7. Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới - Chương 226: Nàng Đã Cứu Ta

Cập nhật lúc: 11/03/2026 18:16

Quách Sùng đưa tay nhận lấy bình đan d.ư.ợ.c, tầm mắt rời khỏi người hắn, lại chậm rãi rơi trên bóng dáng đang nghiêm túc tọa thiền giữa sân dưới ánh trăng thanh khiết. Hắn lộ ra một tia hứng thú, liếc nhìn Tạ Thích Uyên một cái rồi hỏi: "Tiểu đồng này là người thế nào của ngươi?"

"Chẳng có quan hệ gì." Tạ Thích Uyên khẽ mở bờ môi mỏng, ánh mắt khép lại khiến người ta không nhìn rõ thần sắc.

Quách Sùng cười lạnh một tiếng, lộ rõ vẻ không tin.

"Ngươi và ta quen biết bao năm, ngươi đừng có coi ta là kẻ ngốc. Trong thức hải của nàng có thần hồn ấn ký của ngươi, trong bụng lại mang theo nội đan của ngươi, nếu không phải ta quan sát thấy cốt linh của nàng mới chỉ mười hai mười ba tuổi, e là ta đã tưởng nàng là đạo lữ của ngươi rồi."

Đôi mày Tạ Thích Uyên nhíu c.h.ặ.t, phải nghĩ cách giải thích rõ ràng cái hiểu lầm to lớn này mới được.

"Nàng đã cứu ta."

"Với chút tu vi này của nàng, ngươi một ngón tay cũng có thể ấn c.h.ế.t, cứu ngươi? Lấy cái gì để cứu?" Quách Sùng đảo mắt trắng dã, vẫn một mực không tin.

"Tin hay không tùy ngươi." Tạ Thích Uyên cũng không rơi vào cái bẫy tự chứng minh, tùy miệng đáp lại.

Hình thái thân người đuôi rắn của hắn cao hơn thiếu niên Quách Sùng một cái đầu, lúc này đang đứng từ trên cao nhìn xuống Quách Sùng, đôi đồng t.ử màu vàng thẫm dưới màn đêm trông đặc biệt thanh lãnh.

"Nếu ngươi muốn giữ mạng, trong thời gian nàng ở Ngự Thú Tông này, hãy tìm cách bảo hộ nàng chu toàn."

"Ồ? Chẳng lẽ ngươi định vì nàng mà g.i.ế.c ta sao?" Hắn trêu chọc đ.á.n.h giá cái đuôi rắn khổng lồ của Tạ Thích Uyên, lời nói ra cũng đ.â.m thẳng vào chỗ đau của người khác, "Đến hình người còn chưa hóa ra nổi, mà còn dám nói lời ngông cuồng như vậy."

Tạ Thích Uyên không hề bị câu nói này làm cho nổi giận, tầm mắt hắn hướng về phía dáng người nhỏ nhắn kia, đôi đồng t.ử dọc màu vàng thẫm hệt như ẩn giấu những tia sáng vụn vỡ, dung mạo mê hoặc ấy hệt như thần minh trên thượng giới: "Tộc của các ngươi chẳng phải có thể thấu hiểu được đôi chút thiên đạo sao? Có những việc, ta không cần nói nhiều, trong lòng ngươi sớm đã có tính toán rồi, đừng có giả ngây giả ngô nữa."

Quách Sùng: "..."

Thiên phú kỹ năng của tộc bọn hắn chính là thấu suốt quá khứ, thấu hiểu tương lai, nhưng hắn có thể nói rằng, hắn không nhìn thấu được vận mệnh của tiểu đồng trước mặt này không? Hiện tại, hắn chỉ có thể dựa vào bản năng trời sinh của tộc mình, nhận ra được tiểu đồng này chính là mấu chốt giúp hắn gặp dữ hóa lành.

Tầm mắt hắn rơi trên người Tần Thù, hồi lâu không thể thu lại.

Tạ Thích Uyên cũng không lên tiếng nữa, hắn xoay người, thân hình cao lớn biến mất tại chỗ. Cùng lúc đó, một con rắn đen nhỏ lại một lần nữa quấn quanh cánh tay Tần Thù, cái đầu nhỏ gối một cách thoải mái trên vai nàng, đôi mắt vàng thẫm liếc Quách Sùng lần cuối rồi khẽ khép lại.

Trong lúc Tần Thù tu luyện, linh khí xung quanh vô cùng dồi dào, Tạ Thích Uyên nhắm mắt lại, cũng thuận theo nhịp điệu của nàng mà hít thở theo.

Tần Thù tu luyện suốt một đêm, chỉ cảm thấy vô cùng sảng khoái. Linh khí trong cái tiểu viện này thế mà còn nồng đậm hơn cả trong động phủ của nàng nữa?! Phải biết rằng dưới động phủ của nàng còn chôn cả nửa đoạn linh mạch cơ đấy!

Tần Thù có chút không nỡ rời đi rồi, tuy tính tình Quách Sùng kỳ quái, nhưng... vì tu luyện, nàng có thể nhẫn nhục chịu đựng!

Màn đêm rồi cũng qua đi, trời vừa mới mờ mờ sáng, Tần Thù đã thức giấc, nàng vươn vai một cái, sau một đêm được linh khí tẩy lễ, lúc này ngay cả hơi thở của nàng cũng ẩn chứa linh khí dồi dào.

Thế nhưng, ở nơi này cũng có điểm không tốt, ví dụ như... nàng không thể đường đường chính chính luyện kiếm được. Nhưng không sao, đã đến Ngự Thú Tông rồi, ai còn luyện kiếm nữa chứ?! Nàng phải đến Tàng Thư Các của Ngự Thú Tông xem thử, biết đâu còn tìm được chút đồ tốt!

