7 Năm Lãng Phí - Chương 1
Cập nhật lúc: 09/09/2026 11:01
"Bữa tụ tập ở quán lẩu, tôi gọi một phần dạ dày bò."
"Món mà bình thường tôi thích ăn nhất."
"Đợi mãi vẫn không thấy phục vụ mang lên."
"Tôi thuận miệng hỏi một câu."
"Sao lâu thế vẫn chưa có dạ dày bò vậy?"
"Hôm nay Vãn Tình không ăn món này."
"Anh xóa rồi."
"Bùi Trạch Khiêm đáp gọn, mắt không thèm nhìn tôi."
"Tạ Vãn Tình ngồi bên cạnh khẽ liếc tôi."
"Trong ánh mắt thoáng qua vẻ đắc ý."
"Cô ta dùng vai huých nhẹ Bùi Trạch Khiêm."
"Nửa đùa nửa thật nói."
"Đừng vì bị bạn gái thúc cưới mà lấy em làm bia đỡ đạn chứ."
"Làm như giữa hai chúng ta có gì không bằng."
"Bùi Trạch Khiêm bật cười, gắp cho cô ta một miếng thịt bò."
"Ăn nhiều vào, bịt cái miệng em lại."
"Tôi ngồi đối diện lặng lẽ nhìn hai người họ."
"Vô tư tương tác trước mặt mọi người."
"Không cãi, cũng không làm ầm lên."
"Dù sao đây cũng là bữa cơm cuối cùng trước khi chia tay."
"Tôi vẫn muốn giữ lại chút thể diện cho cả hai."
"Bạn đang nghe truyện trên kênh Hương Tây Audio."
"Nơi từng câu chuyện không chỉ được kể mà còn được cảm nhận bằng cả trái tim."
"Năm nay là lần thứ bảy tôi đưa Bùi Trạch Khiêm về nhà gặp bố mẹ."
"Cũng là lần thứ bảy chúng tôi nhắc đến chuyện kết hôn."
"Nhưng lần nào cũng vậy."
"Chỉ cần tôi vừa nhắc tới cưới xin."
"Anh liền tìm đủ lý do để né tránh."
"Chúng ta còn trẻ, anh chưa muốn kết hôn sớm như vậy."
"Năm nay công việc đang lên, anh muốn cố gắng thêm một thời gian."
"Nhà cưới còn chưa mua, cứ từ từ rồi tính."
"Từ 25 tuổi đến 32 tuổi."
"Tôi đã đợi anh suốt 7 năm."
"Nhưng năm nay tôi thật sự không muốn đợi thêm nữa."
"Thế nên trong buổi tụ tập đầu tiên sau khi quay lại làm việc."
"Khi Bùi Trạch Khiêm chỉ vì một câu không thích ăn của Tạ Vãn Tình."
"Mà tự ý xóa món tôi thích nhất."
"Tôi thậm chí không đổi sắc mặt."
"Tôi chỉ khẽ ừ một tiếng."
"Rồi tiếp tục gắp viên bò trong bát."
"Ăn xong bữa này thì chia tay thôi."
"Tôi đã tự nói với mình như vậy."
"Tôi nhịn được nhưng người khác lại không nhịn nổi."
"N Gia Hân ngồi bên cạnh lập tức đặt mạnh đôi đũa xuống bàn."
"Chát một tiếng, cả bàn giật mình."
"Anh có ý gì vậy?"
"Gia Hân quay sang chất vấn Bùi Trạch Khiêm."
"Vãn Tình không thích ăn thì anh xóa."
"Giang Tư Ý mới là bạn gái của anh."
"Bùi Trạch Khiêm, tôi nói cho anh biết."
"Đừng nói nữa."
"Tôi kéo nhẹ tay Gia Hân."
"Rồi khẽ hất cằm về phía đối diện."
"Cô ta sắp khóc rồi."
"Người tôi nói tới chính là Tạ Vãn Tình."
"Nữ đồng nghiệp đang ngồi sát bên Bùi Trạch Khiêm."
"Ba năm trước, sau khi cô ta được điều từ chi nhánh về tổng công ty."
"Gần như lần nào tụ tập bạn bè, Bùi Trạch Khiêm cũng đưa cô ta theo."
"Hôm nay cũng không ngoại lệ."
"N Gia Hân nhìn theo ánh mắt tôi."
"Quả nhiên thấy hai mắt Tạ Vãn Tình đã đỏ lên."
"Hai tay cô ta đặt trên đầu gối."
"Môi khẽ mím lại, trông như vừa chịu một nỗi ấm ức rất lớn."
"Anh Bùi."
"Tiếng cô ta lí nhí gọi."
"Anh Bùi nghe thân mật đến mức người ngoài nhìn vào."
"Có lẽ còn tưởng hai người họ mới là một đôi."
"Tôi khẽ cong môi, nhưng trong lòng chẳng còn thấy buồn cười nữa."
"Ngay giây tiếp theo, Bùi Trạch Khiêm đột ngột đứng bật dậy."
"Chiếc ghế bị kéo mạnh trên sàn."
"Phát ra một tiếng rít ch.ói tai."
"Phục vụ."
"Anh gọi lớn về phía ngoài."
"Mang thêm một phần dạ dày bò nữa."
"Món ăn rất nhanh được mang lên."
"Bùi Trạch Khiêm bưng đĩa dạ dày bò còn lạnh."
"Đặt mạnh xuống trước mặt tôi."
"Rầm."
"Giờ thì hài lòng chưa?"
"Anh nhìn tôi, giọng đầy khó chịu."
"Đừng làm màu nữa."
"Cả bàn ăn lập tức im bặt."
