7. Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới - Chương 464: Ta Vẫn Còn Là Một Đứa Trẻ Nha
Cập nhật lúc: 14/04/2026 19:06
Tần Thù thấy Tuế Hàn mãi không lên tiếng, bèn tiến lại gần hỏi thêm lần nữa: "Sao vậy? Cách này của muội không tốt sao?"
Tuế Hàn lúc này mới hoàn hồn, khẽ nhếch môi cười với nàng: "Rất tốt."
Được y khẳng định, Tần Thù liền dứt khoát nói luôn: "Chọn ngày không bằng gặp ngày, ngay bây giờ huynh hãy đưa muội về rạng sáng ngày hôm qua đi."
Tuế Hàn: "?"
"Gấp gáp vậy sao?"
Tần Thù gật đầu: "Muội sợ nếu còn trì hoãn thêm chút nữa, huynh có mạng đưa muội đi nhưng lại không còn mạng để đợi muội về."
Tuế Hàn: "..."
Nỗi lo lắng của nàng cũng không phải không có lý. Khoảng cách thời gian càng xa thì càng tiêu tốn linh lực. Thân xác rách nát này của y quả thực không chịu nổi giày vò.
Tuy nhiên, việc bọn họ định làm lần này ở nhân gian có chút quá mức kinh thế hãi tục, cần phải tránh né người ngoài một chút.
Tần Thù lén lút đóng cửa viện lại, vẫn còn lo lắng trong lúc mình và Tuế Hàn rời đi sẽ có người xông vào, nàng bèn lấy ra trận bàn đè rương của mình bố trí xung quanh viện.
Tuế Hàn khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, sau khi Tần Thù đã sắp xếp xong xuôi, y mới kịp thời mở mắt.
"Chuẩn bị xong chưa?" Mái tóc trắng rủ trên vai y không gió mà tự bay, đôi mắt đen trắng phân minh.
Tần Thù biết y đã sẵn sàng, liền gật đầu thật mạnh: "Dạ!"
Động tác của y rất chậm, nhưng nàng lại chẳng nhìn rõ được gì, chỉ thấy cảnh vật trước mắt rung lắc một hồi, đến khi mở mắt ra thì trời đã sắp sáng.
Nhìn thấy bản thân mình đang ngồi trên mái hiên đằng xa, Tần Thù một phen im lặng.
Còn có thể chơi kiểu này sao? Nghĩa là tại thời điểm này đang có hai nàng tồn tại?
Cũng may nàng chỉ muốn tới để hấp thụ t.ử khí, sau khi xong việc sẽ lập tức quay về ngay.
Cái tài của Tuế Hàn nằm ở chỗ, linh căn Thời gian của y đưa người ta về quá khứ không phải để làm một vị khách qua đường, mà là một người thực sự tham gia vào dòng thời gian đó.
Tần Thù không đi làm phiền "chính mình" đang ngồi đằng xa hấp thụ t.ử khí, mà tìm một mái hiên gần đó ngồi xuống, Tuế Hàn đứng bên cạnh canh chừng nàng tọa thiền.
T.ử khí xuất hiện không lâu, chờ đến khi Tần Thù mở mắt, hai người nhìn nhau một cái, y lại đưa Tần Thù trở về sân viện.
Không ngoài dự đoán, y lại một lần nữa bị phản phệ, miệng nôn m.á.u tươi.
Khi Ôn Trì đá văng cửa xông vào liền bắt gặp cảnh tượng này: Tuế Hàn một tay ôm n.g.ự.c nôn m.á.u điên cuồng, còn sư muội ngoan hiền của y thì đứng bên cạnh với gương mặt hớn hở niềm vui.
Nhìn kiểu gì cũng thấy giống như Thù nhi bị phản diện nhập xác vậy?
Ôn Trì nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Sư muội, muội có còn là sư muội của ta không đấy?"
Tần Thù: "?"
Nàng đầy vẻ nghi hoặc nhìn Ôn Trì, hỏi ngược lại: "Sao lại không phải chứ?"
Ôn Trì vẫn chưa tin lắm, bèn hỏi tiếp: "Năm đó dưới gốc cây Kim Hồng Lựu Quả đã xảy ra chuyện gì?"
Tần Thù: "?"
Sắc mặt nàng lập tức thay đổi, nghiến răng nghiến lợi rặn ra một câu: "Huynh còn có mặt mũi mà nhắc đến chuyện đó à!"
Ôn Trì thấy vậy thì trong lòng đã rõ được đại nửa, khẽ ho một tiếng, vội vàng hỏi tiếp: "Hai người các ngươi cô nam quả nữ lén lút đóng cửa làm cái gì vậy?"
Tần Thù: "?"
Sao lời gì lọt vào miệng huynh ấy cũng đều trở nên kỳ quái thế nhỉ?
"Sư huynh... muội vẫn còn là một đứa trẻ nha..." Tần Thù nhấn mạnh.
Ôn Trì đành kiên trì hỏi dồn: "Đúng thế, vậy nên một người lớn một đứa trẻ, đóng cửa lại làm cái gì?"
Tuế Hàn chỉ kịp đảo mắt lườm y một cái, đôi đồng t.ử liền khôi phục trạng thái xám trắng, cả người lại ngất đi.
Tần Thù nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy y, vác y lên vai đi thẳng vào trong phòng.
