60 Niên Đại Pháo Hôi - Chương 80: Bạch Liên Hoa Khương Phỉ - Mẹ Chồng Ra Tay
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:27
Lời này vừa ra.
Đừng nói Tô Tây kinh ngạc, ngay cả mấy người khác cũng giật mình nhìn sang. Làm sao cũng không hiểu nổi, đại mỹ nhân như Tô Tây nhà các cô thì có liên quan gì đến Trương Phi.
Không phải hạ thấp Trương Phi, đó chính là đại anh hùng, các cô tất nhiên không cách nào so sánh với người ta.
Nhưng mà, nói Tô Tây lớn lên giống Trương Phi, chuyện này thế nào cũng không hợp lý đi!
Nói đến anh hùng Trương Phi, ấn tượng của mọi người đều là thân cao tám thước, đầu báo mắt tròn. Tuy chưa từng tận mắt chứng kiến, nhưng thế nào cũng không phải là kiểu nũng nịu như Tô Tây a?
Quá thái quá!
Bàng Tinh uống một ngụm nước có ga, khơi gợi đủ sự tò mò của mọi người mới ho nhẹ một tiếng giải thích: “Mấy hôm trước, một cô bạn nhỏ cũng tàm tạm của em chạy tới hỏi em. Cô ấy biết em và chị Tây Tây quan hệ không tồi, liền hỏi em chị Tây Tây có phải thật sự như trong truyền thuyết, lưng hùm vai gấu, lực lớn như trâu, cực kỳ giống Trương Phi hay không... Chị Tây Tây, chị không biết đâu, nghe xong lời này, lúc ấy em suýt chút nữa xé nát tập tài liệu trên tay...”
Bàng Tinh không gặp thời, lúc tốt nghiệp cấp ba thì đại học vừa đình chỉ, sau lại được gia đình nghĩ cách đưa vào Đại học Công Nông Binh. Năm kia thực tập thì gặp đợt quân đội tuyển người, gia đình lại sắp xếp cho cô vào quân đội làm văn thư. Cô bạn nhỏ kia cùng cô coi như một vòng tròn, lại là đồng nghiệp nên đi lại gần gũi chút.
Cô hiện tại vẫn còn nhớ rõ lúc nghe được lời này, chính mình giật mình đến mức không quản lý nổi biểu cảm, cứng họng...
Tô Tây vẫn không hiểu: “Tại sao lại truyền như vậy? Tin đồn này từ đâu ra?”
Bàng Tinh hắc hắc cười, vẻ mặt “em có bí mật”, sau đó bị Đường Tư Vận ngồi bên cạnh giơ tay cốc cho một cái vào gáy.
Bị đ.á.n.h xong...
Bàng Tinh thành thật, cũng không dám úp úp mở mở nữa. Dưới sự rình rập như hổ đói của đại mỹ nhân Đường, cô rụt cổ, lén lút chỉ chỉ một bàn gần cửa sổ. Sau khi mọi người nhìn sang, cô mới nhỏ giọng nói với Tô Tây: “Người phụ nữ tóc dài ngồi ở mép giường kia nói đấy. Nếu không phải vừa rồi nhìn thấy cô ta, em cũng quên mất chuyện này.”
Tô Tây nhìn vài lần, phát hiện mình cũng không quen biết.
Nhưng Đường Tư Vận và Phương Vân Vân liếc mắt một cái liền nhận ra.
Phương Vân Vân cười nhạo nói: “Đây không phải Khương Phỉ sao? Nếu là cô ta truyền thì tớ hiểu rồi, cô ta còn thích Tạ Trăn cơ à?”
Lời này giống như sét đ.á.n.h giữa trời quang, bổ thẳng vào đầu, Tô Tây cả người đều ngẩn ngơ.
Nói thế nào nhỉ, có người thích Tạ Trăn, cô không lạ, rốt cuộc năng lực, tướng mạo, gia thế của chồng cô, bất luận phương diện nào cũng đều đứng đầu.
