7. Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới - Chương 473: Sao Muội Lại Mang Cái Này Về Đây?
Cập nhật lúc: 14/04/2026 19:07
Tần Thù ngồi bật dậy, thần thức quét qua bên tay mình, cả người lập tức đờ ra.
"Tiểu Thù nhi, muội tỉnh rồi à?" Ôn Trì lên tiếng hỏi.
Chỉ thấy Tần Thù ậm ừ đáp lại một câu lấy lệ, rồi giơ tay cầm cuốn sổ nhỏ bên cạnh lên. Trên bìa hiện rõ ba chữ lớn: "Sổ Sinh Tử".
"Sư huynh, muội hình như đã hiểu tại sao Diêm Vương lại thông nã muội rồi." Tần Thù uể oải nói.
Ôn Trì kinh ngạc liếc nhìn nàng một cái, đôi mắt dài hẹp thoáng qua một tia sáng: "Ồ? Tại sao?"
Tần Thù lật cuốn sổ trong tay đưa cho huynh ấy xem. Ôn Trì nhìn thấy cũng không khỏi chấn kinh: "Cái gì thế này? Sao muội lại mang cả thứ này về đây? Muội làm bằng cách nào vậy?"
Tần Thù cười khổ một tiếng: "Muội cũng đâu có biết, rõ ràng muội đã để lại chỗ cũ rồi mà. Sư huynh huynh cũng thấy đúng không? Muội đã nhét nó vào trong mũ của lão rồi."
Ôn Trì cũng gật đầu xác nhận: "Đúng vậy, ta có ấn tượng, muội quả thực đã nhét nó vào trong mũ lão rồi."
"Chẳng lẽ cuốn Sổ Sinh T.ử này muốn 'ăn vạ' muội sao?" Tần Thù vừa lẩm bẩm một câu, đột nhiên như nghĩ ra điều gì, cả người sững sờ tại chỗ, đồng t.ử dại ra: "Chẳng lẽ là..."
"Chẳng lẽ cái gì?" Ôn Trì truy hỏi.
Tần Thù thở dài, đem chuyện lúc trước nàng lật Sổ Sinh T.ử nhưng không thấy chữ, cuối cùng hết cách phải nhỏ một giọt tinh huyết lên đó kể lại cho Ôn Trì nghe.
Ôn Trì nghe xong cũng im lặng, hồi lâu sau y mới tìm lại được ý thức của mình: "Cho nên, ý của muội là một giọt m.á.u của muội đã trực tiếp khiến nó nhận chủ* luôn rồi?"
Tần Thù sụp vai xuống, thấp giọng nói: "Muội biết nói vậy nghe có vẻ hoang đường, nhưng ngoài khả năng này ra, muội cũng chẳng nghĩ ra được lý do nào khác."
Ôn Trì vỗ vỗ vai nàng an ủi: "Bây giờ xem ra muội chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào lão Tam thôi. Nếu y trở thành Nhân hoàng, may ra còn có thể nói đỡ cho muội vài câu, bằng không e là cả Quỷ giới sẽ cùng muội thề không c.h.ế.t không thôi mất."
Tần Thù: "..."
Sao số nàng lại khổ thế này cơ chứ? Chuyện ở Ma giới còn chưa đâu vào đâu, sao giờ lại chọc phải cả Quỷ giới thế này? Đây có phải là gánh nặng mà một kẻ Trúc Cơ viên mãn nên gánh vác không?
Nàng nhấc chân đi về hướng thành Phù Lệnh, Ôn Trì đuổi theo hỏi: "Sư muội, muội đi đâu đấy?"
Tần Thù đáp: "Còn đi đâu được nữa? Đương nhiên là đi ôm đùi rồi."
Nàng muốn làm đại tướng dưới trướng Tam sư huynh, nhanh ch.óng thống nhất cả nhân gian. Đến lúc đó, mong Tam sư huynh nể tình nàng là thành viên kiên định của "Đảng Thành Vương" mà nói giúp nàng một lời.
Điều Tần Thù không ngờ tới là, trong thời gian làm đại tướng, nàng đã vô tình giải cứu không ít bách tính. Người dân tự phát tôn phong nàng là "Chiến Thần", lập miếu thờ phụng, nhờ đó mà nàng lại thu được không ít nguyện lực. Tất nhiên, đó đều là chuyện của sau này.
Tần Thù tìm đến Tư Huyền, đem mọi chuyện gặp phải kể hết cho y nghe, rồi dày mặt cầu xin: "Tam sư huynh, lần này muội gây họa cũng là vì giúp huynh, huynh không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu đâu đấy!"
Tư Huyền cười đến mức ngả nghiêng: "Dễ nói, dễ nói."
Tần Thù vừa thả lỏng được một chút, Tư Huyền lại bồi thêm một câu: "Muội cũng lợi hại thật đấy. E là chính Diêm Vương gia cũng không ngờ tới, năm đó ta chỉ thừa dịp lão say rượu mà sửa chút thọ nguyên, còn sư muội ta thì trực tiếp trộm luôn cả sổ của lão về."
Tần Thù lập tức xù lông: "Cái gì mà trộm chứ! Muội là vô ý thôi, muội căn bản không biết gì hết!"
Ôn Trì giơ tay xoa xoa đầu nàng trấn an: "Được rồi, lão Tam huynh đừng trêu con bé nữa."
