5 Cân Tôm Hùm Đất - Chương 1
Cập nhật lúc: 24/06/2026 14:02
Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, tôi mua 5 cân tôm hùm đất để tự thưởng cho bản thân.
Mẹ chồng nhìn thấy liền bảo tôi mua thêm 5 cân nữa.
Sau đó bà còn gọi cả chị chồng lớn và em chồng nhỏ đến.
Không những vậy, bà còn bảo họ dẫn theo cả bọn trẻ.
Thế là tôi một mình loay hoay trong bếp suốt cả buổi.
Không ai giúp đỡ thì thôi, mẹ chồng thậm chí còn không cho tôi ngồi vào bàn ăn.
Tôi cứ nghĩ chồng sẽ đứng về phía mình.
Không ngờ anh ta lại dửng dưng như chẳng liên quan.
Được thôi.
Nếu ai cũng chỉ muốn ngồi chờ ăn sẵn, vậy thì đừng trách tôi lật bàn ngay tại chỗ.
1
Ngày 8/3 năm nay, tôi vừa hoàn thành xong một dự án lớn.
Là quản lý cấp trung trong một công ty nước ngoài, tuy thường xuyên phải tăng ca, nhưng thu nhập của tôi khá ổn.
Sau khi dự án kết thúc, sếp cười nói với tôi:
“Châu Tình à, lần này tiền thưởng ít nhất cũng phải một triệu. Tháng sau tôi sẽ gửi hồ sơ đề xuất thăng chức của em lên tổng công ty.”
Tôi chìm trong niềm vui vừa được thưởng lớn, vừa có cơ hội thăng chức.
Tan làm, tôi lập tức đặt mua 5 cân tôm hùm đất từ một trại nuôi.
Thời điểm này, tôm hùm đất không dễ mua ngoài thị trường.
Nhưng vì từ nhỏ tôi đã rất thích món này, lại đúng dịp muốn tự thưởng cho mình, nên tôi mới mạnh tay mua hẳn 5 cân.
Xách túi tôm về nhà, tôi vui vẻ mở cửa bước vào.
Còn chưa kịp thay giày, mẹ chồng đã tinh mắt nhìn thấy, lập tức la lên:
“Châu Tình, con mua cái gì đấy? Cả một túi to thế kia, còn bò lổm ngổm nữa!”
Tôi kiên nhẫn giải thích:
“Mẹ ơi, đây là tôm hùm đất. Con phải đặt mãi mới mua được đấy.”
“Tôm hùm đất á? Thứ đắt đỏ như vậy mà con cũng dám mua? Mẹ nghe nói thứ này không sạch đâu, toàn ăn x.á.c c.h.ế.t mà lớn lên thôi!”
Mẹ chồng vừa nói vừa tỏ vẻ đau lòng như thể tôi đã tiêu mất cả gia sản.
Nhìn thái độ của bà, tôi biết ngay cái tật tiết kiệm quá mức của bà lại tái phát.
Chồng tôi, Lưu Bằng, xuất thân từ nông thôn, trên anh còn có hai chị gái.
Bố chồng mất từ khi anh mới học cấp hai.
Từ đó, mẹ chồng một mình nuôi ba đứa con khôn lớn.
Nhưng Lưu Bằng rất có chí tiến thủ, cố gắng thi đỗ vào một trường đại học top đầu.
Hiện giờ anh ta làm nhân viên ở một công ty khá tốt.
Anh ta chịu khó, lại có vẻ thật thà, nên bố mẹ tôi lúc đầu cũng đ.á.n.h giá rất cao.
Trước khi cưới, bố mẹ tôi không chỉ tặng tôi một căn nhà, mà còn chuẩn bị rất nhiều đồ hồi môn giá trị.
Tất cả chỉ vì họ tin rằng Lưu Bằng là người hiền lành, chăm chỉ, tương lai có thể sống tốt với tôi.
Hai năm trước, Lưu Bằng bàn với tôi chuyện đón mẹ chồng từ quê lên sống cùng.
Tôi vốn là người hơi kỹ tính, trong nhà có thêm một người lạ sẽ khiến tôi cảm thấy không thoải mái.
Ban đầu, tôi không đồng ý.
Nhưng Lưu Bằng liên tục thuyết phục, nói nhà hai chị gái đều nhỏ, không thể đón mẹ lên ở cùng.
Mẹ ở quê một mình, tuổi đã cao, lỡ có chuyện gì thì không ai chăm sóc.
Anh ta còn nói nếu mẹ lên đây, bà có thể giúp trông con, làm việc nhà này nọ.
Thật ra tôi cũng chẳng trông mong gì mẹ chồng giúp đỡ.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn mềm lòng, đồng ý để bà lên sống cùng.
Từ khi mẹ chồng đến nhà, việc nhà chẳng thấy bà động tay bao nhiêu, ngược lại còn thường xuyên phàn nàn về lối sống của tôi.
Ngày nào bà cũng nói tôi dùng mỹ phẩm hàng hiệu là lãng phí.
Có lần bà còn lén lấy mỹ phẩm của tôi đem cho hai chị chồng, sau đó đổ kem Dabo rẻ tiền vào lọ cũ để qua mặt tôi.
Không thì bà lại trách tôi đi làm về muộn, không nấu cơm, để chồng tôi phải ăn đồ ngoài.
Mỗi lần tôi sắp nổi giận, Lưu Bằng lại nhảy ra làm người hòa giải.
Anh ta nói với tôi rằng mẹ một mình nuôi ba đứa con rất vất vả, sống tiết kiệm đã thành thói quen.
Rồi lại quay sang nói với mẹ rằng tôi đi làm cực nhọc, lương cao, thỉnh thoảng hưởng thụ một chút cũng là chuyện bình thường.
Hai bên được anh ta dỗ dành một lượt, mọi chuyện lại tạm thời yên ổn.
Cả nhà tiếp tục sống trong bầu không khí “giả vờ hòa thuận”.
Lần này, tôi tăng ca liên tục nhiều ngày mới hoàn thành xong dự án lớn.
Cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt rã rời.
Đúng dịp 8/3, tôi mới mua ít tôm hùm đất để tự thưởng cho mình.
Vậy mà mẹ chồng vừa thấy đã xông ra chỉ trích tôi.
Trong lòng tôi không khỏi thấy tủi thân.
Nhưng lúc đó thật sự tôi đã quá mệt, chẳng còn sức cãi nhau với bà.
Tôi đành đổi cách nói, cố gắng dỗ bà vui vẻ một chút:
“Mẹ à, mẹ quên rồi sao? Hôm nay là Ngày Quốc tế Phụ nữ đấy. Mẹ con mình cùng ăn mừng một chút đi.”
Nghe vậy, sắc mặt mẹ chồng dịu xuống đôi chút, nhưng vẫn thở dài:
“Ôi dào, Ngày Quốc tế Phụ nữ thì cũng đâu nhất thiết phải ăn mấy thứ này. Con đúng là chưa từng chịu khổ.”
Tôi nghe bà càm ràm mà đau hết cả đầu.
May thay, đúng lúc đó Lưu Bằng từ trong phòng bước ra.
“Thôi mà mẹ, mẹ bớt nói vài câu đi. Châu Tình đi làm cũng vất vả lắm rồi.”
Thấy con trai xuất hiện, mẹ chồng lập tức đổi sang vẻ dịu dàng:
“Ôi dào, con cũng vậy đấy. Châu Tình tiêu xài mạnh tay như thế mà con cũng không quản. Mẹ cũng chỉ lo cho hai đứa thôi.”
“Rồi rồi, mẹ ra ngoài xem tivi đi ạ.”
