60 Niên Đại Pháo Hôi - Chương 97: Hai Anh Em Nhà Họ Tạ Phá Án Bắt Cóc
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:32
Chính ngọ tháng Bảy, nắng gắt như lửa.
Trên cành cây, lũ ve sầu kêu râm ran không biết mệt, khiến tâm trạng vốn đã bực bội càng thêm nóng nảy.
“Man Man, em thấy chúng ta nên đi tìm người giúp, hoặc là báo cảnh sát thì hơn?” Tô Dã mười bốn tuổi, tức Đam Đam, đã cao 1m80, tuy vẫn còn dáng vẻ mảnh khảnh của thiếu niên nhưng đã mang phong thái của một bậc vương tôn công t.ử.
Dung mạo cậu rất giống Tô Đông, nhưng so với vẻ ôn nhuận như ngọc của Tô Đông, giữa mày cậu lại thêm vài phần thanh lãnh, cả người như ngọc tạc, thanh khiết tự phụ!
Chàng thiếu niên nhìn người anh trai đang lén lút phía trước, giữa mày vốn thanh lãnh không khỏi hiện lên vài tia bất đắc dĩ.
Nói đến chuyện hôm nay cũng thật tình cờ!
Khó khăn lắm mới đợi được kỳ nghỉ hè, hai anh em ra ngoài tìm bạn chơi, giữa đường lại bắt gặp một vụ bắt cóc.
Một đứa trẻ khoảng mười tuổi bị một gã đàn ông vạm vỡ dùng khăn tẩm t.h.u.ố.c mê làm cho ngất đi, sau đó nhét vào bao tải ném lên xe ba bánh. Hành vi lén lút đó khiến Tạ Thừa và Tô Dã, vốn sinh trưởng trong gia đình quân nhân, theo bản năng bám theo ngay.
Tạ Thừa nghe em trai nói, đưa ngón tay lên môi, quay đầu lại ra hiệu: “Suỵt!”
Sau đó anh còn không yên tâm kéo em trai ra sau lưng, nhỏ giọng nói: “Em nấp cho kỹ vào, đừng để bị phát hiện.”
Tô Dã phối hợp cúi người, thuận tiện nấp sau bức tường, cũng nhỏ giọng đáp: “Man Man, anh không thấy chỉ có hai chúng ta mà đi cứu người thì quá lỗ mãng sao?”
Tạ Thừa không cho là đúng, gồng cánh tay khoe lớp cơ bắp mỏng: “Không sao đâu Đam Đam, em còn không tin năng lực của anh à? Nói gì thì nói, đ.á.n.h nhau anh đã thua bao giờ đâu!”
Tô Dã mặt mày thản nhiên, cười hì hì: “Sao em nhớ là ngày nào anh cũng thua nhỉ?”
Tạ Thừa nghẹn lời, khuôn mặt cực giống Tạ Trăn thoáng hiện vẻ xấu hổ xen lẫn bực bội, nghĩ đến cảnh từ nhỏ đến lớn bị ba mẹ, rồi cả chị gái và cậu cả hành cho ra bã, anh liền thấy đau ê ẩm cả người. Tạ Thừa nghiến răng nói: “Anh nói là ở bên ngoài kìa, mấy cái ‘quái vật’ trong nhà không tính!”
Lời Tạ Thừa nói thực ra không sai, hai anh em tuy không thừa hưởng sức mạnh phi thường của mẹ như chị gái, nhưng bản thân gen của cha mẹ đã ưu tú, lại được Tô Tây dùng tinh hoa đào lộ bồi bổ ngần ấy năm, điều kiện thân thể còn tốt hơn cả Tạ Trăn lúc nhỏ.
Hơn nữa mấy năm nay, hễ có thời gian là hai đứa lại bị Tạ Trăn ném vào quân đội rèn luyện, dù là Tô Dã trông như quý công t.ử thì việc một mình đối phó với mười mấy gã đàn ông trưởng thành cũng là chuyện nhỏ.
Thấy gã đàn ông đẩy xe ba bánh sắp rẽ vào một con hẻm, Tô Dã dùng ngón tay trắng nõn như ngọc chọc chọc vào lưng anh trai: “Anh xem gã này hành động thuần thục bình tĩnh như vậy, chắc chắn là có đồng bọn, vạn nhất chúng có s.ú.n.g, em không nghĩ chúng ta đối phó nổi đâu, vẫn nên báo cảnh sát thì hơn!”
