7. Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới - Chương 215: Tinh Hỏa Liệu Nguyên
Cập nhật lúc: 11/03/2026 18:15
Thành Ngạn trong lúc tung ra cú đá này, còn không quên tranh thủ lườm Tần Thù một cái.
Tần Thù lại cứ như không thấy gì, tiếp tục hò hét: "Đại sư huynh uy vũ! Ta phất cờ cổ vũ cho Đại sư huynh!"
Tề Tu cũng không phải kẻ dễ bắt nạt, hắn lộn nhào hóa giải lực đạo, tránh được cú đá này của Thành Ngạn, tay vừa nhấc lên, cuốn sách trong tay liền lơ lửng giữa không trung.
Tần Thù tò mò ngẩng đầu nhìn, đây là lần đầu tiên nàng thấy thư tu.
Đám người tam quan mục nát của Lạc Vân Tông kia, cũng không biết ngày ngày toàn đọc những sách gì.
Cổ tay Thành Ngạn xoay chuyển, linh khí đỏ rực như lửa dần lan ra tận mũi kiếm, ngọn lửa nhảy nhót nhìn thôi đã thấy ẩn tàng uy lực.
Tần Thù nhớ lại lần nhìn thấy Đại sư huynh thi triển chiêu kiếm này ở thành Thái Lai, nàng đã trực tiếp đốn ngộ nửa năm. Không biết lần này, liệu có... hi hi...
Nàng lén lút xoa xoa tay, có chút mong đợi, ngẩng đầu nhìn trận đấu với biểu cảm càng thêm nghiêm túc.
Tề Tu thản nhiên vươn tay, cách không lật mở các trang sách.
"Xoạt xoạt xoạt..." Sách bị lật đi lật lại mười mấy trang mới dừng lại.
"Đây chính là kiểu đọc sách của học sinh cá biệt sao? Hắn còn chẳng thèm nhìn t.ử tế nữa." Tần Thù lầm bầm trong bụng.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc sau, chỉ thấy Tề Tu kết một cái ấn vô cùng phức tạp, ngón tay cử động thoăn thoắt, sau đó đột ngột mở mắt: "Tế!"
Tần Thù vẫn luôn chằm chằm nhìn võ đài, nàng vô cùng chắc chắn mình ngay cả mắt cũng chưa thèm chớp, sao hai người trên võ đài đột nhiên lại biến mất rồi?
Dĩ nhiên, nàng cũng không phải hoang mang lâu, khán giả nhiệt tình bên cạnh lập tức giải đáp thắc mắc cho họ.
"Cái này các người không biết rồi phải không? Chiêu này của Đại sư huynh chúng ta gọi là Họa Địa Thành Lao!"
Họa Địa Thành Lao? Nghe có vẻ rất lợi hại.
Vị đệ t.ử Lạc Vân Tông kia mang vẻ mặt đầy tự hào, cứ như thể người thi triển chiêu này chính là hắn vậy.
Bên cạnh còn có mấy người thật thà hùa theo gặng hỏi, nhưng thực tế dù không hỏi, hắn cũng sẽ nói thôi.
"Họa Địa Thành Lao chính là kéo người vào trong vực của mình, chỉ khi nào phá được vực mới có thể thoát ra." Khi nói lời này, trên mặt hắn còn lộ vẻ hả hê trước nỗi đau của người khác.
"Trong vực của Đại sư huynh, huynh ấy chính là thần! Phàm là kẻ bị kéo vào, không c.h.ế.t cũng phải tróc một lớp da!"
Tần Thù nghe vậy, trực tiếp cười nhạo một tiếng.
Từng thấy người bốc phét, nhưng chưa thấy ai biết bốc phét đến thế.
Trong tình huống thực lực hai người ngang ngửa nhau, làm sao có thể có chiêu thức áp đảo tuyệt đối như vậy? Chẳng lẽ đó lại là công pháp cấp Tiên sao?
Theo góc nhìn của nàng, Đại sư huynh bị kéo vào cái vực gì đó này có lẽ sẽ gặp chút rắc rối, nhưng nếu bảo không c.h.ế.t cũng phải tróc lớp da... thì đúng là không cần thiết phải nói quá đến thế.
Tần Thù không biết rằng, tình cảnh hiện tại của Thành Ngạn quả thực khá gian nan.
Trước mặt hắn xuất hiện một cuốn sách, xem chừng chính là cuốn sách Tề Tu vừa cầm trên tay khi nãy.
"Sở vị thành kỳ ý giả, vô tự khi dã. Như ố ố xú, như hảo hảo sắc. Thử chi vị tự khiêm. Cố quân t.ử tất thận kỳ độc dã. Tiểu nhân nhàn cư vi bất thiện, vô sở bất chí. Kiến quân t.ử nhi hậu yếm nhiên, yểm kỳ bất thiện, nhi trứ kỳ thiện... là có ý gì?"
Thành Ngạn: "?"
Trong ba hơi thở, hắn không trả lời được câu hỏi, ngay sau đó một cây thước gỗ liền xuất hiện từ không trung, giáng thẳng về phía hắn.
Thành Ngạn nhìn thấy liền bật cười, bảo hắn học thuộc lòng sách vở thì không được, chứ đ.á.n.h nhau thì có gì mà không làm được?
Hắn xách kiếm xông lên, nhưng kỳ lạ là, cây thước gỗ rõ ràng đ.á.n.h lên kiếm của hắn, nhưng lòng bàn tay hắn lại truyền đến một cơn đau đớn bất thình lình, khiến hắn suýt chút nữa không cầm nổi kiếm.
Hắn đ.á.n.h giá xung quanh một lát, chỉ thấy được vài vầng sáng mờ ảo màu cam, căn bản không thấy bóng dáng Tề Tu đâu.
