7 Ngày Cuối Cùng Của Cuộc Đời - Chương 1
Cập nhật lúc: 14/09/2026 06:00
Tờ giấy chẩn đoán mỏng tang, chỉ một tờ A4 trắng toát, nhưng khi cầm lên lại nặng trĩu như một tảng đá, nặng đến mức tôi nhét mãi không vừa vào túi xách.
Bác sĩ Tống tháo kính xuống, day day sống mũi. Trong đôi mắt ông là sự thương cảm không hề che giấu, thứ thương cảm dành cho một người sắp c.h.ế.t trẻ.
"Lộ Tinh, tình trạng của cô không thể kéo dài thêm nữa rồi. Khối u đã ở giai đoạn cuối, nó đang chèn ép trực tiếp vào dây thần kinh thị giác và trung khu trí nhớ."
Ông dừng lại một chút, giọng trầm xuống.
"Nếu cô đồng ý nhập viện điều trị tích cực ngay hôm nay, tôi sẽ cố gắng hết sức. Có thể là một tháng, lạc quan thì được hai tháng."
Tôi cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình. Ở đó vẫn còn vệt m.á.u chưa kịp lau sạch.
Tôi biết rõ cơ thể mình hơn bất cứ ai. Những cơn đau như b.úa bổ nện vào hộp sọ mỗi đêm khiến tôi phải c.ắ.n c.h.ặ.t chăn để không hét lên. Máu cam cứ cúi đầu là chảy ròng ròng, không sao cầm được. Và trí nhớ... những khoảng trống ngày càng lớn, có lúc tôi đứng giữa bếp mà quên mất mình định làm gì.
Tất cả đều đang gào thét một sự thật duy nhất. Tôi không còn một tháng.
Tôi chỉ còn đúng bảy ngày.
"Bác sĩ Tống, ông không cần khuyên tôi nữa đâu."
Tôi nhẹ nhàng gấp tờ giấy chẩn đoán lại, từng nếp một, vuốt cho thật phẳng rồi cẩn thận cất vào túi áo măng tô.
"Ông nên báo cho người nhà đi, Lộ Tinh. Cô không thể tự mình gánh vác chuyện này được. Chẳng bao lâu nữa thôi, thị lực của cô sẽ mờ dần, rồi mất kiểm soát hành vi, cuối cùng là hôn mê sâu. Cô cần có người ở bên."
"Người nhà sao?"
Tôi khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt đến mức chính tôi cũng không cảm nhận được.
"Trên đời này, người duy nhất có thể gọi là người nhà của tôi, lại là người mong tôi biến mất nhất."
"Đừng nói vậy. Cố tổng anh ấy..."
"Không cần đâu ạ."
Tôi ngắt lời ông, giọng bình thản đến lạ.
"Cảm ơn ông. Tôi không muốn làm phiền anh ấy."
Tôi đứng dậy, chào ông rồi bước ra ngoài.
Cánh cửa bệnh viện trung tâm vừa mở ra, cơn gió lạnh buốt của tháng mười một Bắc Kinh đã tát thẳng vào mặt. Nó luồn qua lớp áo măng tô mỏng manh, cắt vào da thịt, tràn thẳng vào phổi.
Tôi ho sặc sụa, vội đưa tay lên che miệng. Mùi tanh nồng của m.á.u tươi lập tức xộc lên mũi.
Trong lòng bàn tay nhợt nhạt, những vệt m.á.u đỏ sẫm loang lổ, ch.ói mắt đến thê lương.
Tôi đã quen rồi. Bình thản rút khăn giấy trong túi ra lau sạch, vo tròn lại ném vào thùng rác bên đường, rồi tiếp tục hòa mình vào dòng người hối hả.
Thành phố này vẫn ồn ào và rực rỡ như thế. Đèn neon lấp lánh phản chiếu trên những vũng nước mưa còn đọng lại từ đêm qua. Từng cặp đôi khoác tay nhau cười nói, những người mẹ dắt tay con tan trường, tiếng còi xe, tiếng rao của người bán hàng rong.
Một bức tranh nhân gian đầy sức sống và ấm áp.
Chỉ có tôi, giống như một bóng ma lạc lõng, đang một mình đếm ngược những nhịp đập cuối cùng của trái tim.
Trở về căn biệt thự ở Vịnh Bán Đảo, đập vào mắt tôi vẫn là sự tĩnh lặng đến c.h.ế.t ch.óc quen thuộc.