Tạ Thừa cũng không hoàn toàn lỗ mãng, anh nấp sau góc tường nhìn về phía trước, chiếc xe ba bánh đã rẽ vào hẻm nhưng lại dừng lại không đi tiếp ngay, như đang chờ đợi điều gì.
Quả nhiên, khoảng 30 giây sau, gã đàn ông lúc nãy lại từ đầu hẻm đi ra, giả vờ như không có chuyện gì mà nhìn quanh quất.
Tạ Thừa và Tô Dã biết gã này đang xác định xem có ai theo dõi không, sự cảnh giác cao độ này khiến hai anh em càng thêm đề phòng.
Có lẽ vì không phát hiện thấy nhân vật khả nghi nào nên gã đó nhanh ch.óng quay lại hẻm.
Tạ Thừa vỗ vai em trai, nghênh ngang bước ra, miệng nói: “Em xem gã đó thuần thục thế kia, chắc chắn là tay chuyên nghiệp, biết đâu nơi ẩn náu của hắn còn có những nạn nhân khác, chúng ta phải bám theo, ít nhất phải biết hang ổ của chúng ở đâu. Đam Đam, phía trước có bốt điện thoại, anh đi gọi cho Đào Đào, hôm nay chắc chị ấy ở nhà! Bảo chị ấy đến giúp một tay!”
Tô Dã cũng giống anh trai, trên mặt treo nụ cười tươi rói vô tư lự, nhưng miệng lại nói: “Gọi thêm cả 110 nữa đi!”
Tạ Thừa hơi khó hiểu: “Thứ đó có tác dụng không?”
Tô Dã: “Chắc là có, anh Nghiêm Tấn nói từ tháng Giêng đã bắt đầu triển khai rồi, anh ấy là cảnh sát, chuyện này chắc không nói dối đâu, cứ thử xem, dù sao cũng là một cách!”
Nhà họ Nghiêm và nhà họ Tạ từ sau vụ bắt trộm năm họ 4 tuổi đã có mối giao hảo, ngần ấy năm trôi qua, hai nhà sớm đã là thâm giao. Cái gọi là đầu số 110 này cũng là do anh Nghiêm Tấn kể với cậu.
Gọi thêm một cuộc điện thoại cũng chẳng tốn bao nhiêu công sức.
Thế là Tạ Thừa và Tô Dã đi đến bốt điện thoại gần đó, nhanh ch.óng gọi hai cuộc điện thoại.
Sau khi cúp máy, Tô Dã nhìn anh trai thở dài: “Chị bảo sẽ đến ngay, dặn chúng ta không được hành động thiếu suy nghĩ, giọng chị nghe ‘ôn nhu’ lắm, em thấy hai đứa mình sắp tiêu đời rồi, Man Man, anh thấy sao?”
Không ngờ nhờ em trai ra mặt mà Đào Đào cũng không nể tình, xem ra một trận đòn là khó tránh khỏi, Tạ Thừa nhe răng: “Gọi anh là anh đi! Với lại, tiêu thì tiêu, dù sao anh cũng quen rồi, đừng lề mề nữa, mau đuổi theo thôi, nếu không để mất dấu thì anh chẳng phải bị đ.á.n.h oan sao...”
Tô Dã...
Nơi này gần vùng ngoại ô.
Khác với sự chen chúc của các khu đại tạp viện, đi vào hẻm nhìn vào trong, nhà cửa thấp bé, thưa thớt, tường vôi ngói xám trông khá rách nát.
Trong hẻm, trừ vài cụ già ngồi dưới bóng râm hút t.h.u.ố.c lào đ.á.n.h cờ thì không còn ai khác.
Tô Dã và Tạ Thừa trước khi bị các cụ để ý đã giả vờ đuổi bắt nô đùa chạy qua. Hai người trông tuy cao lớn nhưng vẫn mặc đồng phục học sinh, gương mặt còn rõ nét trẻ con, nhìn qua là biết học sinh.
Cho nên khi hai người cười đùa chạy qua, các cụ già chỉ liếc nhìn rồi thu hồi tầm mắt, miệng còn không quên lẩm bẩm vài câu:
“Con nhà ai mà khôi ngô thế, nhìn cái chiều cao kia kìa, chắc còn lớn nữa!”
“Trẻ con bây giờ ăn cái gì mà tốt thế, thời chúng ta cơm chẳng đủ ăn, hèn gì chẳng cao được như vậy!”
“......”
Hai người vừa đuổi bắt vừa nô đùa, cuối cùng thấy chiếc xe ba bánh bên cạnh một ngôi nhà.