Tuy nhiên, trước đó nàng còn phải đến Thiện Đức Đường mà Quách Sùng đã chỉ định một chuyến. Thiện Đức Đường là nơi quản lý mọi sự vụ lớn nhỏ của toàn bộ Ngự Thú Tông, Tần Thù mang theo thắt lưng lệnh bài Quách Sùng đưa mà tìm đến.

Quản sự của Thiện Đức Đường liếc nhìn qua, liền tùy tay cầm lấy một khối ngọc bài bên cạnh ném cho nàng: "Này, đây là nhiệm vụ của ngươi ngày hôm nay."

Tần Thù đón lấy xem thử, mới phát hiện nhiệm vụ này thế mà lại là bảo nàng đi tưới nước cho linh thực của Ngự Thú Tông. Nàng có chút hoang mang, tưới nước sao? Việc này ở Ngự Thú Tông thường là do đám đệ t.ử Thủy linh căn đảm nhận. Nàng hiện tại là một kẻ "phế vật" chỉ có Thổ linh căn, mà thuộc tính linh căn còn không cao nữa chứ? Bảo nàng đi xới đất cho linh thực thì còn nghe được, bảo nàng đi tưới nước? Bộ phận nhân sự của Ngự Thú Tông đúng là không ổn chút nào.

Dù Tần Thù có nghĩ không thông đến mấy, nhưng nhiệm vụ đã nhận thì vẫn phải đi. Nàng theo sự chỉ dẫn của ngọc bài, dọc đường rất dễ dàng tìm thấy d.ư.ợ.c viên của Ngự Thú Tông. Trong vườn trồng không ít linh thực, nàng dù sao cũng đã từng tham gia kỳ thi đột xuất ở Huyền Thiên Môn, những loại linh thực có thể trồng trọt được này nàng đều nhận biết hết. Phẩm cấp không cao, đa phần là linh thực nhất giai, nhị giai.

Tần Thù đến cửa d.ư.ợ.c viên, liền thấy một đệ t.ử trên tay cầm đòn gánh đứng ở đó. Đệ t.ử kia thấy Tần Thù đi tới, vội vàng nhét đòn gánh vào tay nàng: "Sư muội, đến lượt muội rồi! Ta về trước đây!"

Nói xong liền vắt chân lên cổ mà chạy, Tần Thù thấy vậy vội vàng gọi với theo: "Sư huynh! Sư huynh! Huynh đừng đi vội! Muội phải đi đâu gánh nước? Muội cũng không phải Thủy linh căn mà!"

Đệ t.ử kia khựng bước, tùy tay chỉ về một hướng.

"Đằng kia, có một cái giếng nước."

Dứt lời, cả người liền biến mất tăm mất tích.

"Chạy nhanh hơn cả thỏ, bộ đằng sau có ma đuổi chắc?" Tần Thù vừa càm ràm vừa mang theo đòn gánh và thùng gỗ đi vào d.ư.ợ.c viên.

Lúc này nàng vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, nàng xách thùng gỗ đi về hướng vị sư huynh kia vừa chỉ. Quả nhiên tìm thấy một cái giếng, trên giếng còn giăng một tầng kết giới, trông hệt như sợ ai đó ngã xuống vậy. Tần Thù chưa từng múc nước giếng bao giờ, lần nào ném thùng xuống cũng chỉ thấy nó nổi trên mặt nước, căn bản không múc được nước lên. Nàng nghĩ ngợi một hồi, nhặt một hòn đá bên cạnh bỏ vào trong thùng, cuối cùng cũng múc được nước rồi!

Thế nhưng, khi thùng nước được kéo lên, Tần Thù theo bản năng dùng linh khí dò xét một phen, ngay lập tức sắc mặt nàng thay đổi.

Thứ nước này... dùng để tưới đất sao?

Nàng cứng đờ người xoay lại, liền thấy những cây linh thực nhất nhị giai phía sau thế mà bắt đầu cử động, trong đó có một bông Xích Diễm Hoa thế mà lại mọc ra răng, trắng ởn trông cực kỳ dọa người.

Đúng lúc này, công pháp Độ Ách của nàng đột ngột vận chuyển thần tốc, Tần Thù cúi đầu, phát hiện một sợi Long Huyết Quỷ Đằng đang từ từ bò về phía mình.

"Cái thứ quái quỷ gì thế này! Ngự Thú Tông có độc à?!"

Đã đến nước này rồi, đám đệ t.ử kia vẫn chưa báo lên sao? Tông môn cũng không thèm quản?

Tần Thù ném một viên Thanh Nguyên Đan vào thùng nước, cầm gáo nước trong tay nhắm thẳng vào đám linh thực hỗn loạn kia mà xối xuống, chúng nó mới bắt đầu dịu đi.

Bất kể thế nào, bốn canh giờ này cũng phải kiên trì cho xong. Đợi khi về rồi, hỏi lại Quách Sùng sau vậy. Trong lòng nàng lờ mờ có dự cảm, Quách Sùng biết rõ lai lịch của nàng, hắn bảo nàng đến đây tuyệt đối không phải là vô căn cứ.

Nàng ngồi xếp bằng bên bờ ruộng, cạnh tay là một thùng nước. Theo ý nàng, đám ma thực này cứ để chúng héo c.h.ế.t đi cho xong, tưới hay không tưới cũng chẳng quan trọng, thế là nàng bắt đầu bước vào trạng thái lười nhác triệt để. Nàng thậm chí còn cầm gáo nước luyện vài đường kiếm pháp, nếu gặp phải cái cây ma thực nào không yên phận, nàng trực tiếp múc một gáo nước có pha Thanh Nguyên Đan dội xuống, lập tức nó liền ngoan ngoãn ngay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.