7. Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới - Chương 76: Nhị Sư Huynh Là Người Đàn Ông Đáng Tin Nhất
Cập nhật lúc: 18/02/2026 21:00
"Ta nói này sư muội, muội gây ra động tĩnh này có phải là hơi lớn quá rồi không?" Ôn Trì đưa tay lên đỡ trán.
Hai vai Tần Thù rũ xuống, vẻ mặt đầy hối lỗi: "Muội cũng không biết nữa, muội cứ theo những gì đã học mà làm thôi, không biết là chỗ nào có vấn đề nữa".
Ôn Trì thở dài, nói với tiểu đồng ở phòng luyện đan phía sau huynh ấy: "Đổi phòng luyện đan khác cho sư muội ta đi, chắc là chỗ này phong thủy không tốt".
Tần Thù nghe vậy ngẩng đầu nhìn huynh ấy: "Phải rồi! Sao muội lại không nghĩ tới chuyện đó nhỉ?".
Ôn Trì lườm nàng một cái đầy chê bai, nhưng miệng lại bảo: "Đổi phòng xong muội luyện lại cho ta xem, ta phải xem rốt cuộc là chuyện gì".
Tần Thù nhìn huynh ấy, trong lòng thấy cảm động vô cùng.
Huynh có tin không? Nàng nhập tông môn hơn một năm rồi, cuối cùng cũng không còn bị thả rông nữa!.
Hồi trước người ta hay bảo, thầy dắt qua cửa, tu hành tại bản thân.
Còn nàng thì sao? Bái sư được một năm, sư tôn bế quan mất hơn nửa năm... ngay cả mặt sư tôn cũng chẳng được gặp mấy lần.
"Đa tạ sư huynh đã quan tâm!" Tần Thù nói lời này với tình cảm vô cùng chân thành.
Phòng luyện đan mới nằm ở hướng tọa Bắc hướng Nam, giữa phòng đặt một cái lò luyện đan, chẳng biết là sản phẩm của học đồ nào bên Khí tông nữa.
Tần Thù đầu tiên thi triển một cái Thanh Khiết Thuật cho mình, rồi vái lạy tứ phương, vừa ngẩng đầu lên liền thấy trước mặt xuất hiện một đôi tay lớn với các đốt xương rõ ràng, trong tay còn cầm một nén hương.
Nàng ngẩn ra, nhìn theo đôi tay lớn kia lên phía trên liền đối diện với một gương mặt đẹp đến mức khiến người và thần đều phải phẫn nộ.
Chỉ có điều biểu cảm trên gương mặt này lúc này có chút đáng đòn, nghe huynh ấy nói: "Vận đen thế này thì vái lạy sao mà hết được? Thành tâm một chút, thắp nén hương đi".
Tần Thù bị huynh ấy nhìn thấu tâm tư nhỏ của mình, môi mím thành một đường thẳng, mặt đơ ra đón lấy nén hương, tùy tay b.úng một cái, nén hương trên tay liền được thắp sáng, nàng vái lạy một cách vô cùng nghiêm túc.
Đến khi nàng ngẩng đầu lên lần nữa liền đối diện với ánh mắt đầy suy tư: "Sư muội, muội đang vái vị thần thánh phương nào vậy?".
Sắc mặt Tần Thù bình thản, thong thả nói: "Thiên đạo ạ".
Ôn Trì rõ ràng là sững người, sau đó mới nói đầy thâm ý: "Sư muội đúng là có gan dạ thật đấy".
Tần Thù không hiểu huynh ấy có ý gì, vỗ tay một cái, nén hương trên tay liền cháy hết.
"Sư huynh, muội chuẩn bị xong rồi, có thể luyện đan chưa ạ?".
Ôn Trì ngồi xuống ở góc xa nhất so với nàng, bấy giờ mới khẽ gật đầu: "Bắt đầu đi".
Các động tác trước đó Tần Thù nhắm mắt cũng làm được, bao gồm cả việc loại bỏ tạp chất trong linh thực, nàng làm rất thuận tay, cho đến khi lại một lần nữa tăng hỏa linh khí để hòa trộn mấy loại chất lỏng lại với nhau....
"Bùm!".
Tần Thù mặt không đổi sắc, chẳng chút ngạc nhiên, vụ nổ mức độ này hôm nay nàng đã trải qua lần thứ tư rồi.
Nàng ngẩng đầu nhìn Ôn Trì, thấy huynh ấy đã tự bao bọc mình trong một lớp màng bảo hộ, căn phòng đầy bụi đan chỉ có huynh ấy và chỗ dưới chân là không vướng một hạt bụi nào.
Tần Thù thở hắt ra một hơi dài: "Sư huynh, có nhìn ra vấn đề gì không ạ?".
Nếu tìm ra được vấn đề thì cái lò đan này của nàng coi như cũng không nổ uổng phí.
Thế nhưng liền thấy Ôn Trì nắm tay lại đưa lên môi khẽ khụ một tiếng, rồi mới thong thả nói: "Không nhìn rõ, hay là muội làm lại lần nữa đi?".
Tần Thù suýt chút nữa thì nghẹn thở, nổ thêm vài lần nữa chắc nàng cũng có thể viết được cuốn 《Tổng kết kinh nghiệm nổ lò một trăm lần (phần tiếp theo)》 rồi đấy.
"Sư huynh, huynh rốt cuộc có đáng tin không vậy? Nếu không muội gọi Đại sư huynh tới cho rồi".
Tuy nàng đối với Đại sư huynh ít nhiều cũng có bóng ma tâm lý, nhưng chắc là do mỗi người có sự thân sơ khác nhau chăng, hiện giờ xem ra nàng vẫn không thể đ.á.n.h dấu bằng giữa Đại sư huynh và người của kiếp trước được.