Dù gã đàn ông đã cố ý thay đổi diện mạo chiếc xe, hai bên còn dựng thêm ba bốn chiếc xe đạp hiệu Đại Giang để che mắt, nhưng hai anh em liếc mắt một cái đã nhận ra vết trầy xước trên bánh xe.
Trên mặt Tô Dã vẫn treo nụ cười tươi rói, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt, cậu nhỏ giọng nói: “Anh, chắc chắn là quanh đây thôi!”
Tạ Thừa: “Ừ, cẩn thận tìm xem!”
Hai anh em nhanh ch.óng phân công tác chiến, Tô Dã cảnh giới, còn Tạ Thừa đi tìm kiếm từng nhà.
Dù gặp người qua đường, Tô Dã dựa vào khuôn mặt đẹp như trích tiên cộng thêm nụ cười ấm áp ôn nhu đều có thể khéo léo đuổi khéo họ đi.
Trời mới biết, cậu vốn dĩ không phải phong cách này.
Khoảng nửa tiếng sau, ngay khi Tô Dã cảm thấy cơ mặt sắp cười đến mỏi nhừ thì cuối cùng cũng nghe được tin tốt.
Tạ Thừa thò đầu ra từ một góc tường vẫy tay gọi em trai.
Xác định xung quanh không có người, Tô Dã nhanh ch.óng lách mình đến bên anh trai, nhỏ giọng hỏi: “Tìm thấy gã đi xe ba bánh rồi à? Hắn ở đâu?”
Tạ Thừa dẫn em trai đến trước một ngôi nhà cũ nát, chỉ vào bên trong, ra hiệu chính là nhà này.
Tô Dã nhanh ch.óng quan sát ngôi nhà một lượt, phát hiện căn nhà này nhìn tuy cũ nát nhưng lại được che chắn rất kỹ, tường viện cao tới hai mét, điều này rất hiếm thấy.
“Anh, anh ra ngoài đón chị đi, hơn nửa tiếng rồi, chắc chị sắp tới nơi, em ở đây canh chừng!”
Tạ Thừa sao có thể để em trai ở lại đây: “Em đi đón người đi, để anh canh, vạn nhất có động thủ thì quyền cước của anh tốt hơn em, vả lại, với khuôn mặt này của em, để em ở đây không phải là tự dâng mình cho người ta bắt sao?”
Tô Dã nhìn khuôn mặt cực giống ba của anh trai mình với vẻ cạn lời, không hiểu sao anh ấy lại nghĩ mình đẹp hơn anh ấy, chẳng qua là hai kiểu đẹp khác nhau thôi mà.
Nhưng mà... “Anh, anh nghĩ nhiều rồi, em 14 tuổi chứ không phải 4 tuổi, to xác thế này người ta bắt em làm gì...”
Tạ Thừa liếc nhìn nhan sắc cực phẩm của em trai mình, cuối cùng không nói ra suy nghĩ thật trong lòng vì sợ bị trả thù...
“Thôi, ai cũng đừng nhường ai, lại đây, oẳn tù tì đi, ai thắng người đó ở lại!”
Cuối cùng người ở lại là Tô Dã. Cậu quay người nhìn về hướng lúc đến, sau đó đi đến một tiệm tạp hóa gần đó, bỏ ra một đồng mua mấy viên bi thủy tinh.
Cậu chọn một vị trí quan sát tốt nhất, ngồi xổm xuống bắt đầu chơi bi.
Lúc này b.ắ.n bi là trò yêu thích của trẻ con, chẳng mấy chốc đã thu hút được vài đứa trẻ gần đó đến chơi cùng Tô Dã.
Cậu thành công trà trộn vào nhóm trẻ con, tuy chiều cao có hơi nổi bật nhưng tuổi thật thì đúng là một cậu nhóc 14 tuổi mới lên cấp hai.
Tạ Thừa thấy em trai chọn cách giám thị lộ liễu như vậy, khóe miệng giật giật nhưng cũng yên tâm.
Thế là anh không chần chừ nữa, rảo bước chạy về phía bốt điện thoại...
Cùng lúc đó.
Tạ Sâm, tức Đào Đào, sau khi nhận được điện thoại của các em, tuy bực mình vì chúng không biết lượng sức nhưng cũng không chậm trễ một khắc nào, bắt xe chạy thẳng đến địa chỉ các em để lại.
Cũng may đường sá hiện tại không bị tắc nghẽn, suốt đường đi thông suốt.
Nhưng khoảng cách giữa hai bên hơi xa, dù nàng đã nhấn ga hết cỡ thì khi đến nơi cũng đã mất gần nửa tiếng.
