70 Cửa Thôn Sói Con Hắn Mỗi Ngày Đối Ta Vẫy Đuôi - Chương 1
Cập nhật lúc: 23/01/2026 05:07
Năm 1976, ngày 20 tháng 12, mùa đông.
Mùa đông rét buốt, sương sớm trắng xóa lạnh đến thấu xương!
Trời mới tờ mờ sáng, phụ nữ trong thôn đã lục tục dậy, tiếp đó, ống khói từng nhà bắt đầu bốc lên những làn khói trắng.
Lúc này ở nhà họ Diệp, bà Diệp và hai cô con dâu đang cuộn mình trong chăn ấm cả buổi trời, mãi không nghe thấy động tĩnh gì từ nhà bếp, ba mẹ chồng nàng dâu mới lề mề bò ra khỏi ổ chăn.
“Cái đồ lỗ vốn, sao chổi này, sao hôm qua không c.h.ế.t đuối luôn đi cho rồi.”
“Y hệt con mẹ nó, cả ngày ngoài khóc lóc sướt mướt ra thì chẳng biết làm gì, giặt cái quần áo mà cũng có thể ngã xuống sông được, ngu như thế, sống làm gì cho chật đất…”
Vừa vào bếp, bà Diệp đã liếc đôi mắt tam giác độc địa của mình quét một vòng, thấy nồi niêu bếp núc lạnh tanh, bà ta liền vươn cổ c.h.ử.i ầm lên.
“Mẹ, mẹ đừng giận, bữa sáng hôm nay cứ để con với Trân Châu lo. Tiểu Nhan cũng không cố ý, ai mà ngờ được bờ sông lại trơn như thế chứ.”
Không biết bà Diệp đã kéo cái giọng oang oang như loa phóng thanh ra c.h.ử.i bao lâu, mãi đến khi bà ta c.h.ử.i đến khô cả nước miếng, lúc này, một giọng nói đầy giả dối mới vang lên rõ ràng trong sân.
Nói xong, Trương Quế Chi liền ưỡn cái thân hình hơi mập của mình, cùng cô con gái cưng chậm rãi đi vào bếp.
Hai mẹ con vừa vào bếp, Diệp Trân Châu liền dùng giọng điệu yếu ớt nói: “Bà nội, mẹ con nói đúng đấy! Nhan Nhan không cẩn thận trượt chân ngã nên mới làm trôi chậu quần áo đi, chứ không phải vì em ấy không muốn giặt quần áo, nên mới…”
Từng câu từng chữ, nghe như đang nói giúp Diệp Khuynh Nhan, nhưng thực chất lại toàn là châm ngòi thổi gió, mục đích chính là để kích nổ cơn giận của bà Diệp.
Quả nhiên, vừa nghe Diệp Trân Châu nhắc đến chậu quần áo bị dòng nước xiết cuốn đi, cuối cùng không tìm lại được một cái nào, lửa giận của bà Diệp lập tức bùng nổ.
“Con quỷ xui xẻo này, đúng là đầu t.h.a.i đến để khắc nhà họ Diệp mà. Sớm biết nó vô dụng như vậy, lúc con mẹ lăng loàn của nó đẻ nó ra, tao đã bóp c.h.ế.t nó rồi.”
Những lời c.h.ử.i rủa ngày một khó nghe, như thủy triều dâng lên, không ngừng truyền vào căn phòng chứa củi nhỏ hẹp, tối tăm.
Diệp Khuynh Nhan đầu óc choáng váng, dạ dày cuộn lên dữ dội. Thế nhưng, những lời nguyền rủa gay gắt truyền đến từ bốn phía ồn ào đến mức đầu cô như muốn nổ tung, cứ ong ong không dứt.
Nếu là trước đây, chắc chắn cô đã sớm vung mấy bạt tai qua rồi.
Nhưng bây giờ, cô đang bị dày vò bởi những ký ức hỗn loạn ùa vào trong đầu, căn bản không muốn nghe những lời c.h.ử.i mắng đó, cũng như hai giọng điệu an ủi giả tạo đến cùng cực kia.
Diệp Khuynh Nhan lơ mơ nằm trên một tấm ván gỗ cũ nát, trên người đắp một chiếc chăn bông mỏng dính đầy mụn vá. Nói là chăn bông, chứ thực ra bên trong chẳng thấy một chút bông nào.
Cảm thấy mình khó chịu sắp c.h.ế.t, cô vội lấy từ trong không gian ra một gói t.h.u.ố.c hạ sốt và một ly nước linh tuyền, nhét t.h.u.ố.c vào miệng, sau đó uống cạn ly nước.
Nước linh tuyền có tác dụng chữa trị vừa vào cổ họng, Diệp Khuynh Nhan liền cảm nhận rõ ràng cơ thể nhỏ gầy yếu ớt, nóng như lò nướng của mình đang dần hồi phục lại bình thường.