Nhưng biết rõ anh đã kết hôn sinh con mà còn thích, lại còn ở cái thời đại này, thật là kỳ ba! Cũng đủ gan đấy!
Nghĩ đến đây, cô lại đặt tầm mắt lên người Phương Vân Vân, dùng ánh mắt ra hiệu cho cô ấy nói tiếp.
Phương Vân Vân cũng không giấu giếm. Chồng bạn tốt bị kẻ đáng ghét nhớ thương, cô ấy cũng tức giận lắm chứ. Vì thế cô ấy không chút giấu giếm, kể sạch sành sanh chi tiết về Khương Phỉ cho Tô Tây nghe.
Khương Phỉ, lớn lên thanh tú, không thể nói là quá xinh đẹp, nhưng khí chất dịu dàng, nói chuyện với người khác cũng nhỏ nhẹ, là mẫu người mà đại bộ phận nam sinh thích.
Từ nhỏ đến lớn, những thiếu niên mười mấy tuổi trong đại viện, rất nhiều người đều bị vẻ bề ngoài của Khương Phỉ mê hoặc, tung tăng chạy theo sau xum xoe!
Tại sao nói là vẻ bề ngoài? Khương Phỉ và Phương Vân Vân trạc tuổi nhau, nhưng gia thế Phương Vân Vân tốt hơn, lớn lên còn xinh đẹp hơn cô ta.
Khương Phỉ khi còn nhỏ chưa đủ khéo léo, cho nên khi ở trước mặt Phương Vân Vân, cô ta hoàn toàn là một bộ mặt khác.
Lúc mười mấy tuổi, Phương Vân Vân tính tình thẳng thắn đã chịu không ít thiệt thòi trong tay Khương Phỉ.
Đơn giản là Khương Phỉ biết diễn. Trước mặt người ngoài, cô ta vĩnh viễn ôn nhu, thiện giải nhân ý, những cậu trai chưa có sự trải đời bị cô ta mê hoặc đến ngũ mê tam đạo.
Hơn nữa mỗi lần có người ngoài, Khương Phỉ liền cố ý vô tình đứng cạnh Phương Vân Vân khóc lóc, khiến cho một thời gian rất dài, ấn tượng của rất nhiều người về Phương Vân Vân đều không tốt, cảm thấy cô ỷ vào điều kiện gia đình bắt nạt người khác.
Khi đó Phương Vân Vân còn nhỏ hơn Khương Phỉ một tuổi, cũng chỉ mười bốn tuổi, bị chọc tức không có cách nào, chỉ có thể tránh xa mọi trường hợp Khương Phỉ xuất hiện mới đỡ hơn chút.
Hiện tại nghĩ lại, Phương Vân Vân vẫn còn cảm thấy tức điên! Quá mẹ nó ghê tởm!
Tô Tây vốn dĩ khó chịu vì Khương Phỉ mơ tưởng chồng mình, tung tin đồn nhảm về mình, lại được Phương Vân Vân phổ cập khoa học như vậy, hảo gia hỏa, đây chẳng phải là... “Bạch liên hoa sao?”
Phương Vân Vân nhướng mày: “Có ý gì?”
Tô Tây giải thích: “Chính là trước mặt người khác biểu hiện thanh thuần lại vô tội, kỳ thật nội tâm âm u, hủ bại bất kham...”
“Hình dung này tuyệt, đúng là bạch liên hoa rồi, tớ chịu không ít thiệt thòi trong tay cô ta! Cô ta thật sự biết diễn, nhưng anh Tạ Trăn và Trịnh Quân từ nhỏ đã không thích cô ta, ngược lại sẽ mang tớ theo chơi, cho nên khi đó, Khương Phỉ cũng thường xuyên bị tớ chọc tức c.h.ế.t!” Từ hình dung chuẩn xác như vậy khiến Phương Vân Vân suýt cười to, tâm trạng vốn có chút buồn bực nháy mắt trong sáng hẳn lên.
