7. Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới - Chương 180: Một Con Mèo Mướp Nhỏ
Cập nhật lúc: 03/03/2026 21:03
Nhìn Ôn Trì tự nhiên lôi ngọc giản truyền tin ra gửi cho cô mẫu một cái tin nhắn, Thành Ngạn thực sự không nhịn được mà hỏi, "Sư đệ, hay là chúng ta cứ hỏi qua ý kiến của sư tôn lão nhân gia một tiếng trước đi?"
Ôn Trì ừm một tiếng, "Không cần vội, sớm muộn gì cũng phải hỏi thôi, đệ cứ thăm dò ý tứ của cô mẫu trước đã rồi tính."
Người nhà họ Ôn bọn họ đều là tính tình nóng nảy, khó bảo đảm cô mẫu sau khi nhận được tin này có lặn lội ngàn dặm tới đ.á.n.h cho hắn một trận hay không. Đến lúc đó vừa hay giữ bà ấy lại, cho gặp mặt sư tôn một lần, cũng coi như có thêm chút cơ hội.
Hai người đang mải nói chuyện thì cô tiểu sư muội mất tích cả buổi trời rốt cuộc cũng xuất hiện. Thành Ngạn nhận được hồi âm của Tần Thù trước, hỏi hắn đang ở đâu, kỳ sát hạch đã bắt đầu chưa. Ngay sau đó Ôn Trì cũng nhận được, hai người liền báo vị trí của mình cho Tần Thù.
Tần Thù dắt theo Không Thâm, hai người dọc đường đi còn tiện thể so bì thân pháp với nhau. Tần Thù không lôi chiêu Súc Địa Thành Thốn ra dọa người, mà dùng bộ thân pháp Hạo Miểu Tiên Tung mới học được từ Tổ sư để thử nghiệm.
Thân pháp này dùng để đối địch quả thực mang lại hiệu quả bất ngờ, nhưng nếu dùng để đi đường thì Hạo Miểu Tiên Tung thực sự không bì kịp chiêu Súc Địa Thành Thốn mà nàng học từ Lục Ly tiên sư.
Hai người người trước người sau tới nơi, Tần Thù vốn dĩ còn đang phấn khích muốn chia sẻ chuyện mình mới học được Thiết Đầu Công hôm nay, nhưng chạm phải sắc mặt xanh mét của hai vị sư huynh, nàng liền biết điều mà ngậm miệng ngay lập tức.
Nàng còn len lén nháy mắt ra hiệu với sư huynh Hùng Quân đứng cạnh, muốn hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Hùng Quân nhận được tín hiệu nhưng lại xua hai tay, trao cho nàng một ánh mắt lực bất tòng tâm.
Tần Thù đành chấp nhận số phận, thầm thở dài một tiếng, chắp tay thành thật nói với hai vị sư huynh, "Hai vị sư huynh, muội sai rồi."
Không Thâm ngơ ngác nhìn bọn họ, Ôn Trì ở một bên khoanh tay trước n.g.ự.c, cúi đầu nhìn nàng, "Sai ở đâu?"
"Muội sai ở chỗ... ở chỗ..."
Nàng nhíu mày, nửa ngày trời cũng không biết phải nói thế nào. Đúng vậy, nàng sai ở đâu chứ? Sai vì quá chăm chỉ sao?
"Sai ở chỗ không nên đi học... Thiết Đầu Công ạ?" Nói xong chính nàng cũng tự nhíu mày, "Nhưng học thêm một môn thuật pháp thì có thêm một phương thức bảo mạng, cái này cũng đâu có tính là sai đâu?"
Tần Thù vừa dứt lời, liền nghe Ôn Trì hừ lạnh một tiếng, bảo, "Muội sai ở chỗ dám gửi tin nhắn cho Đại sư huynh trước! Mà không gửi cho ta trước!"
Tần Thù: "?"
Thành Ngạn: "?"
Hùng Quân, Không Thâm: "..."
Hùng Quân thậm chí trong lòng còn thấy buồn cười, sư huynh Ôn Trì ban đầu lo lắng cho sư muội Tần Thù như vậy, thế mà trước mặt nàng lại chẳng dám nói lời nào t.ử tế. Ba anh em nhà này đúng là thú vị thật.
Thành Ngạn lại càng cạn lời, mình là Đại sư huynh, xét về tình về lý đều phải gửi tin nhắn cho mình trước, hắn ở đây so đo cái quái gì không biết?
Tần Thù đáp ứng, "Lần sau sẽ gửi cho huynh trước."
Nghe vậy, Thành Ngạn lại không vui, "Hửm?"
Tần Thù: "..."
Nàng thực sự cạn lời, hai người này cộng tuổi lại cũng sắp cán mốc bốn trăm rồi, sao mà lại trẻ con đến thế? Giới tu tiên đúng là vẫn còn bất tiện, cái ngọc giản truyền tin này tuy về mặt nào đó có thể dùng như điện thoại, nhưng so với loại điện thoại thông minh đầy đủ tính năng được bảy tỷ người ganh đua tạo ra thì đúng là còn kém xa.
"Giá mà có tính năng nhóm chat thì tốt rồi..." Tần Thù lẩm bẩm một câu.