Thế nhưng Ôn Trì nghe lời này của nàng xong lập tức đanh mặt lại, nói: "Làm lại! Lần này nếu còn nổ lò thì tính cho sư huynh này!".
Tần Thù nghe xong, khóe môi lập tức nhếch lên.
Nàng không phải là một đứa trẻ ham vật chất, nhưng nếu ai mà nhắc tới vật chất với nàng thì nàng thực sự... cũng khá dễ dàng thỏa hiệp.
Tần Thù lại tìm tiểu đồng của phòng luyện đan lấy một cái lò luyện đan mới, phòng luyện đan cũng được Ôn Trì thi triển một pháp quyết dọn dẹp ổn thỏa.
Tần Thù ngồi khoanh chân, Ôn Trì lần này không ngồi xa nàng như vậy nữa mà ngồi xổm ngay bên cạnh nàng.
"Sư muội, còn cần vái lạy Thiên đạo nữa không?".
Tần Thù lắc đầu nhưng cũng không dám ăn nói tùy tiện, bèn bảo: "Chắc là Thiên đạo lão nhân gia lúc này không rảnh bận tâm tới mấy việc cỏn con này của chúng ta đâu, chúng ta cứ tự mình mày mò đi ạ".
Ánh mắt Ôn Trì ngập tràn ý cười, lấy quạt gõ nhẹ lên đầu Tần Thù một cái: "Được rồi, đừng có dẻo mồm nữa, mau bắt đầu luyện đi! Sư huynh nhất định phải cho muội biết, trên đời này không có người đàn ông nào đáng tin hơn Nhị sư huynh của muội đâu! Đại sư huynh cũng không bằng!".
Tần Thù vừa xoa đầu vừa lí nhí hỏi: "Vậy còn... sư tôn ạ?".
Ôn Trì lập tức thu nụ cười lại, lườm nàng một cái: "Luyện đan đi!".
Tần Thù trề môi, bộ dạng tội nghiệp ngồi thẳng người dậy, đưa tay chạm vào nhẫn trữ đồ, một lần nữa lấy ra một phần d.ư.ợ.c liệu.
Lặp lại các động tác trước đó, nàng vô cùng cẩn thận, thế nhưng ngay khoảnh khắc mấy loại d.ư.ợ.c đan hòa trộn lại, lò luyện đan vẫn mất kiểm soát và chực chờ nổ tung.
Tần Thù lúc này đã có kinh nghiệm, còn tranh thủ thời gian chụp lên người một lớp màng bảo hộ màu vàng đất.
Thế nhưng lần này Ôn Trì đang ngồi cạnh nàng đã đ.á.n.h một đạo linh lực lên đó, cái lò luyện đan sắp nổ tung kia lắc lư trên không trung, đột nhiên "phụt" một tiếng, giống như một phát pháo xịt vậy.
Đến khi nó rơi xuống đất lần nữa thì đã trở lại bình thường.
Tần Thù vội vã thi triển một đạo pháp quyết, mở nắp lò ra, một mùi khét lẹt xộc thẳng vào mũi.
Nàng xua xua tay trước mũi, lại thi triển một pháp quyết nữa rồi mới ngoảnh mặt hỏi Ôn Trì: "Sư huynh, nhìn ra là chuyện gì chưa ạ?".
Ôn Trì nhìn nàng một cái thật sâu, ánh mắt này khiến Tần Thù hơi khó hiểu. Nhưng nàng dám bảo đảm, nếu huynh ấy còn bảo nàng luyện lại lần nữa thì nàng sẽ lập tức đi tìm sư tôn mách tội ngay!.
Thế nhưng Ôn Trì lần này không làm nàng thất vọng, liền thấy huynh ấy khẽ gật đầu nói: "Nhìn ra rồi".
Mắt Tần Thù sáng lên: "Chuyện là thế nào ạ?! Mong sư huynh nói rõ cho muội nghe với?".
Ôn Trì chẳng giải thích gì cả, chỉ lấy ra một cái lò luyện đan từ một trong những chiếc nhẫn trữ đồ trên tay huynh ấy rồi đặt trước mặt Tần Thù: "Dùng cái này mà luyện".
Nhìn độ bóng loáng và hoa văn trên cái lò luyện đan này, Tần Thù hơi không dám ra tay.
Ôn Trì thấy vậy liền giục: "Còn ngẩn ra đó làm gì? Luyện đan đi chứ?".
Tần Thù lại lí nhí bảo: "Sư huynh, ngộ nhỡ muội lại sơ ý làm nổ cái lò luyện đan này của huynh thì tính sao ạ? Sư muội nghèo rớt mồng tơi, thực sự là đền không nổi đâu".
Ôn Trì nghe xong cười khẩy một tiếng, mở quạt xương ngọc ra phe phẩy, bấy giờ mới thong thả nói: "Nếu muội mà nổ được cái lò luyện đan này thì cũng khỏi cần luyện đan nữa, chuyển qua làm Phù tu đi, uy lực chắc chắn sẽ cực kỳ kinh người đấy".
Tần Thù biết huynh ấy đang trêu chọc mình nhưng lời này cũng tiếp thêm cho nàng chút dũng khí.
Tần Thù nhắm mắt lại, tĩnh tâm, đ.á.n.h một đạo pháp quyết lên nắp lò, một luồng sinh khí dồi dào từ trong lò luyện đan tỏa ra.
Tần Thù lúc này dù có ngốc đến đâu cũng biết cái lò luyện đan này không phải vật tầm thường.