"Giả thần giả quỷ!"
Hắn thi triển thức thứ tư của Xuyên Vân Phá Vũ Kiếm c.h.é.m về phía hư không, uy lực chiêu này do một tu sĩ Kim Đan thi triển dĩ nhiên lợi hại hơn Tần Thù rất nhiều.
Ngay cả Tần Thù đang đứng xem bên ngoài võ đài cũng cảm nhận được màng phòng hộ rung lên một cái.
Nàng vội mở to mắt nhìn lên đài, nhưng vẫn không thấy Thành Ngạn xuất hiện, nàng có chút thất vọng thu hồi tầm mắt.
Đệ t.ử Lạc Vân Tông đứng cạnh lại bắt đầu trù ẻo: "Đừng có giãy giụa nữa, Đại sư huynh các ngươi lần này thua chắc rồi! Đại sư huynh chúng ta đã là Kim Đan Đại viên mãn rồi, Đại sư huynh các ngươi mới là Kim Đan hậu kỳ, làm sao có thể đ.á.n.h lại được! Ngây thơ!"
"Đúng đấy! Đám vạn năm đứng nhì các ngươi! Cứ ngồi cho vững cái vị trí này đi!"
"Ha ha ha..."
...
Tần Thù và đám đệ t.ử Huyền Thiên Môn nghe vậy thực sự tức giận, ai nấy bất giác siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Chỉ thấy Tần Thù chằm chằm nhìn lên đài, rít qua kẽ răng một câu:
"Lời này đừng nói quá sớm, tỷ thí một ngày chưa kết thúc, các ngươi vẫn chưa tính là thắng."
"Ha ha ha, cứ cứng miệng đi! Đại sư huynh ta đứng đầu kỳ Kim Đan! Không còn nghi ngờ gì nữa!"
"Đại sư huynh các ngươi chẳng phải cũng chưa ra ngoài sao? Nói không chừng đã bị Đại sư huynh chúng ta c.h.é.m đẹp rồi!"
"Đánh... đ.á.n.h cái rắm, vực của Đại sư huynh ta vẫn còn đây cơ mà!"
...
Thành Ngạn không hề biết bên ngoài đã cãi nhau nảy lửa vì chuyện thắng thua của bọn họ. Hắn nghe thấy giọng nói kia lại hỏi tiếp: "Thi vân: Chiêm bỉ Kỳ áo, lục trúc y y. Hữu phỉ quân t.ử, như thiết như tha, như trác như ma. Sắt hề nhàn hề! Hách hề huyên hề! Hữu phỉ quân t.ử, chung bất khả huyên hề..., là có ý gì?"
Thành Ngạn thản nhiên thu kiếm lại, bấm một cái thuật pháp, một quả cầu lửa nhắm thẳng vào cuốn sách kia mà bay tới.
Lần này không còn thước gỗ nào tới đ.á.n.h hắn nữa, chỉ thấy cuốn sách kia nhanh ch.óng né tránh đòn tấn công này.
Thành Ngạn lờ mờ hiểu ra được vài phần, xem ra hướng suy nghĩ của hắn là đúng rồi.
Chẳng qua chỉ là một cuốn sách thôi, đốt nó là xong.
Hắn liên tiếp quăng từng quả cầu lửa hệ Hỏa về phía cuốn sách, sắc mặt của Tề Tu đang đứng trong hư không cũng trở nên rất tệ.
Cái tên Thành Ngạn này đúng là một kẻ mãng phu! Không nói không rằng chỉ biết đ.á.n.h nhau!
Sao hắn không biết trả lời câu hỏi chứ?!
Nếu hắn cứ cố gắng tìm cách trả lời câu hỏi, thì sẽ càng chìm đắm sâu vào trong đó, mà cái phương vực này vốn dĩ tồn tại dựa vào niềm tin.
Hắn không thể nào trả lời được tất cả các câu hỏi, mà một khi gặp phải câu hỏi khó, hắn sẽ mãi đứng yên tại chỗ suy nghĩ.
Thế nhưng hắn lại chẳng thèm trả lời lấy một câu, ngay cả não cũng lười động, đúng là chưa từng gặp qua hạng người như thế này!
Hắn vừa điều khiển cuốn sách né tránh sự tấn công của Thành Ngạn, vừa niệm lại: "Yên sơn tuyết hoa đại như tịch, phiến phiến xuy lạc Hiên Viên Đài."
Khi câu thơ này được niệm lên, trong cái vực vốn dĩ hư vô đột nhiên xuất hiện những bông tuyết khổng lồ, một mảnh tùy ý rơi xuống dường như cũng có thể đè c.h.ế.t người.
Thành Ngạn thấy vậy, trực tiếp giơ tay kết ấn: "Tinh hỏa liệu nguyên!"
Từng đốm sáng li ti như sao trời từ vô tận hư không hiện ra, hệt như một cơn mưa sao băng giữa ngày hè, cuốn theo ngọn lửa từ trên trời giáng xuống.
Va chạm với những bông tuyết to bằng cái chiếu, phát ra những tiếng "xèo xèo" của hơi nước bốc hơi.
Dưới sự va chạm của nguồn năng lượng khổng lồ, cái vực được duy trì bởi tu vi Kim Đan kỳ này cũng không thể tồn tại được lâu, trực tiếp nứt vỡ tan tành.
Đám Tần Thù đang cãi nhau nghe thấy tiếng động lớn này, vội vàng dồn ánh mắt trở lại võ đài.
"Đại sư huynh ra ngoài rồi!"
"Lạc Vân Tông kia! Các ngươi còn ồn ào cái gì nữa?!"
