70 Cửa Thôn Sói Con Hắn Mỗi Ngày Đối Ta Vẫy Đuôi - Chương 140: Nhà Họ Diệp Gặp Quả Báo

Cập nhật lúc: 23/01/2026 06:05

Sau đó, mụ lại đổi tư thế, hai tay chống nạnh, cười híp mắt nói với ông cụ Diệp một câu: "Chú Diệp à, chú nói xem chú và thím Diệp ngày thường toàn bạc đãi cháu gái ruột, lại tung ta tung tăng đi cưng chiều một đứa cháu gái khác họ. Hiện giờ nhà họ Diệp các người xui xẻo, hoàn toàn chính là đáng đời nha!!!"

Nghe được câu nói kia, ông cụ Diệp chỉ thiếu chút nữa tức đến mức ngã lăn từ trên xe bò xuống đất, khuôn mặt già nua đen sì như cục than đá trong hầm mỏ.

Thế nhưng, không đợi hai cha con mở miệng mắng lại, liền nghe thấy Thái Đại Hoa lại tiếp tục. Chỉ là lần này, đôi mắt mụ đảo lia lịa, trên mặt che kín nụ cười vui sướng khi người gặp họa.

Thái Đại Hoa vừa đ.á.n.h giá ông cụ Diệp và Diệp Chí Dân từ trên xuống dưới, vừa mang theo vẻ hoang mang hỏi: "Ủa? Chú Diệp, cháu gái Diệp Bình Bình nhà chú không phải bảo là chú sai nó đi trấn trên chăm sóc thím Diệp sao? Sao bây giờ các người đều đã trở lại, lại không thấy Diệp Bình Bình đi cùng về thế? Hay là nó ở lại trạm y tế trên trấn chăm sóc anh trai nó rồi?"

Lập tức, đáy lòng ông cụ Diệp và Diệp Chí Dân đã sinh ra dự cảm bất an.

Quả nhiên --

Ngay sau đó, liền nghe thấy Thái Đại Hoa lại bắt đầu bô bô.

“Mẹ ơi! Nhìn bộ dạng này của các người, không phải là Diệp Bình Bình căn bản không đi trạm y tế, mà là mang theo đồ đạc bỏ nhà đi bụi rồi chứ? Lúc ấy nó ôm một cái tay nải to đùng, đi vừa nhanh vừa vội, chúng tôi gọi nó, nó còn sợ đến mức vấp ngã quỳ rạp xuống đất cơ mà!”

Tiếng nói vừa dứt, những người khác cũng lập tức hùa theo phụ họa.

...

Lần này, ông cụ Diệp muốn không tin cũng không được, khuôn mặt đã đen đến mức không nỡ nhìn, trán giật thình thịch liên hồi. Ông ta cảm thấy đứa cháu gái ngu xuẩn kia tám phần là vì bị cha mẹ đ.á.n.h mắng nên giận dỗi bỏ chạy sang nhà bà ngoại trốn rồi.

Ông ta gọi Diệp Chí Dân mau ch.óng đ.á.n.h xe về nhà. Con nha đầu thúi kia đi ra ngoài trốn mấy ngày không quan trọng, nhưng ông ta sợ nhất là Diệp Bình Bình trộm tiền và lương thực trong nhà mang đi cho cái nhà bà ngoại kia của nó.

Hai cha con phi như bay về nhà. Vừa đến cửa, Diệp Chí Dân lập tức nhảy xuống xe bò, bế bà cụ Diệp vào trong phòng, vừa đi vừa hô to vài tiếng "Diệp Bình Bình". Thấy không có ai đáp lại, liền biết con nha đầu c.h.ế.t tiệt kia thật sự đã bỏ trốn.

Ông cụ Diệp theo sát phía sau, mặt mày âm trầm đi thẳng vào phòng của mình và bà vợ già. Mục tiêu của ông ta rất rõ ràng, đi thẳng đến chỗ bà cụ Diệp hay giấu tiền, vươn tay sờ soạng...

Sắc mặt đột biến, tim đập cũng kịch liệt gia tốc, bỗng nhiên có một loại dự cảm cực kỳ xấu.

Tiếp theo, ông cụ Diệp lục tung cả gian phòng lên, cuối cùng đừng nói là tiền, ngay cả cái khăn tay bà cụ Diệp dùng để gói tiền cũng không thấy đâu. Thấy thế, ông ta vội vàng chạy sang phòng thằng cả Diệp Chí Cường, còn Diệp Chí Dân thì trở về phòng mình. Nhưng mà, khi hai cha con nhìn thấy cảnh tượng lộn xộn trong phòng, nháy mắt hoảng hốt tột độ.

Tiền trong nhà mất sạch, hai cha con sao có thể ngồi yên được, lập tức đ.á.n.h xe bò chạy sang nhà mẹ đẻ của Vương Lan Hoa, chỉ tiếc là đi công cốc một chuyến...

