60 Niên Đại Pháo Hôi - Chương 27: Tốt Nghiệp Và Quyết Định Ra Đảo

Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:10

“Tô Tây, có thư của cậu này, tớ mang hộ về đây.” Tháng 5 năm 1965 tại tỉnh G, nắng vàng rực rỡ mang theo hơi thở của mùa hè sắp tới. Ngô Phương Phương cầm một bức thư, tung tăng bước vào ký túc xá, đưa cho Tô Tây đang thu dọn đồ đạc.

Tô Tây ngẩng đầu lên từ đống quần áo, nhận lấy bức thư xem qua, là của Sư Linh Linh gửi tới. Cô cười nói: “Cảm ơn nhé!”

Ngô Phương Phương xua tay, cúi đầu mở bức thư của mình: “Có gì đâu mà cảm ơn, tớ tiện đường thôi.” Ngô Phương Phương nhanh ch.óng đọc xong thư, ngẩng đầu thấy Tô Tây vẫn đang xếp quần áo, cô cất thư đi rồi lại giúp một tay: “Thư của ai thế? Sao cậu không xem?”

Tô Tây: “Chắc là Linh Linh gửi đấy, lát nữa tớ xem sau. Tớ phải thu dọn đồ cho xong để kịp đi gửi, Thanh Thanh mượn được chiếc xe ba bánh, tớ định đi nhờ luôn.” Thanh Thanh là một nữ sinh ở ký túc xá khác.

Sắp đến mùa tốt nghiệp, những bạn có điều kiện kinh tế khá giả đều sẽ gửi bớt quần áo không quan trọng về trước, để lúc đi tàu đỡ phải mang vác cồng kềnh. Ngô Phương Phương nghe vậy liền nhanh tay hơn: “Thế thì nhanh lên, tớ giúp cậu một tay. Lúc này mới thấy nhà ở địa phương cũng có cái lợi.”

Tô Tây cũng cười: “Chứ còn gì nữa. Cậu và lớp trưởng tốt nghiệp xong là kết hôn luôn phải không?”

Mặt Ngô Phương Phương đỏ ửng nhưng vẫn hào phóng gật đầu: “Nói đi cũng phải nói lại, bọn tớ thuận lợi thế này thực sự phải cảm ơn cậu và Sư Linh Linh.”

Tô Tây biết Ngô Phương Phương đang nói đến chuyện gì, nhưng cô không nghĩ chuyện đó có liên quan đến mình: “Cảm ơn tớ làm gì, là do hai người tự nỗ lực mà có thôi.”

Ngô Phương Phương xếp quần áo vào túi, ấn mạnh xuống: “Đương nhiên là phải cảm ơn chứ. Nếu không phải năm ngoái gia đình Sư Linh Linh gửi thư cảm ơn đến trường, lại còn đăng báo rầm rộ như thế, thì với thành tích của tớ và Hồng Binh làm sao được ưu tiên chọn bệnh viện tốt chứ. Đâu có như cậu, ưu tú như vậy nên bệnh viện nào cũng tranh nhau nhận.”

Tô Tây bị khen đến ngại ngùng. Sự ưu tú hiện tại của cô tuy không tách rời khỏi nỗ lực của bản thân, nhưng cũng không thể phủ nhận cô đã có lợi thế từ kiếp trước, trình độ y tế đời sau vượt xa thời đại này. Nhưng nhắc đến chuyện của Sư Linh Linh năm ngoái, giờ nghĩ lại vẫn thấy bùi ngùi.

Lúc đó bọn bắt cóc đã nhanh ch.óng khai ra kẻ chủ mưu. Điều khiến mọi người không ngờ tới là kẻ chủ mưu lại chính là em họ của Sư Linh Linh. Nói về hôn ước của Sư Linh Linh và Yến An, đó là do đời ông nội định ra. Hai cụ ngày xưa cùng học một trường, cùng thi tú tài, tình bạn đồng môn vô cùng sâu đậm. Vốn tưởng sẽ cùng nhau thăng tiến trên quan trường để hỗ trợ lẫn nhau, không ngờ khoa cử bị bãi bỏ. Nhưng hai cụ thực sự rất hợp nhau nên đã hẹn ước cho con cái kết hôn để trở thành thông gia.

