5. Boss Phản Diện Ôm Eo Dỗ Dành: Bé Cưng, Ngoan Nào!! - Chương 84
Cập nhật lúc: 13/01/2026 20:00
Người đàn ông nhìn cô khóc đến mức đau lòng, sống lưng anh căng cứng, ngón tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t. Nơi cổ họng anh khô khốc, phát ra những cơn đau âm ỉ.
Anh lại làm cô khóc rồi.
Hốc mắt anh hiện lên vẻ đau thương, một nụ cười khổ vương trên khóe môi. Anh ôm cô vào lòng, sắc mặt có chút nản lòng: "Xin lỗi em, là anh không tốt."
"Anh xin lỗi em, anh thu hồi câu nói vừa rồi, đừng khóc nữa có được không?"
Tiếng khóc của cô khiến tim anh như bị xé rách, hít thở cũng trở nên gian nan.
Anh đưa tay muốn lau nước mắt cho cô, nhưng Hàng Cảnh Yên trực tiếp né tránh, một bộ dạng không thèm đếm xỉa đến anh.
Yết hầu Cố Dập Hàn chuyển động: "Xin lỗi, tha thứ cho anh có được không? Em muốn làm gì cứ đi làm, anh sẽ không ngăn cản em nữa."
"Nhưng, xin em, đừng không để ý đến anh được không?"
Hàng Cảnh Yên quay đầu nhìn anh, vẻ mặt cực kỳ ấm ức: "Nhưng em thấy rất ấm ức. Em rõ ràng không làm gì sai cả, thế mà ngày nào anh cũng muốn giam cầm em."
"Em không thích anh như vậy."
Cố Dập Hàn có chút luống cuống, anh trực tiếp mạnh mẽ ôm cô vào lòng, giọng nói khàn đặc: "Xin lỗi, thực sự xin lỗi em, anh sai rồi."
Hàng Cảnh Yên nức nở hỏi: "Vậy anh còn định giam cầm em nữa không?"
"Nếu em không thích, anh sẽ không làm vậy nữa." Giọng anh nhu hòa, mang theo chút yếu thế.
Nghe được câu trả lời của anh, lòng cô thoáng buông lỏng, cảm xúc cũng dịu đi không ít.
Nhưng trong lòng vẫn còn chút ngột ngạt, cô đẩy nhẹ vào n.g.ự.c anh, muốn từ trong lòng anh đi xuống: "Em muốn đi ngủ."
Anh không nói hai lời, bế xốc cô lên: "Anh đi cùng em."
Trong phòng ngủ chính.
Cố Dập Hàn nhìn người phụ nữ trong lòng đang ngủ say điềm tĩnh, giọng nói khàn khàn mang theo vài phần điên cuồng bệnh hoạn: "Kẻ nào muốn tổn thương em, thì nên xuống địa ngục hết đi!"
Anh quay lại phòng làm việc, nhìn vào tấm ảnh trong máy tính, đáy mắt cuồn cuộn sát ý đáng sợ, khóe môi nở nụ cười u ám:
"Nóng lòng muốn c.h.ế.t vậy ư?"
—————-
"Chồng, anh nói thế là ý gì?"
Trịnh Vân đang mặc một bộ váy ngủ gợi cảm, nghe thấy lời Hàng Lỗi nói thì sắc mặt trắng bệch.
Hàng Lỗi thở dài một hơi: "Bà không nghe thấy lời Yên Yên nói hôm nay sao? Con bé bắt tôi phải chọn một trong hai."
Ông không thể vứt bỏ con gái ruột của mình để chọn con gái riêng của vợ được.
Trịnh Vân siết c.h.ặ.t nắm tay, ngồi xuống bên cạnh ông, kéo tay ông rồi nhu nhược nói: "Chồng, làm sao có thể như vậy được? Chi Chi cũng vất vả lắm mới công nhận người bố là ông, bây giờ ông làm thế, con bé sẽ nghĩ gì?"
"Hơn nữa con bé đang hẹn hò với nhị thiếu gia nhà họ Hàn, nếu nó không còn thân phận này nữa, ông định để nó phải làm sao?"
Bà ta thực sự không ngờ ông lại lựa chọn con khốn Hàng Cảnh Yên kia.
Dựa vào cái gì?
Chi Chi của bà ta ưu tú như vậy, dựa vào đâu không được ưu tiên hàng đầu?
Hàng Lỗi nhíu mày: "Chẳng phải chỉ là bảo con bé đổi lại họ thôi sao? Có liên quan gì đến chuyện hẹn hò với nhị thiếu nhà họ Hàn? Dù không mang họ này, nó vẫn là con gái tôi mà!"
Trịnh Vân nước mắt ngắn dài, nức nở: "Dù sao Yên Yên cũng là con gái ruột của ông, dù con bé có đổi sang họ Vân thì sự thật nó là con gái ông vẫn không thể chối cãi, đúng không?"
"Nhưng Chi Chi thì sao! Bây giờ ông bắt nó đổi họ, ông bảo sau này nó làm sao nhận người bố này nữa? Hơn nữa người ngoài mà biết chuyện, họ sẽ nhìn ông như thế nào đây?"
Hàng Lỗi khựng lại, những điều này đúng là ông chưa nghĩ tới.
Lúc đó trong đầu ông chỉ có một ý nghĩ duy nhất là không thể để Yên Yên đổi họ, nhưng lại quên mất vấn đề của Chi Chi.
