7. Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới - Chương 344: Thuật Truy Dấu Nghìn Dặm

Cập nhật lúc: 19/03/2026 19:02

Thấy cảnh đó, Tần Thù cũng quyết ăn thua đủ với sợi kinh mạch này, nàng lặp đi lặp lại việc tu bổ. Sợi kinh mạch cực mảnh kia sau khi bị nàng sửa lại vô số lần, dường như cũng trở nên dẻo dai hơn, không còn đứt đoạn nữa.

Tần Thù thở phào một hơi, thu tay lại, lúc này trên trán nàng đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Luồng linh khí vốn đã tăng lên gấp bội nhờ đột phá, giờ đây cũng đã cạn kiệt đến tận đáy.

Nàng nuốt một viên Bổ Linh Đan cực phẩm, kéo lượng linh khí trong cơ thể trở lại mức an toàn, bấy giờ mới cầm trái cây lên gặm tiếp.

Vừa gặm, nàng vừa lẩm bẩm oán trách: "Một cái linh mạch này của ngươi đúng là chẳng dễ kiếm chút nào."

Tuế Hàn lúc này vẫn chưa nhận ra sự thay đổi tinh vi nơi sợi kinh mạch kia, hắn chỉ cảm thấy theo bản năng rằng việc nàng dùng linh khí chải chuốt kinh mạch giúp hắn bớt đi nhiều đau đớn. Nay nghe thấy lời phàn nàn của Tần Thù, hắn cũng chỉ khẽ cười một tiếng: "Làm nhiều hưởng nhiều."

Rất nhanh sau đó, xe ngựa đã tới Huyền Thiên Môn. Đệ t.ử canh cổng Huyền Thiên Môn thấy vậy lập tức bẩm báo lên chưởng môn, chưởng môn chân nhân liền phái đại đệ t.ử Thúc Du tới tiếp đón.

Thế nhưng họ đều không ngờ được rằng, cửa xe ngựa vừa mở, người nhảy xuống từ trên đó lại chính là Tần Thù. Thúc Du kinh ngạc nhìn nàng, hỏi: "Sư muội, sao lại là đệ?"

Tần Thù nhìn thấy Thúc Du thì cảm thấy vô cùng thân thiết: "Sư huynh, đã lâu không gặp! Không biết phần thưởng mà lần trước huynh nói sẽ xin cho đệ..."

Thúc Du: "..."

Nụ cười trên mặt huynh ấy cứng đờ trong thoáng chốc, bấy giờ mới nói tiếp: "Sư muội, trí nhớ của đệ đúng là không tồi chút nào."

Tần Thù cười hì hì: "Những chuyện khác có lẽ đệ không nhớ rõ, nhưng chuyện liên quan đến điểm tích lũy thì sao có thể quên được chứ?"

"Huynh đang làm cho đệ rồi, qua vài ngày nữa điểm tích lũy được cấp xuống, huynh sẽ đích thân mang tới cho đệ." Thúc Du cam đoan.

Tần Thù hưng phấn xoa xoa hai tay: "Nhất ngôn vi định!"

Ngay khi hai sư huynh muội đang trò chuyện, Tuế Hàn cũng bước xuống từ xe ngựa. Thúc Du nhìn mái tóc trắng đặc trưng kia, đồng t.ử co rụt lại, kinh ngạc thốt lên: "Tuế Hàn chân nhân?!"

Tuế Hàn khẽ gật đầu: "Ừm."

Thúc Du lại kinh ngạc nhìn sang Tần Thù, vị tiểu sư muội này rốt cuộc đã làm cái quái gì vậy? Sao đến cả Tuế Hàn chân nhân cũng đi cùng đệ ấy về đây?

"Mạo muội tới đường đột, mong Thúc Du chân nhân lượng thứ." Tuế Hàn khiêm tốn nói.