Một lúc sau, cảm thấy cơ thể gầy yếu này không còn gì đáng ngại, Diệp Khuynh Nhan mới bắt đầu sắp xếp lại những thông tin trong đầu.
Đúng vậy, cô đã xuyên không, xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại đang nổi mà mình vừa đọc xong, tên là 《Nữ Chính Cẩm Lý Và Đời Sống Hạnh Phúc》.
Nữ phụ xui xẻo trùng tên trùng họ với cô, đều tên là Diệp Khuynh Nhan, nhưng bất hạnh là, hai người cùng tên nhưng khác mệnh.
Lưu ý đặc biệt:
1. Truyện này là hư cấu, mọi tình tiết đều dựa trên nội dung truyện, xin đừng đối chiếu với lịch sử.
2. Nữ chính vừa ngầu vừa ngọt, có thù tất báo ngay tại trận, tuyệt đối không để qua đêm. Nam chính cố chấp m.á.u lạnh, nhưng sủng vợ đến tận xương tủy.
,
Trong tiểu thuyết, nữ phụ mới sinh chưa được nửa năm, mẹ ruột đã bỏ đi theo nhân tình. Từ đó, đứa trẻ bé bỏng trở thành sự tồn tại không được yêu thích nhất trong nhà họ Diệp, ngay cả cha ruột, hễ nhìn thấy nữ phụ là trong mắt lại tràn đầy chán ghét và hận thù.
Vì thế, từ nhỏ đến lớn, nữ phụ ở nhà họ Diệp chỉ là một kẻ vô hình, một đứa đáng thương không ai quan tâm, càng là sao chổi, đồ lỗ vốn trong miệng mọi người nhà họ Diệp.
Sống trong cảnh bị cả nhà đ.á.n.h c.h.ử.i quanh năm, cũng đã hun đúc nên tính cách cực kỳ tự ti, yếu đuối dễ bắt nạt của nữ phụ.
Trong 18 năm qua, nguyên thân dù có bị bà Diệp và mẹ kế đ.á.n.h cho vỡ đầu chảy m.á.u, bị chị kế và em trai cùng cha khác mẹ bắt nạt, cũng không dám hé răng nửa lời.
Bị cha ruột không thương, bị bà nội ghét bỏ, bị anh chị họ ức h.i.ế.p, lại vì chị kế nhắm trúng vị hôn phu đính ước từ nhỏ của nguyên thân, nên đã cùng mẹ kế dùng độc kế hủy hoại trong sạch của cô, biến cô thành đôi giày rách bị cả thôn Hoắc Gia phỉ nhổ, cuối cùng bị ép gả cho một gã trai già độc thân, rồi bị bạo hành đến c.h.ế.t.
Không còn nghi ngờ gì nữa, trong cuốn 《Nữ Chính Cẩm Lý Và Đời Sống Hạnh Phúc》 này, nữ phụ Diệp Khuynh Nhan chính là một kẻ xui xẻo tận mạng, một bi kịch thê t.h.ả.m nhất!
Ngược lại với cô, sống ở thế kỷ 23 công nghệ phát triển, là hòn ngọc quý trên tay của tập đoàn tài chính Diệp thị, từ nhỏ đã cơm áo không lo, sở hữu tài sản vô số.
Thế nhưng, chỉ vì ba năm trước, ba mẹ đã dốc vốn lớn để nghiên cứu và phát minh ra cho cô một công nghệ siêu tân tiến, một bộ thiết bị đồng bộ thuộc hệ thống trí tuệ nhân tạo AI, mà đã rước họa sát thân, cả hai đều qua đời.
Ba mẹ yêu thương mình không còn nữa, để bảo vệ thành quả và toàn bộ tài liệu về trí tuệ nhân tạo AI đó, Diệp Khuynh Nhan bắt đầu bán tháo gia sản, đem toàn bộ sản nghiệp khổng lồ quy ra tiền mặt, đổi thành vật tư cất vào không gian.
Sau đó cô thay tên đổi họ, dịch dung đến một quốc gia nhỏ vô danh, ở đó điên cuồng huấn luyện, không ngừng nâng cao các năng lực của bản thân, mới có thể bình yên trải qua ba năm vui vẻ.
Nhưng, những ngày tháng tốt đẹp đã chấm dứt vào ngày hôm qua, lúc ấy, cô bị mấy trăm người vây công, cuối cùng trúng đạn mà c.h.ế.t.
Khi mở mắt ra lần nữa, đúng là khoảnh khắc nữ phụ bị người chị tốt Diệp Trân Châu của mình đẩy xuống sông.
Nghĩ đến việc c.h.ế.t đuối, Diệp Khuynh Nhan trời không sợ đất không sợ liền c.h.ử.i thầm một câu!