Chỉ là không may, hai cụ sinh được mấy người con nhưng chẳng có mụn con gái nào. Sau này hai nhà một bên ở quân đội, một bên ở chính giới đều phát triển rất tốt, điều này khiến hai cụ càng muốn trở thành người một nhà, nên đã bướng bỉnh bắt đời cháu phải hoàn thành nhân duyên này. Nhưng đời cháu cũng toàn là con trai. Mãi đến khi Sư Linh Linh ra đời trong sự mong đợi mòn mỏi, thì cháu trai nhỏ nhất của nhà họ Yến cũng đã lớn hơn Sư Linh Linh 6 tuổi. Nhưng hai cụ muốn làm thông gia đến phát điên rồi, chẳng thèm quan tâm con trai con dâu có đồng ý hay không, trực tiếp quyết định hôn ước từ thuở lọt lòng này.

Nửa năm sau khi Sư Linh Linh đính hôn, nhà chú Ba của cô cũng sinh được một bé gái. Dù chú Ba cũng muốn làm thông gia với nhà họ Yến, nhưng nhà họ Yến không còn đứa con trai nào có tuổi tác phù hợp nữa. Chuyện này vốn dĩ chẳng có gì. Vấn đề nằm ở chỗ, em họ của Sư Linh Linh là Sư Uyển Uyển cũng thích Yến An. Chỉ vì mình sinh sau chị họ nửa năm mà hôn ước này không đến lượt mình, điều đó khiến cô ta không cam tâm.

So với Sư Linh Linh ngoan ngoãn, ôn nhu và học giỏi, Sư Uyển Uyển từ nhỏ đã thích được đám con trai vây quanh, học hết tiểu học đã khóc lóc đòi nghỉ. Sau này lớn lên, cô ta muốn tìm một gia đình tốt để gả, nhưng nhìn đi nhìn lại chẳng thấy ai ưu tú và gia cảnh tốt hơn Yến An. Vì vậy, nhìn Sư Linh Linh e thẹn chờ ngày cưới, cô ta hoàn toàn bùng nổ. Trong mắt cô ta, chỉ cần Sư Linh Linh c.h.ế.t đi, nhà họ Sư chỉ còn lại mình cô ta là con gái, hôn ước này tự nhiên sẽ rơi xuống đầu cô ta.

Thế là cô ta tìm đến một gã tên Hổ Ca quen biết ngoài xã hội, đưa cho hắn một số tiền để g.i.ế.c Sư Linh Linh. Khi giao dịch, Sư Uyển Uyển nhớ lại việc Sư Linh Linh từ nhỏ đã luôn ưu tú và được mọi người yêu mến hơn mình, sự đố kỵ đã che mờ lương tri. G.i.ế.c người thôi chưa đủ để giải tỏa hận thù, cô ta còn đưa thêm 50 đồng để bọn bắt cóc làm nhục rồi mới g.i.ế.c. Thật là độc ác đến cực điểm. Sư Uyển Uyển không hề nghĩ rằng, dù có hủy hoại được hôn ước này thì nhà họ Yến cũng chẳng bao giờ thèm ngó ngàng đến hạng người như cô ta.

Còn chị gái của Yến An cũng bị Sư Uyển Uyển cố ý dẫn dắt sai lệch nên mới hiểu lầm Sư Linh Linh bỏ trốn theo người tình. Cuộc điều tra đó đã khiến cả nhà họ Sư chấn động. Bất kể chú Ba có cầu xin thế nào, Sư Vĩ Quốc vẫn kiên quyết đưa Sư Uyển Uyển vào tù. Tội bắt cóc và g.i.ế.c người chưa thành cũng đủ để cô ta ngồi tù vài chục năm. Chuyện này vốn là "vạch áo cho người xem lưng", nhưng vì Sư Linh Linh thực sự quý mến Tô Tây nên đã viết thư kể chi tiết đầu đuôi câu chuyện cho cô nghe.