Lại nhớ tới khi còn nhỏ cô ta trăm phương nghìn kế muốn tiếp cận Tạ Trăn lại làm thế nào cũng không tiếp xúc được, cái biểu cảm nghẹn khuất kia, cô càng sướng!
Bàng Tinh và Đường Tư Vận cũng cảm thấy từ “bạch liên hoa” rất phù hợp với Khương Phỉ!
Lau miệng dính đầy sữa cho Đào Đào xong, Tô Tây lại nói: “Cô ta lớn hơn cậu một tuổi, năm nay cũng 33 rồi nhỉ? Chưa kết hôn sao?”
Ở đời sau tuổi này là bình thường, nhưng ở thập niên 70, tuyệt đối là dị loại!
Phương Vân Vân bĩu môi: “Đâu ra, ly hôn hai lần rồi. Lần đầu tiên là với thầy giáo đại học của cô ta, người ta có gia đình rồi, cô ta từ nhỏ đã thích cướp đồ của người khác, chính là câu dẫn người đàn ông kia ly hôn cưới cô ta!”
Ngọa tào, Tô Tây kinh ngạc, theo bản năng hỏi: “Vậy tại sao lại ly hôn?”
Phương Vân Vân nhún vai: “Còn có thể vì cái gì, nửa cuối năm 66, ông thầy giáo kia bị hạ phóng, là do cô ta tố cáo, khi đó bọn họ mới kết hôn chưa đến một tháng!”
Đương nhiên, Phương Vân Vân không nói cho Tô Tây biết, người phụ nữ kia cũng là biết Tạ Trăn kết hôn rồi mới hết hy vọng mà kết hôn.
Tuy nói Khương Phỉ không ra gì, nhưng đối với ông thầy giáo kia, các cô cũng chẳng đồng tình. Lúc vứt bỏ người vợ tào khang thì nên biết báo ứng sớm muộn gì cũng sẽ đến.
Tô Tây lại thúc giục, bát quái chi hồn hừng hực thiêu đốt: “Vậy lần thứ hai thì sao?”
Bàng Tinh hì hì cười: “Cái thứ hai em cũng biết. Thực ra Khương Phỉ tuy nhân phẩm không tốt nhưng điều kiện gia đình cũng không tồi, cha làm đến Lữ trưởng, nhưng chắc hai năm nữa là về hưu.”
Nói đến đây Tô Tây liền hiểu!
Quả nhiên, Bàng Tinh c.ắ.n miếng điểm tâm rồi tiếp tục nói: “Người chồng thứ hai là do cha cô ta chọn giúp, là một quân nhân, người đó chưa lập gia đình, năng lực cũng không tồi, chỉ là điều kiện gia đình bình thường. Cha cô ta chọn người đàn ông này cho cô ta xác thật có chút bản lĩnh, hơn nữa Khương Phỉ đối với đàn ông vẫn luôn rất có biện pháp, cho nên mấy năm trước nghe nói hai người sống cũng khá tốt, còn sinh một cô con gái. Chỉ là tháng 3 năm ngoái, chồng cô ta đi làm nhiệm vụ bị b.o.m nổ bị thương chân, cẳng chân trái trực tiếp bị nổ mất, dừng lại ở chức Phó đoàn, trực tiếp xuất ngũ... Sau đó chị chắc chắn đoán được, Khương Phỉ xác định chồng chuyển ngành, cũng không có tiền đồ lớn liền lập tức lộ ra bộ mặt thật, hết sức nhục nhã... Dù sao việc này lúc ấy làm ầm ĩ rất lớn, không ít người đều biết. Vẫn là người chồng kia kiên cường, kéo cái chân thương tật ly hôn với cô ta. Khương Phỉ cũng không cần con, đưa cho nhà trai. Tuy rằng cô ta thành công ly hôn, nhưng thanh danh cũng hủy hoại sạch sẽ, ly hôn một năm rưỡi cũng không tái giá được...”
