
5 Năm Không Cưới
Đã bước sang năm thứ năm dây dưa cùng Trần Tự, vậy mà vị trí của tôi trong lòng anh vẫn chỉ là một lựa chọn dự phòng.
Chỉ những lúc mỏi mệt hay chán chường, anh mới nhớ tới tôi, vừa khen tôi dịu dàng hiểu chuyện, vừa nói rằng người đàn ông nào cưới được tôi chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.
Thế nhưng người đàn ông ấy, từ đầu đến cuối, anh chưa từng muốn trở thành.
Hôm đó, sau chuyến du lịch cùng cô em khóa dưới, vừa trở về anh đã gọi điện bảo tôi đến sân bay đón.
Tôi nhìn người đàn ông đang ngồi yên lặng phía đối diện chờ mình, rồi nhẹ giọng trả lời:
“Tôi đang đi hẹn hò, không đến được.”
Anh sững ra trong giây lát, còn tôi lại là người chủ động cúp máy trước, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm.
Khi tôi trở về nhà, ánh đèn trong phòng vẫn còn sáng.
Trần Tự đang ngồi trên sofa nói chuyện điện thoại, hàng mày nhíu chặt, giọng nói nghe rõ vẻ mất kiên nhẫn.
Từ đầu dây bên kia thấp thoáng vọng tới tiếng nức nở của một cô gái.
Vừa trông thấy tôi bước vào, anh thoáng khựng lại.
Anh vội nói với người bên kia một câu “Để hôm khác nói tiếp”, rồi nhanh chóng ngắt cuộc gọi.