“Nhưng cậu thực sự muốn ra đảo sao? Với thành tích của cậu, các quân y viện nổi tiếng cả nước đều tùy cậu chọn mà? Cậu không thể chỉ vì quan hệ tốt với Sư Linh Linh mà đến hòn đảo của họ chứ? Tớ nghe nói những nơi đó mua cái gì cũng phải đi thuyền mấy tiếng đồng hồ đấy.” Ngô Phương Phương buộc xong một túi quần áo, lại mở một cái bọc vải khác để xếp đồ. Cô cảm thán mấy năm qua Tô Tây cũng tích cóp được không ít quần áo.

Tô Tây chèn những cuốn sách mua trước đó vào giữa các lớp quần áo để không bị hỏng: “Không hoàn toàn là vì Linh Linh đâu. Nói ra đúng là duyên phận, Tiểu ca của tớ cũng ở trên đảo đó. Năm nay anh cả tớ cũng chuyển công tác đến bệnh viện bên đó, còn đưa cả bà nội đi cùng nữa. Tớ đương nhiên muốn ở gần người nhà rồi. Vả lại làm bác sĩ mà, ở đâu chẳng giống nhau.”

Đương nhiên, điều Tô Tây không nói ra là mười năm sóng gió sắp tới, dù gia đình cô có lý lịch "đỏ" đến đâu thì cẩn thận vẫn hơn. Không nơi nào an toàn bằng quân đội, nhất là quân đội trên đảo, gần như cách biệt với thế giới, cứ bình yên vượt qua mười năm đó rồi tính tiếp. Hơn nữa tình hình của Tiểu ca và anh cả rất đặc thù, vạn nhất bị kẻ có tâm để ý thì dù bối cảnh gia đình có tốt đến mấy cũng vô dụng.

Vì vậy từ năm ngoái, Tô Tây đã liên tục viết thư cho Tiểu ca, bảo anh nghĩ cách điều anh cả đến bệnh viện trên đảo của họ. Dù anh cả không tốt nghiệp Học viện Quân y nhưng cũng học ở trường y hàng đầu trong nước, chủ động xin đến đóng quân trên đảo là điều bộ đội cầu còn không được, thời này nhân viên y tế vô cùng khan hiếm. Sau khi thẩm tra, hóa ra cha mẹ đều là liệt sĩ, cha còn từng làm đến cấp sư đoàn, hơn nữa các con đều là sinh viên ưu tú, chẳng ai gây phiền hà cho tổ chức. Lãnh đạo lớn đập bàn một cái: Duyệt!! Nhất định phải duyệt!!

Thế là đầu năm nay, Tô Đông, người đang làm chủ nhiệm ở bệnh viện huyện, đã nhận được lệnh điều động đến bộ đội. Dù nhiều người ở bệnh viện không hiểu tại sao một chủ nhiệm bệnh viện huyện đang yên đang lành lại chuyển đến một hòn đảo xa xôi, nhưng cũng không thể không cho đi. Chỉ có Tô Tây là thầm nghĩ: Anh cả thế này cũng coi như là "kiều thê" đi tùy quân rồi!! Nghĩ đến đó mà lòng cô rộn ràng hẳn lên.

“Cậu nói cũng đúng, không có gì quan trọng bằng người nhà. Vậy chúc mừng cậu trước, chúc công tác thuận lợi nhé.” Sau khi đồ đạc đã xếp xong, Ngô Phương Phương và Tô Tây mỗi người xách một túi lớn đi xuống lầu, nơi chiếc xe ba bánh đang chờ sẵn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.