhiều người hợp lại đ.á.n.h.

Cô đã sớm chấp nhận số phận rồi.

Cô c.ắ.n môi, ngẩng đầu nói với anh: "Liên quan gì đến anh sao? Chúng ta đã chia tay rồi, chuyện của tôi không cần anh quản."

Hai chữ "chia tay" dường như đã chạm đúng vào cái công tắc bạo ngược của Mục Thước, ánh mắt anh thay đổi ngay lập tức.

Đôi mắt không còn một tia ấm áp, mọi cảm xúc cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Anh dùng cả hai tay bóp c.h.ặ.t bả vai cô, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ai thèm quan tâm cô, tôi là đang mỉa mai cô đấy! Giống như một kẻ ngốc, suốt ngày chỉ biết trút giận lên người tôi, còn bị kẻ khác bắt nạt thì lại cam chịu."

"Nhược Lan, mẹ kiếp, tôi nợ cô chắc!"

Nước mắt cô rơi xuống, cô nghẹn ngào nói: "Anh nói đúng, tôi rơi vào kết cục ngày hôm nay là do tôi đáng đời. Em họ anh c.h.ế.t rồi, chắc là anh hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t tôi đúng không!"

Anh sững lại một chút, giọng nói trở nên âm u đáng sợ. Anh giả vờ bóp lấy cổ cô, mở miệng nói: "Đúng, tôi hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t cô, tôi hận c.h.ế.t cô rồi."

Cô xuất hiện trong cuộc đời anh, đảo lộn cuộc sống bình yên của anh thành một mớ hỗn độn, kết quả sau khi mọi chuyện bại lộ, cô phủi tay một cái là đá văng anh ra ngoài.

Cô mím môi, hít một hơi thật sâu rồi nói: "Gây tổn thương cho anh, tôi rất xin lỗi. Nếu anh chấp nhận, tôi có thể đền mạng."

"Cô..." Mục Thước nhìn bộ dạng này của cô, một cục tức nghẹn ứ nơi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Lực tay bóp cổ cô ngày càng c.h.ặ.t, giọng nói trầm thấp thốt ra: "Cô tưởng tôi không dám sao? Tôi đối với cô không còn chút tình cảm nào nữa rồi, bóp c.h.ế.t cô chỉ là chuyện trong nháy mắt."

Cô lặng lẽ nhắm mắt lại, không nói một lời nào.

Mục Thước: "..."

Anh thực sự hận không thể bóp c.h.ế.t cô, rồi chính mình cũng c.h.ế.t đi, để cả hai cùng xuống địa ngục mà dây dưa với nhau tiếp!

Anh nhắm mắt lại, buông tay ra khỏi cổ cô, lạnh lùng lên tiếng: "Muốn c.h.ế.t à? Không dễ dàng thế đâu. Cách tốt nhất là để cô sống, để tôi hành hạ cô thật tốt, chẳng phải như vậy sẽ thú vị hơn sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.