...

Màn đêm buông xuống, tại nhà chính họ Diệp, trong không khí yên tĩnh, tiếng bụng kêu “ọc ọc” truyền ra từ hai cha con nghe rõ mồn một.

Tiếng đói bụng lại lần nữa vang lên, Diệp Chí Dân đưa tay xoa xoa cái bụng đói meo, mở miệng phá vỡ sự im lặng trong phòng: “Cha, chúng ta bây giờ nên làm cái gì đây? Con nha đầu c.h.ế.t tiệt kia đã vơ vét sạch tiền trong nhà rồi bỏ chạy. Nó là con gái, trên người mang nhiều tiền như vậy, lại không có giấy giới thiệu, nó có thể chạy đi đâu được chứ?”

Nghe Diệp Chí Dân nói xong, ông cụ Diệp lập tức nghiến răng nghiến lợi rít lên: “Nó tốt nhất là c.h.ế.t ở bên ngoài đi, vĩnh viễn đừng có vác mặt trở về. Nếu không, một khi nó xuất hiện, tao lập tức đ.á.n.h c.h.ế.t nó!”

Một đứa cháu gái làm trộm trong nhà, giữ lại thì có ích lợi gì chứ!

Chỉ cần nghĩ đến mấy trăm đồng trong nhà đã không còn một xu, ông ta liền hận không thể tìm Diệp Bình Bình ra mà bóp c.h.ế.t.

Ánh mắt Diệp lão nhân lóe lên tia tàn độc, càng nghĩ càng tức. Cả tối chưa có gì vào bụng, lúc này vừa đói vừa khát, lửa giận trong lòng ông ta bỗng bùng lên dữ dội: “Lão tam, sáng mai mày đ.á.n.h xe bò đến trạm y tế, đưa chị dâu cả và Thiên Kỳ về đây.”

Con gái trộm tiền bỏ trốn, mẹ nó không về, vậy thì cơn giận ngút trời này của ông ta biết trút lên ai?

“Vâng, vâng ạ.” Diệp Chí Dân sững sờ một chút, rồi gật đầu lia lịa.

Nói xong, Diệp Chí Dân bỗng nhớ tới người anh hai Diệp Chí Hoa của mình, bèn nói thêm: “Cha, cha nói xem, anh hai… anh ấy có phải là không hề đến đồn công an không ạ?”

“Đừng có nhắc đến nó trước mặt tao!”

Vừa nghe đến đây, Diệp lão nhân lập tức nổi trận lôi đình, đập bàn rống giận, sắc mặt cũng trở nên u ám hơn: “Sau này nhà này coi như không có thằng Diệp Chí Hoa đó, còn cả con nha đầu ngu ngốc kia nữa, sau này cũng không được nhắc lại.”

Nhắc tới Diệp Chí Hoa và Diệp Bình Bình, ông ta lại sôi m.á.u.

Hai cái thứ vô lương tâm đó, nhà họ Diệp coi như đã phí công nuôi nấng bọn chúng.

Sớm biết Diệp Bình Bình không phải thứ tốt lành gì, năm đó lúc con dâu cả sinh ra nó, ông ta đã bóp c.h.ế.t luôn đứa cháu gái này cho rồi. Con nha đầu thối tha, người t.ử tế không làm, lại đi học đòi làm giặc trong nhà, trộm sạch mấy trăm đồng của gia đình. Nếu không phải lúc đi ông ta có mang theo mấy chục đồng trong người, thì cả nhà bọn họ sau này sống thế nào?

Đặc biệt là thằng hai, cái đồ sói mắt trắng vong ân bội nghĩa. Từ lúc rời khỏi trạm y tế đến giờ không thấy quay về, ông ta lập tức hiểu ra. Thằng hai ngoài miệng thì hứa sẽ đến đồn công an hỏi thăm tin tức, nhưng thực chất, nó căn bản không hề có ý định giúp anh cả, thậm chí trong lòng nó còn thầm mong anh cả vào đó rồi thì đừng bao giờ ra nữa.

Nghĩ lại thật là đau lòng!

Từ cách làm của thằng hai chiều nay có thể thấy, nó đã hoàn toàn không còn chung một lòng với nhà họ Diệp nữa rồi. Trái tim nó sớm đã ngả về phía nhà vợ, còn cha mẹ và anh em ruột thịt trong mắt nó đã trở thành người ngoài.

Bây giờ đối với Diệp Chí Hoa mà nói, sống c.h.ế.t của cả nhà này đã không còn liên quan gì đến nó nữa.

Nghĩ đến đây, Diệp lão nhân cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như muốn nổ tung, đau nhói từng cơn. Trán giật thình thịch, tim cũng co thắt lại, tóm lại là toàn thân chỗ nào cũng đau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.