Thúc Du vội vàng đáp lời: "Tuế Hàn chân nhân khách sáo quá, ngài có thể ghé thăm là vinh hạnh của Huyền Thiên Môn chúng tôi. Tại hạ ngưỡng mộ Tuế Hàn chân nhân đã lâu, không biết dạo này Tuế Hàn chân nhân sẽ cư ngụ ở..."

Tuế Hàn ngắt lời huynh ấy: "Thúc Du chân nhân không cần khách khí, chuyến này ta tới là để thỉnh giáo Tần Thù đạo hữu, cứ ở lại Lăng Tiêu Phong là được rồi."

Thúc Du: "..."

Huynh ấy cũng bắt đầu thấy hiếu kỳ về vị sư muội Tần Thù này rồi. Năm đó Lục Ly chân nhân tới Huyền Thiên Môn cũng nhất quyết đòi ở dưới chân núi của đệ ấy, nghe đồn Lục Ly chân nhân từ Lăng Tiêu Phong quay về là chuẩn bị đột phá ngay. Sao hết người này đến người khác đều tìm tới đệ ấy vậy? Tần Thù sư muội rốt cuộc có điểm gì thần kỳ sao?

Vấn đề này dĩ nhiên không phải là chuyện huynh ấy có thể nghĩ thông suốt ngay lập tức. Trong lúc huynh ấy còn đang trầm tư, đột nhiên lại có một giọng nói khác truyền tới.

"Sư tôn, người giấu con khổ quá đi mà..."

Cái giọng điệu u oán quen thuộc này? Sao mà nghe quen tai đến thế chứ?

Trong lòng Tần Thù dâng lên một dự cảm chẳng lành, nàng theo bản năng nhìn về hướng phát ra giọng nói, vừa nhìn một cái đã đờ người tại chỗ.

"Du T.ử Khâm?! Sao ngươi lại ở đây?" Tần Thù hỏi.

Du T.ử Khâm dắt theo Thanh Y bước tới: "Sư tôn, người lén lút bỏ con mà chạy, đứa trẻ không ai thương không ai yêu như con dĩ nhiên phải tự tìm tới tận cửa rồi."

Tuế Hàn đứng bên cạnh nhìn họ, dáng vẻ như đang xem kịch hay.

Thúc Du thì hỏi một câu: "Sư muội, đệ thu đồ đệ từ khi nào vậy? Quy định của tông môn chúng ta là chưa đến Kim Đan thì không được tự lập môn hộ."

Câu nói này của huynh ấy chẳng khác nào đem "kim khoa ngọc luật*" dâng tới tận tay. Kim khoa ngọc luật: Những quy định, luật lệ vàng ngọc, không thể thay đổi.

Tần Thù lập tức mượn cớ nói: "Du T.ử Khâm, nghe thấy chưa? Tông môn có quy định rồi, ta cũng không còn cách nào khác!"

Gương mặt Du T.ử Khâm lập tức mếu máo, bảo: "Thế thì con không cần biết, con có thể làm tiên đồng cho người, đợi đến khi người lên Kim Đan rồi hãy thu con làm đồ đệ, con có thể đợi được. Dựa vào bản lĩnh này của sư tôn, ước chừng chỉ ba năm năm nữa là lên Kim Đan thôi, đệ t.ử đợi được."

Tần Thù: "..."

Nàng là lần đầu tiên gặp phải kẻ khó bám như thế này, dĩ nhiên nàng vẫn còn một điều thắc mắc.

"Du T.ử Khâm này, rốt cuộc là làm sao ngươi tìm tới được đây?"

Nàng tự thấy mình vô cùng cẩn thận, hành tung bên ngoài không hề để lại sơ hở nào khiến người ta đoán ra nàng là người của Huyền Thiên Môn. Vậy mà Du T.ử Khâm lại tìm tới được? Chuyện này rốt cuộc là sao?

Du T.ử Khâm cười hì hì, giơ tay sờ mũi, thần sắc có chút đắc ý: "Đây chính là bí thuật độc môn của chúng con — Thiên Lý Truy Tung Thuật*."

Mắt Tần Thù sáng rực lên, đột nhiên thấy bản lĩnh này cũng không tồi, đây chẳng phải là miếng "cao dán da ch.ó" chuẩn bài sao?