Tần Thù ôm một bụng uất ức quay người đi ra khỏi cửa: "Mấy ngày tới muội phải bế quan, các huynh đừng có làm phiền muội!"
Quỷ giới chẳng phải giỏi về quỷ khí và tấn công tinh thần lực sao? Điểm yếu hiện tại của nàng chính là tinh thần lực, nhất định phải nhanh ch.óng bù đắp cho bằng được. Còn về cách tu luyện, cũng đã đến lúc kiểm nghiệm thử cuốn "Dưỡng Hồn Đại Pháp" nàng mua hôm đó rồi.
Nàng khoanh chân ngồi trên sập gỗ, lật cổ tay một cái, một mảnh ngọc giản màu xanh hiện ra trong tay. Khi trở lại phàm trần, cấm chú vốn bị nới lỏng khi nàng xuyên qua giới hạn nay lại bị phong ấn lần nữa, linh khí của nàng lại không dùng được. Cũng may hiện tại dù không có linh khí nàng vẫn có khả năng tự bảo vệ mình.
Nàng áp ngọc giản lên trán, những dòng chữ bên trong chậm rãi hiện lên trong thức hải. Sau khi hấp thụ hết nội dung, Tần Thù mới không nhịn được mà cảm thán. Không biết vị nào là người đầu tiên thống nhất văn tự Tam giới, bằng không nàng muốn học cái Dưỡng Hồn Đại Pháp này còn phải học thêm một loại ngôn ngữ nữa.
Tuy nhiên, cái tên "Dưỡng Hồn Đại Pháp" này quả thực có chút danh không xứng với thực. Nuôi dưỡng hồn phách? Nó chắc chắn đây là dưỡng hồn sao? Công pháp nói rằng, phải luyện công pháp ngưng tụ thành một sợi dây, sau đó đem thần hồn chia làm hai, hai chia làm bốn...
Ai cũng biết thần hồn bị tổn thương sẽ biến thành kẻ ngốc, thế mà... đem thần hồn chia thành vô số sợi tơ mảnh, liệu có thực sự không sao không? Nhưng theo cách nói này, việc luyện thần hồn trở nên cường hãn hơn là hoàn toàn có khả năng.
Tần Thù ngồi trên giường, suy nghĩ chỉ trong nháy mắt đã đưa ra quyết định.
Làm luôn!
Tu tiên vốn dĩ là kẻ nhát c.h.ế.t đói, kẻ bạo gan no. Hôm nay nàng không dám tự hạ thủ với chính mình, ngày sau ắt sẽ có kẻ khác hạ thủ thay nàng!
Tần Thù hạ quyết tâm, công pháp dưỡng hồn bắt đầu vận hành trong thức hải. Tinh thần lực trong suốt giống như bị một bàn tay vô hình khuấy động, trong đầu nàng dần hiện lên cảm giác đau nhức âm ỉ, nhưng vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng được.
Tần Thù nghĩ có lẽ do trước đó thường xuyên dùng thần thức hấp thụ t.ử khí nên đã nâng cao khả năng chịu đựng của nàng. Nhưng nàng không biết rằng, việc hấp thụ t.ử khí không chỉ nâng cao sức chịu đựng mà còn giúp nàng tôi luyện thần hồn. Cũng chính vì vậy, nàng mới có thể ngay trong lần đầu tiên tu luyện cái gọi là "Dưỡng Hồn Đại Pháp" này mà ngưng luyện ra được một sợi dây.
Tuy nhiên, chỉ mới làm đến bước này đã gần như tiêu hao hết tâm trí của nàng. Nàng thu công nghỉ ngơi rất lâu, cảm giác mệt mỏi trong đầu mới dần tan đi.
Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, trái tim Tần Thù lập tức thắt lại. Chẳng lẽ người của Quỷ giới đuổi tới tận đây rồi sao?
"Ai đó?!" Tần Thù nghiêm giọng chất vấn.
"Thù nhi, trời sắp sáng rồi, hôm nay có t.ử khí." Người lên tiếng chính là Tuế Hàn.
Hắn hiện tại sau khi trải qua đợt trị liệu kiểu "lách luật" của Tần Thù, cả người đã có sự thay đổi long trời lở đất. Sắc mặt đã hồng hào hơn nhiều, không còn vẻ bệnh tật yếu ớt như trước, cứ như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào. Mỗi ngày nhắc đến chuyện hấp thụ t.ử khí, hắn còn tích cực hơn cả Tần Thù.
Nghe thấy là Tuế Hàn đến, Tần Thù mới thở phào nhẹ nhõm, đi tới mở cửa phòng.
"Đúng là phải bổ sung 'dinh dưỡng' cho thần thức rồi, hôm nay thực sự quá mệt mỏi." Tần Thù trầm giọng nói.
Tuế Hàn không biết Tần Thù vừa đóng cửa làm những gì, chỉ tưởng nàng đi một chuyến Quỷ giới về nên mệt, bèn không hỏi thêm.
Tần Thù tung người nhảy lên mái nhà, Tuế Hàn cũng bám sát theo sau, khoanh chân ngồi xuống bên cạnh nàng. Tần Thù dùng thần thức hấp thụ t.ử khí, còn Tuế Hàn thì thông qua thổ nạp để hấp thụ, hai người cứ thế không ai làm phiền ai.