"Chỉ còn tiếng nước lẩu sôi ùng ục giữa khoảng không ngột ngạt."
"Ngay cả Tạ Vãn Tình cũng không nói gì."
"Chỉ ngồi nhìn tôi chằm chằm."
"Tôi cúi mắt xuống."
"Vì động tác vừa rồi của Bùi Trạch Khiêm."
"Dầu trong chén nước chấm bị hất lên chiếc áo sơ mi voan trắng tôi đang mặc."
"Để lại từng vệt loang lổ vừa nhờn vừa khó chịu."
"Nhìn những vết dầu đó, tôi bỗng cảm thấy."
"Trúng giống hệt mối quan hệ giữa tôi và anh lúc này."
"Bẩn, dính, và không thể giặt sạch được nữa."
"Nếu là bảy năm trước, khi tôi mới 25 tuổi."
"Chỉ riêng hai chữ làm màu ấy thôi."
"Cũng đủ khiến tôi nổi giận đến mức lật tung cả bàn."
"Lúc đó tôi còn trẻ, còn nhiệt huyết, còn tin anh yêu tôi."
"Bây giờ tôi đã 32."
"Tôi tự nhủ mình là một người trưởng thành."
"Không nên làm chuyện quá mất mặt trước đông người."
"Vì vậy tôi im lặng hai giây."
"Trong hai giây đó, tôi nghĩ đến rất nhiều chuyện."
"Nghĩ đến năm 25 tuổi, tôi kéo vali đến nhà anh."
"Nghĩ đến những đêm tôi ngồi chờ anh tăng ca đến 2 giờ sáng."
"Nghĩ đến lần đầu tiên tôi dẫn anh về nhà."
"Mẹ tôi nắm tay tôi nói, con bé này thương anh lắm đó."
"Rồi nghĩ đến bảy lần ngồi vào bàn ăn với bố mẹ anh."
"Mỗi lần đều là câu hỏi, khi nào cưới?"
"Và mỗi lần anh đều cười trừ, lảng sang chuyện khác."
"Đủ rồi."
"Thật sự đủ rồi."
"Vì vậy tôi cầm thẳng đĩa dạ dày bò vừa được mang lên."
"Nhắm vào mặt Bùi Trạch Khiêm rồi hất qua."
"Ào."
"Nước chấm và đá lạnh b.ắ.n tung tóe."
"Toàn bộ dính hết lên áo sơ mi của anh."
"Bùi Trạch Khiêm sững người."
"Anh đưa tay quệt mặt, nhìn tôi như không tin."
"Cô điên à?"
"Anh gầm lên."
"Tôi điên?"
"Tôi đứng dậy, rút khăn giấy lau tay."
"Tôi tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào trong 7 năm qua."
"Cô."
"Anh chỉ vào tôi, tức đến run người."
"Làm gì có ai chia tay kiểu này."
"Thì chia tay đi."
"Tôi nhìn thẳng vào mắt anh."
"Ăn xong bữa này, chúng ta chia tay."
"Cả quán im phăng phắc."
"N Gia Hân há hốc miệng."
"Tạ Vãn Tình thì che miệng như vừa bị dọa sợ."
"Bùi Trạch Khiêm, anh còn gì để nói không?"
"Tôi hỏi."
"Anh không nói gì."
"Chỉ đứng đó, nước chấm nhỏ giọt từ cằm xuống cổ áo."
"Bộ dạng chật vật đến buồn cười."
"Tôi quay sang nhìn Tạ Vãn Tình."
"Cô hài lòng chưa?"
"Tôi hỏi cô ta."
"Cô ta lắc đầu nguầy nguậy."
"Không, không phải em."
"Không phải em thì là ai?"
"Tôi cười."
"7 năm, anh chưa từng xóa món tôi thích."
"Chỉ một câu của cô, anh liền xóa."
"Cô nói hai người không có gì?"
"Tôi không có."
"Tạ Vãn Tình bật khóc."
"Anh Bùi, em không cố ý."
"Bùi Trạch Khiêm không nhìn cô ta."
"Anh chỉ nhìn tôi."
"Em nhất định phải làm ầm ĩ lên như vậy sao?"
"Làm ầm ĩ?"
"Tôi lặp lại hai chữ đó."
"Anh làm trước mặt tôi 7 năm."
"Giờ tôi chỉ hất một đĩa thức ăn."
"Đã gọi là làm ầm ĩ rồi sao?"
"Tôi cầm túi xách đứng dậy."
"Gia Hân, đi thôi."
"Ơ, ờ."
"N Gia Hân vội vàng đứng dậy theo tôi."
"Đi được hai bước, tôi dừng lại."
"Quay đầu nhìn Bùi Trạch Khiêm lần cuối."
"Bùi Trạch Khiêm, cảm ơn anh."
"7 năm qua."
"Anh dạy tôi một bài học."
"Đừng bao giờ yêu một người."
"Hơn yêu chính mình."
"Nói xong tôi bước ra khỏi quán."
"Phía sau không có tiếng gọi với theo."
"Chỉ có tiếng Tạ Vãn Tình nức nở."
"Anh Bùi, anh không sao chứ?"
"Gió đêm tháng 9 ở Hòa Bình hơi lạnh."
"Tôi hít một hơi thật sâu."
"7 năm, kết thúc rồi."
"Từ giờ về sau, tôi sẽ ăn món mình thích."
"Mặc áo mình thích."
"Và yêu người thật sự yêu mình."
"N Gia Hân đi bên cạnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi."
"Mày ổn chứ?"
"Ổn."
"Tôi cười."
"Lần đầu tiên sau 7 năm, tôi cười thật sự."