Căn nhà này rất rộng, rất xa hoa, nội thất đều mang tông màu xám đen lạnh lẽo, đúng như sở thích của Cố Ngôn Chi. Ba năm kết hôn, tôi đã cố gắng dùng đủ mọi cách để sưởi ấm nó.
Tôi cắm những bó linh lan mà anh từng nói thích, tự tay vào bếp nấu những món ăn hợp khẩu vị của anh, thắp những ngọn nến thơm mùi gỗ trầm mà anh hay dùng.
Nhưng vô ích. Một căn nhà không có tình yêu, vĩnh viễn chỉ là một nấm mồ sang trọng để giam lỏng một người đàn bà.
Tôi bước đến trước chiếc gương lớn ở hành lang. Người phụ nữ trong gương gầy gò đến mức đáng sợ. Gương mặt hốc hác, làn da trắng bệch không còn chút m.á.u, đôi mắt to từng được anh khen là sáng như sao trời, giờ đây đờ đẫn và trống rỗng.
Mái tóc đen dài ngày xưa anh từng luồn tay vào khen mềm mại, giờ khô xơ, rụng lả tả mỗi lần tôi chải đầu.
Tôi của hiện tại, ngay cả bản thân mình nhìn còn thấy chán ghét. Trách sao anh lại ghê tởm tôi đến vậy.
Tôi nghe thấy tiếng động cơ xe quen thuộc ngoài cổng. Tim tôi khẽ nhói lên một cái theo phản xạ, một thói quen ngu ngốc suốt ba năm qua chưa bỏ được.
Cố Ngôn Chi về rồi.
Anh bước vào, mang theo hơi lạnh ngoài trời và mùi nước hoa nhè nhẹ. Anh thậm chí không liếc nhìn tôi lấy một cái, chỉ cởi áo khoác vắt lên sofa, nới lỏng cà vạt.
Tôi đứng yên ở hành lang, cất tiếng.
"Anh về rồi à?"
Anh lúc này mới ngẩng lên, ánh mắt lướt qua tôi một lượt, lạnh nhạt và xa cách.
"Sao cô còn chưa dọn đi? Tôi tưởng luật sư đã đưa thỏa thuận ly hôn cho cô từ tuần trước rồi chứ?"
Giọng anh không lớn, nhưng từng chữ như d.a.o cứa.
Tôi siết c.h.ặ.t quai túi, nơi tờ giấy chẩn đoán đang nằm ở trong đó.
"Tôi..."
"Đừng giở trò nữa, Lộ Tinh."
Anh cắt ngang, trong mắt là sự mất kiên nhẫn tột độ.
"Cô nghĩ cứ kéo dài không ký thì tôi sẽ mềm lòng sao? Bạch Du đã về rồi. Tôi không muốn cô ấy phải khó xử khi nhìn thấy cô vẫn còn ở đây."
Bạch Du. Lại là Bạch Du.
Cái tên đó là lưỡi d.a.o sắc nhất, luôn được anh dùng để rạch nát chút tự tôn cuối cùng của tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố nặn ra một nụ cười.
"Được. Em sẽ ký. Nhưng cho em bảy ngày nữa thôi, được không?"
Anh nhíu mày.
"Bảy ngày? Cô lại định giở trò gì nữa?"
"Không có gì cả."
Tôi lắc đầu, nước mắt đã dâng lên đến mi nhưng tôi cố ép nó ngược trở lại.
"Chỉ là... cho em ở lại đây bảy ngày cuối cùng. Bảy ngày sau, em sẽ biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của anh. Sạch sẽ, không để lại một dấu vết nào. Anh thấy có được không?"
Cố Ngôn Chi nhìn tôi chằm chằm. Có lẽ sự bình tĩnh đến bất thường của tôi khiến anh có chút ngạc nhiên.
Cuối cùng, anh cười khẩy một tiếng.
"Tùy cô. Bảy ngày. Đừng để tôi phải cho người ném đồ của cô ra ngoài."
Nói rồi, anh quay người đi thẳng lên lầu, bỏ lại tôi một mình đứng chơ vơ giữa phòng khách lạnh lẽo.
Tôi đứng đó rất lâu, cho đến khi tiếng đóng cửa phòng làm việc trên lầu vang lên, tôi mới từ từ trượt người ngồi xuống sàn.
Túi áo khoác cộm lên vì tờ giấy chẩn đoán.
Bảy ngày. Tôi chỉ xin anh bảy ngày, cũng là bảy ngày cuối cùng của cuộc đời tôi.
Cố Ngôn Chi, bảy ngày sau, anh sẽ được toại nguyện.