Ôn Trì đi theo sau gương mặt đầy vẻ sầu não, nhìn Tần Thù quăng Tuế Hàn lên giường mình thì càng nhịn không được mà nói: "Hắn sao có thể ngủ trên giường của muội chứ?"
Tần Thù tùy miệng đáp: "Dù sao muội cũng không ngủ."
Ôn Trì ngẩn ra, cũng đúng...
"Bây giờ muội phải giúp huynh ấy trị thương, sư huynh huynh cứ đứng một bên đừng có lên tiếng." Tần Thù nhanh tay chặn đứng mười vạn câu hỏi vì sao của y ngay từ đầu.
Ôn Trì nhìn thấy ánh tím trong mắt Tần Thù, trong lòng nảy sinh nhiều nghi hoặc, nhưng thấy tay nàng đã đặt lên cổ tay Tuế Hàn, rốt cuộc y cũng giữ im lặng.
Mãi cho đến khi Tần Thù mở mắt ra lần nữa, bắt gặp ánh mắt lo lắng của y, nàng mới nói: "Sư huynh, chúng ta ra ngoài nói chuyện."
Dù sao cũng chẳng giấu được y, sau này có khi còn cần y phối hợp yểm trợ, chi bằng cứ nói thẳng ra cho xong.
Hai người đứng dưới hành lang trong viện, Ôn Trì "xoạch" một cái mở quạt Lưu Quang ra, phe phẩy vài cái rồi giục: "Giờ có thể nói được rồi chứ?"
Thế nhưng khi nghe xong một tràng của Tần Thù, y sững sờ tại chỗ hồi lâu không nhúc nhích, chiếc quạt trong tay cũng ngừng phẩy.
Tần Thù còn tưởng "CPU" của y bị cháy khét rồi, bèn giơ tay quơ quơ trước mắt y: "Sư huynh, huynh... nghe hiểu không vậy?"
Ôn Trì lúc này mới hoàn hồn, bất lực nhìn nàng: "Sư muội, cách này của muội..."
"Thế nào?"
Đối diện với ánh mắt đầy mong đợi của Tần Thù, y mới gian nan thốt ra hai chữ: "Rất tốt."
Tần Thù nghe vậy liền chắp tay sau lưng, khóe môi hơi nhếch lên đầy đắc ý: "Cách này còn tốt hơn muội tưởng tượng nhiều. Lần trước muội dùng t.ử khí thanh tẩy một phần sức mạnh phản phệ trong người lão Tuế, lần này huynh ấy đưa muội xuyên không dù cũng bị phản phệ nhưng không nghiêm trọng bằng lần trước. Có thể thấy mọi thứ đang phát triển theo hướng tích cực, chỉ cần tốc độ tu sửa của t.ử khí kịp với sự tàn phá của phản phệ, cơ thể của huynh ấy nhất định sẽ được chữa lành hoàn toàn."
Ôn Trì thầm tặc lưỡi, hai cái người này, ý tưởng thật quá táo bạo, quan trọng là tư chất cũng quá nghịch thiên đi.
Người bình thường làm sao nghĩ ra được chiêu này? Mà dù có nghĩ ra cũng chẳng có thiên phú đó mà làm. Chẳng trách Tuế Hàn chân nhân tuổi còn trẻ mà danh tiếng đã vang xa, linh căn này của y e là cả Đông Châu cũng không tìm ra nổi năm người.
Nhưng mà...
Ôn Trì nhíu mày nhắc nhở nàng thêm lần nữa: "Thù nhi, cách này của muội quả thực không tệ, nhưng muội có từng nghĩ tới khi huynh ấy tỉnh lại lần nữa, muốn đưa muội về rạng sáng ngày hôm qua thì linh khí cần dùng sẽ càng nhiều không? Đến lúc đó tốc độ tu sửa của t.ử khí liệu có còn kịp với tốc độ hư hao cơ thể của huynh ấy không?"
Tần Thù: "..."
Người tính không bằng trời tính, đúng là sơ suất rồi!
Nàng bình tĩnh lại một lát, rồi lại nhẹ nhõm: "Không sao, tần suất t.ử khí xuất hiện ở nhân gian nhiều hơn hẳn so với hồi ở tu tiên giới, ước chừng là vì ở đây ít tu sĩ. Đợi đến lần sau t.ử khí xuất hiện, muội sẽ bảo huynh ấy đưa muội về ngay lập tức, lúc đó linh khí cần dùng chắc chắn rất ít, sức mạnh phản phệ huynh ấy phải chịu cũng sẽ giảm đi nhiều..."
Ôn Trì nhướn mày, thần thái lúc này lại có nét tương đồng với vẻ mặt hớn hở của Tần Thù.
"Được đấy, thực sự để muội tìm thấy kẽ hở rồi."
Tần Thù cười rộ lên, nhưng trong lòng nàng hiểu rõ, những điều này nói thì dễ nhưng làm mới thực sự khó vô cùng. Với cái cơ thể thủng lỗ chỗ như cái sàng của Tuế Hàn, đủ để nàng phải tu sửa trong một thời gian dài rồi.
Mười bốn năm nha, y ít nhất phải khôi phục được thực lực đỉnh phong mới được. Lúc đó chắc là bọn họ đã trở về tu tiên giới rồi.
Mà cũng chẳng sao, về tới tu tiên giới là có thể tùy ý sử dụng linh khí, lại còn chịu ít phản phệ hơn.