Nói đến đây, Bàng Tinh lại c.ắ.n một miếng bánh kem nhỏ, mơ hồ không rõ nói: “Cô ta cũng không phải không gả được, em cảm thấy cô ta mấy năm nay hôn nhân không thuận, đầu óc đều không được linh quang, không còn cơ linh như hồi nhỏ, yêu cầu còn cao. Cô ta cũng không nghĩ xem, những gia đình có uy tín danh dự, ai không biết Khương Phỉ là người thế nào a? Sao có thể để mắt đến cô ta? Cũng không biết cô ta nghe từ đâu nói vợ anh Tạ Trăn, cũng chính là chị Tây Tây giống Trương Phi, cô ta luôn tự cho mình xinh đẹp, chẳng phải cảm thấy cơ hội tới rồi sao, gần đây ở bên ngoài cái vòng tròn này đi khắp nơi truyền tin tức không tốt về chị đấy...”
Phương Vân Vân cũng gật đầu: “Cũng tại cậu quá điệu thấp, cậu kết hôn nhiều năm như vậy rồi mà còn rất nhiều người không biết cậu, đặc biệt là người trẻ tuổi, hình như cũng chỉ có tớ và Tinh Tinh gặp qua cậu! Đúng rồi... người phụ nữ kia còn nói là Tạ gia không hài lòng thân phận người nhà quê của cậu, vẫn luôn đè nén cậu mới không cho cậu lộ diện trong giới... Ha ha... cười c.h.ế.t tớ...”
“Nói bậy!” Đường Tư Vận vốn đang coi như chuyện cười để nghe, nghe đến mấy lời không thể hiểu được này... Trợn mắt giận dữ, cả người đều táo bạo, lạnh giọng nói ra hai chữ đồng thời còn đập một chưởng lên bàn, phát ra tiếng “rầm” vang dội!
“... Ặc!” Phương Vân Vân vỗ n.g.ự.c thùm thụp, hù c.h.ế.t người có hay không! Dì Đường vẫn khí phách như vậy!
Nhà hàng Lão Mạc thuộc loại nhà hàng sang trọng, người đến đây cơ bản đều rất chú ý sẽ không phát ra âm điệu quá cao, hiện giờ nghe thấy tiếng động lớn như vậy, theo bản năng đều nhìn sang!
Ngay cả nhân viên phục vụ cũng vội vàng đi tới hỏi thăm xem mấy người có cần giúp đỡ gì không.
Động tĩnh bên này tự nhiên cũng rơi vào mắt Khương Phỉ.
Trước đó cô ta vẫn luôn quay lưng về phía mấy người, thật đúng là không chú ý tới bên này, cư nhiên vẫn là “người quen cũ” của mình, Phương Vân Vân và Bàng Tinh.
Nếu chỉ có hai người bọn họ, cô ta mới lười qua chào hỏi, nhưng trong đó có Đường Tư Vận thì lại khác.
Đây chính là mẹ của Tạ Trăn. Cô ta từ nhỏ đã thích Tạ Trăn, nhưng Tạ Trăn chỉ chơi với tên du thủ du thực Trịnh Quân, chưa bao giờ để ý đến cô ta, thậm chí thà mang theo con ngốc Phương Vân Vân chơi cũng không mang theo cô ta...
Thời gian trước cô ta biết được từ miệng cha mình, trong quân truyền lưu vợ Tạ Trăn là một người phụ nữ lực lớn như trâu, đầu báo mắt tròn thô lỗ, cô ta nháy mắt cảm thấy duyên phận giữa mình và Tạ Trăn lại có thể nối lại rồi.
Chỉ là bất luận cô ta nghĩ cách đến cửa bái phỏng Đường Tư Vận thế nào đều không gặp được người.
Thỉnh thoảng Đường Tư Vận tham gia tụ hội, cô ta cố tình lấy lòng, bà già này cũng dầu muối không ăn.
Nhưng cứ nghĩ đến bà ta là mẹ Tạ Trăn, cô ta liền c.ắ.n răng nhịn xuống, trong lòng lại thề đợi gả vào cửa, nhất định phải hung hăng thu thập bà già này.