Nàng nhìn Du T.ử Khâm mỉm cười, Du T.ử Khâm chỉ thấy mí mắt mình giật liên hồi, lúc này hắn vẫn chưa nhận ra điều gì cả. Giây tiếp theo, liền nghe Tần Thù nói tiếp: "Du T.ử Khâm, hay là ta bái ngươi làm thầy đi? Ta thấy cái thuật truy dấu nghìn dặm này của ngươi cũng khá được đấy..."

Thúc Du: "..."

Tuế Hàn: "..."

Du T.ử Khâm: "..."

Đúng là đã thấy kẻ không đ.á.n.h theo lẽ thường, nhưng chưa thấy kẻ nào như thế này.

Du T.ử Khâm ngẩn ra một thoáng, rồi đột nhiên cười rộ lên: "Cái bí thuật độc môn này không dạy được đâu, đây là thiên phú thần thông của tộc chúng con."

Nói xong, hắn lại nháy mắt với Tần Thù một cái, bảo: "Sư tôn, hay là người cứ thu nhận con đi? Sau này người muốn tìm cái gì con sẽ giúp người tìm cái đó?"

Tần Thù im lặng, nàng bắt đầu cảm thấy mình có chút lung lay một cách đáng hổ thẹn. Nhưng cuối cùng, nàng vẫn kiên định lắc đầu bảo: "Không cần."

Du T.ử Khâm sắp khóc tới nơi rồi, sao hắn muốn bái sư mà lại khó khăn đến nhường này chứ? Hắn thầm nghĩ mình dẫu có lười biếng một tẹo, nhưng hình như cũng đâu có tệ đến mức đó đâu?

Đúng lúc này, Tuế Hàn vốn luôn giữ thái độ "chuyện không liên quan tới mình thì treo lên thật cao" đột nhiên lại lên tiếng gợi ý: "Tần Thù đạo hữu, nếu ta là ngươi, ta sẽ thu nhận hắn."

Tần Thù kinh ngạc liếc nhìn Tuế Hàn một cái, đôi mày nhíu lại, suy ngẫm một lát, cuối cùng vẫn gật đầu: "Vậy thì cứ thử xem sao."

Du T.ử Khâm đờ người tại chỗ, đến khi sực tỉnh lại liền vội vàng định quỳ xuống dập đầu. Thế nhưng lại bị Tần Thù ngăn lại: "Ngươi đừng có mừng vội, ta thu đồ đệ nghiêm khắc lắm đấy! Không phải ai cũng vào được Lăng Tiêu Phong của ta đâu, Lăng Tiêu Phong của ta toàn là nhân tài kiệt xuất thôi, ngươi phải vượt qua thử thách của ta mới được."

Du T.ử Khâm đầy vẻ tự tin: "Sư tôn người cứ việc thử thách!"

Tần Thù dành cho hắn một cái nhìn đầy sâu xa: "Chỉ mong ngươi đừng có hối hận là được."

Thúc Du thấy họ chỉ qua vài câu đã định đoạt xong chuyện này, bèn nhíu mày nhắc nhở Tần Thù thêm một câu: "Sư muội, quy định tông môn là dưới Kim Đan không được thu đồ đệ."

Tần Thù gật đầu: "Đa tạ Thúc Du sư huynh nhắc nhở, đệ ghi nhớ rồi. Cũng mong sư huynh lưu tâm một chút, sư muội đệ đây còn đang trông chờ vào chút điểm tích lũy đó để sống qua ngày đấy."

Thúc Du nhất thời nghẹn lời, trước mặt người ngoài huynh ấy cũng không tiện nói là do mình quên mất, bèn lảng sang chuyện khác: "Chúng ta cứ vào trong rồi nói sau, làm gì có chuyện để khách khứa đứng nói chuyện ở cổng môn thế này?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

7. Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới - Chương 348: Chương 344: Thuật Truy Dấu Nghìn Dặm | MonkeyD