Đến bốt điện thoại mà em trai nói, Tạ Sâm không thấy mấy thằng nhóc thối đâu, nhưng lại thấy một người đàn ông ngoài dự kiến nhưng cũng rất hợp tình hợp lý.
Tạ Sâm tấp chiếc xe Jeep vào lề đường rồi nhảy xuống, mỉm cười với người đàn ông cao lớn tuấn mỹ đang đi về phía mình: “Anh Tấn, có phải hai đứa nhóc quậy phá nhà em báo cho anh không?”
Nghiêm Tấn hôm nay không mặc cảnh phục, đôi chân dài sải bước, chỉ hai ba bước đã đến trước mặt Tạ Sâm.
Cô gái trước mắt da trắng như tuyết, kiều diễm tuyệt trần, đôi mắt trong veo như nước mùa thu đang nhìn sang, khiến khuôn mặt vốn luôn nghiêm nghị của Nghiêm Tấn hiếm khi hiện lên vẻ ôn nhu.
Cậu nhìn Đào Đào nay đã là một thiếu nữ 20 tuổi, ôn tồn nói: “Chúng không gọi cho anh, mà gọi 110, vừa hay anh đang ở đồn cảnh sát gần đây nên dẫn đội qua xem thử, không ngờ người báo án lại là Man Man và mọi người.”
Dù trong lòng đang sốt ruột nhưng Tạ Sâm vẫn ngoan ngoãn đứng chờ em trai gần bốt điện thoại, thuận tiện trò chuyện với anh Tấn đã gần một tháng không gặp.
Cảnh tượng đôi trai tài gái sắc đứng cạnh nhau thực sự rất đẹp, huống chi nhan sắc của cả hai đều vô cùng xuất chúng...
Vài chiến sĩ cảnh sát đi cùng đội trưởng nhà mình đứng cách đó không xa, vừa lén lút quan sát vừa xì xào bàn tán...
“Tôi đã bảo đội trưởng nhà mình khôi ngô tuấn tú thế này mà cứ sống như thầy tu, hóa ra không phải không hiểu phong tình, mà là tiêu chuẩn quá cao đấy chứ?”
“Đúng thế, lúc đầu tôi còn tưởng đội trưởng không thích phụ nữ cơ!”
“Tôi cũng nghĩ vậy, anh xem, có bao nhiêu đồng chí nữ ưu tú chủ động tiếp cận đội trưởng, mà anh ấy cứ trưng cái bộ mặt quan tài ra, có thèm phản ứng với ai đâu?”
“Suỵt... Cậu dám bảo đội trưởng mặt quan tài, cậu c.h.ế.t chắc rồi!”
“Không sao, đội trưởng không nghe thấy đâu!”
“......”
“Phụt!” Vốn dĩ đang có chút ngại ngùng vì bị người khác hiểu lầm quan hệ với anh Tấn, Tạ Sâm thực sự không nhịn được mà bật cười.
Trách sao được khi thính lực của nàng quá tốt, nghe không sót một chữ nào.
Hơn nữa nàng cảm thấy, chắc chắn anh Tấn cũng nghe thấy rồi.
Nghĩ đến đây, Tạ Sâm ngẩng đầu, tinh quái nhìn người đàn ông, không ngờ lại bắt gặp ánh mắt đen thẳm ôn nhu của cậu đang nhìn mình.
Tạ Sâm giật mình, không hiểu sao mặt bỗng nóng bừng lên, nàng theo bản năng dời mắt đi, ngại ngùng ho khan một tiếng, định nói gì đó để phá vỡ bầu không khí đột nhiên trở nên ám muội này thì nghe thấy tiếng chạy bộ từ xa truyền đến...
Tạ Sâm ngước mắt nhìn, quả nhiên là cậu em trai ngốc nghếch nhà mình.
Nghiêm Tấn cùng Tạ Sâm nhanh ch.óng bước tới đón người, ánh mắt cậu nhanh ch.óng quét qua một lượt trên người Tạ Thừa, thấy cậu không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này Tạ Sâm đã lên tiếng hỏi: “Đam Đam đâu?”
Tạ Thừa thở dốc một hồi mới nói: “Đam Đam ở lại đó canh chừng, chúng em tìm được nhà của gã đi xe ba bánh rồi, không dám manh động nên chờ mọi người tới rồi tính...”
Nghe vậy, Tạ Sâm và Nghiêm Tấn đều biết lúc này không phải lúc tính sổ với mấy đứa nhỏ, đồng thanh nói với Tạ Thừa: “Dẫn đường!”