Cho nên, dù không tình nguyện, gặp ở đây, cô ta vẫn muốn lại lân la làm quen.
Nếu không phải cô ta ngay cả Tạ Trăn ở đơn vị nào cũng không điều tra ra được, cô ta cũng không đến mức chỉ có thể đi lấy lòng bà già Đường Tư Vận kia.
Người vợ lưng hùm vai gấu của Tạ Trăn sao có thể so sánh với cô ta, hai hôm trước còn có người khen cô ta nhìn trẻ trung đấy, đàn ông ai không thích đẹp.
Nghĩ đến đây, Khương Phỉ nói với bạn đi cùng hai câu, liền lay động dáng người đi tới.
Sau đó như không nhìn thấy sắc mặt khó coi của Phương Vân Vân và mọi người, lấy lòng cười chào hỏi Đường Tư Vận: “Dì Đường, không ngờ gặp dì ở đây, chúng ta thật có duyên phận!”
Đường Tư Vận mí mắt cũng chưa nâng một chút, mà thong thả ung dung cắt một miếng bít tết mới bưng lên, giống như không nghe thấy lời này.
Tuy Khương Phỉ đã chuẩn bị tâm lý bị lạnh nhạt, nhưng vẫn không nhịn được cứng đờ nụ cười.
Sau đó lại nhìn về phía Phương Vân Vân... Đối thủ một mất một còn lược qua.
Tiếp theo cô ta lại bắt chuyện với Bàng Tinh tương đối đơn thuần: “Tinh Tinh, các em hôm nay sao đều đến ăn cơm thế, đây là liên hoan sao, sao cũng không gọi chị a?”
Bàng Tinh lần này nhưng không nể mặt. Không giống trước kia, tuy rằng không thích nhưng rốt cuộc cùng một đại viện, lễ tiết gặp mặt vẫn phải khách khí vài câu.
Nhưng mà, người phụ nữ này cư nhiên muốn cướp anh Tạ Trăn của chị Tây Tây! Không thể nhịn, vì thế Bàng Tinh trực tiếp dỗi: “Em làm gì phải mời chị? Chúng ta không thân được không!”
Khương Phỉ nghẹn lời, hồ nghi nhìn về phía Phương Vân Vân, mạc danh cảm thấy là cô ấy ở sau lưng bôi nhọ thanh danh mình!
May mắn Phương Vân Vân không biết suy nghĩ trong lòng Khương Phỉ, bằng không cái tính nóng nảy của cô ấy chắc chắn sẽ nổ tung. Cái thứ gì chứ, Khương Phỉ mà cũng có hai chữ thanh danh à?
Ngay khi Khương Phỉ muốn nói thêm hai câu để hòa hoãn không khí, tầm mắt lơ đãng quét đến Tô Tây. Khi nhìn rõ dung mạo tuyệt mỹ kia, kinh ngạc đồng thời, trong mắt không nhịn được mang theo sự ghen ghét nồng đậm, cô ta không quản được miệng, theo bản năng hỏi: “Đây là ai?”
Lớn lên thật chướng mắt!
Phương Vân Vân và Bàng Tinh nhìn nhau, trong mắt đều hiện ra nụ cười ác liệt. Vừa định đáp lời, bên kia Đường Tư Vận liền nhẹ nhàng đặt d.a.o nĩa xuống, đưa miếng bít tết đã cắt xong cho con dâu.
Con dâu vẫn luôn bận rộn chăm sóc con cái, chính mình còn chưa ăn được bao nhiêu, bà đau lòng. Nhìn Tây Tây ăn xong, Đường Tư Vận mới nhẹ nâng mắt phượng, liếc xéo Khương Phỉ sắc mặt đã không tốt lắm, ngữ khí lạnh lùng nói: “Đây là con dâu tôi, vợ của Tạ Trăn. Sao hả? Vừa lòng chưa?”
......