Giọng tuy nhỏ nhưng ai cũng nghe thấy, có điều mọi người chỉ nghe cho biết, duy nhất có Không Thâm là ghi nhớ lại.
Sư huynh bên Kiếm tông gửi tin nhắn tới cho Hùng Quân, hắn liếc nhìn một cái liền nói với đám người Tần Thù, "Chúng ta mau đến Vạn Pháp Đài thôi, trận tỷ thí sắp bắt đầu rồi."
Không Thâm nghe vậy còn ngẩn ra một chốc, "Sớm thế sao?"
Hùng Quân còn kinh ngạc hơn, ngẩng đầu nhìn trời, "Thế này mà còn sớm? Mặt trời lên cao bằng con sào rồi, bình thường giờ này Kiếm tông chúng ta đi tắm còn phải xếp hàng ấy chứ."
Không Thâm lại hỏi, "Chẳng lẽ Trụ trì nhà chúng ta không lên phát biểu sao?"
Hùng Quân dường như nhớ ra điều gì đó, che miệng cười bảo, nói nhỏ với bọn họ, "Huynh nghe người ta nói, Trụ trì nhà các đệ không biết bị vị dũng sĩ nào hạ Cấm Ngôn Thuật rồi."
Không Thâm: "..."
Cảm ơn vị dũng sĩ đó, cơ mà với tu vi của Trụ trì, cái Cấm Ngôn Thuật đó chắc cũng giải khai dễ như trở bàn tay thôi. Xem ra lão nhân gia ngài ấy có lẽ cũng biết mọi người chẳng muốn nghe ngài lải nhải, nên mới thuận nước đẩy thuyền thôi.
Cả nhóm đi tới Vạn Pháp Đài, Tần Thù vừa mới tới đây, một con mèo nhỏ không biết từ đâu chui ra, lao thẳng vào lòng nàng. Tần Thù rất thích mèo, ngày trước ở cô nhi viện không có điều kiện nuôi, nhưng nàng vẫn thỉnh thoảng đi cứu trợ mèo hoang.
Con mèo mướp này vừa nhảy vào lòng, nàng liền theo bản năng ôm lấy. Nó trông rất tinh anh, đôi mắt màu nâu vàng lấp lánh ánh tím mờ ảo. Ở đây sao lại có mèo nhỉ? Chắc là của ai đó nuôi rồi.
Nàng ôm con mèo nhìn quanh quất nhưng chẳng thấy chủ nhân nó đâu. Nàng quay đầu nói với hai vị sư huynh, "Sư huynh! Muội nhặt được một con mèo này!"
Thành Ngạn liếc nhìn một cái rồi nhàn nhạt bảo, "Đồ của Ngự Thú Tông đấy."
Tần Thù thở dài, trong lòng có chút hụt hẫng nhưng cũng không sao. Chính nàng cũng hiểu rõ, nơi này làm sao đột nhiên lại có con mèo không chủ xuất hiện chứ.
"Trên người chúng có ấn ký đặc thù của Ngự Thú Tông, muội nhìn cổ nó đi."
Tần Thù cúi đầu nhìn, quả nhiên đúng thế, một cái ấn ký hình hoa tường vi xuất hiện trên người nó. Tần Thù vuốt ve nó một hồi lâu, từ nhẫn trữ vật lấy ra một con cá khô nhỏ màu bạc đút cho nó. Con mèo mướp nhỏ cũng chẳng khách khí, ngoạm lấy con cá rồi nhảy khỏi người nàng, lủi vào đám đông mất hút trong chớp mắt.
Ôn Trì nhìn ra vẻ luyến tiếc của Tần Thù, bèn hỏi, "Thích mèo sao?"
Tần Thù gật đầu, Ôn Trì lại bảo, "Tặng muội một con cũng chẳng khó gì, nhưng mà... muội chắc chắn là con mèo này có thể nuôi chung một chỗ với con chuột phá huyễn của muội không?"
Tần Thù: "..."
Quả thực là không chắc chắn được. Nàng thở dài, "Thôi vậy, không cần nữa đâu."
Phàm việc gì cũng phải có trước có sau, vẫn là Tiểu Tiểu quan trọng hơn.
Quy tắc của kỳ sát hạch các tông môn cũng tương tự như kỳ tuyển chọn ở tông môn, chỉ là số lượng người đông hơn nhiều. Ba đại cảnh giới mỗi cấp có tám trăm người, phải từ tám trăm người đó chọn ra năm mươi người đứng đầu.
Tần Thù tự biết mình chính là cái "đuôi xe" trong số hai nghìn bốn trăm người này, nên dứt khoát nằm im chờ đợi. Nàng tuy không giỏi, nhưng các sư huynh của nàng giỏi mà! Nàng chỉ cần cổ vũ cho các huynh ấy là được!
Nàng đi bốc số trước, lệnh bài trong tay hiện số sáu trăm sáu mươi sáu, Tần Thù rất hài lòng. Vạn Pháp Đài có tổng cộng hai mươi võ đài đồng thời diễn ra tỷ thí, ước chừng trận này ít nhất cũng phải kéo dài hơn một tháng.
Trong hai mươi người đầu tiên của lượt một không có tên nàng, nàng liền lôi giấy b.út ra chui vào một góc nhỏ ngồi viết viết vẽ vẽ.
