A Chiêu 1: A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 14: A Chiêu Và A Nương Vào Hắc Sắc Thiên Bích Hái Thuốc

Cập nhật lúc: 09/09/2026 09:05

Buổi sớm, trời vừa hửng sáng, mấy con gà trống siêng năng trong thôn Thiên Bích cất tiếng gáy vang. A Chiêu đã quen với việc ngủ sớm dậy sớm. Cô bé mơ màng ngồi bật dậy, dụi dụi mắt, sau đó đứng lên vươn vai một cái, tỉnh táo hẳn ra.

Cô bé đảo mắt nhìn xung quanh, ánh nhìn lướt qua Tiểu Bạch đang ngủ khò, dừng lại ở chỗ trống bên cạnh. Không thấy a nương đâu, tim cô bé khẽ thắt lại. Cô bé vội vàng chạy ra ngoài, vừa ra đến cửa đã thấy Lý Kinh Tuyết đang nhóm lửa nấu cháo trước cái bếp đơn sơ.

“A nương, sao người dậy sớm vậy? Vết thương của người còn đau không?”

Nghe tiếng động, Lý Kinh Tuyết ngẩng đầu, nhìn cô bé tóc tai bù xù đang chạy đến. Ánh mắt nàng dịu lại, đưa tay vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trên trán con rồi đáp: “Nhờ con chăm sóc, vết thương của ta đã khá hơn nhiều, giờ có thể đi lại rồi.”

“Thật sao?”

“Ừ, thật đấy!” Lý Kinh Tuyết nhìn con, hỏi: “Sao hôm nay con dậy sớm thế?”

“Con nghe gà gáy.” A Chiêu nói bằng giọng ngây ngô: “Chúng ồn lắm.”

Lý Kinh Tuyết khẽ cong khóe mắt, tán đồng: “Tiếng của chúng đúng là to thật.”

Tiếng gáy của mấy con gà trống trong thôn Thiên Bích rất lớn. Người trong thôn nghe thấy động tĩnh đều sẽ dậy bắt đầu một ngày làm việc mới. A Chiêu đi rửa mặt, sau đó Lý Kinh Tuyết bảo rằng cháo sắp chín rồi, kêu cô bé đi gọi Tiểu Bạch dậy ăn sáng. A Chiêu rất háo hức với cháo do A Nương nấu, cô bé gật đầu lia lịa, lon ton chạy vào trong. Tiểu cô nương ngồi xổm bên đống cỏ, đưa tay đẩy Tiểu Bạch đang nằm ngửa ngủ khò: “Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, dậy đi, ăn sáng nè.”

Tiểu Bạch mơ màng mở mắt nhìn cô bé một cái, sau đó nhắm lại, lăn một vòng, cố giấu đầu vào đống cỏ: “Ta muốn ngủ, không ăn.”

“Ngươi thật sự không ăn à? Hôm nay a nương nấu cháo đó.” A Chiêu nhắc nhở.

Tiểu Bạch trả lời một cách dứt khoát: “Không ăn.”

Thức ăn trong nhà này chẳng có gì ngon lành cả. Ngày nào A Chiêu cũng đi đào trai, bắt cá, bắt tôm, còn có cháo kê do dân làng tốt bụng cho, mấy hôm nay nó chỉ được ăn những thứ đó. Tiểu Bạch đã ngán lắm rồi, nó cho rằng có bỏ một bữa cũng chẳng sao.

Hơn nữa… Nó mệt quá, không biết có phải vì hôm qua nó gắng sức muốn nhìn a cha chưa từng gặp mặt của A Chiêu hay không. Nó hao tổn quá nhiều sức lực, giờ chỉ muốn ngủ, ngủ thật lâu.

A Chiêu gọi nó thêm mấy tiếng, thấy nó thở đều đều, còn phát ra tiếng ngáy. Cô bé thở dài, lo lắng nhìn Tiểu Bạch bé tẹo, nói: “Không ăn thì làm sao lớn được.”

Tiểu Bạch bé thế này, nếu cứ không lớn lên, chắc chắn sẽ bị mấy con ch.ó khác bắt nạt thôi. A Chiêu thử thêm mấy lần, gọi mãi mà nó vẫn không dậy, đành ra ngoài tìm a nương cầu cứu.

Nghe nhi nữ nói, biết cô nhóc đang lo lắng vì vóc dáng của Tiểu Bạch, Lý Kinh Tuyết xoa đầu cô bé, nói: “Đừng lo, Tiểu Bạch là thần thú, sau này sức mạnh lớn lên, nó sẽ to ra thôi.”

A Chiêu nghiêng đầu, hỏi: “Không ăn cũng lớn được sao?”

Lý Kinh Tuyết nghĩ ngợi một lúc, sau đó nói: “Ăn thì vẫn phải ăn, nhưng bỏ một hai bữa cũng không sao.”

Nghe vậy, A Chiêu mới yên tâm.

Lý Kinh Tuyết múc cho cô bé một bát cháo kê ấm nóng. A Chiêu thổi phù phù cho bớt nóng, sau đó nhấp một ngụm, đôi mắt cô bé sáng rỡ: “Ngon quá!”

Cháo kê a nương nấu có vị khác hẳn với cháo do cô bé và bá mẫu từng nấu. A Chiêu dùng hai tay nâng cái bát làm từ vỏ trai, ánh mắt long lanh nhìn a nương: “A nương, đây là cháo kê ngon nhất mà con từng ăn.”

Lý Kinh Tuyết nhìn nhi nữ gầy gò, trong mắt thoáng hiện nét đau lòng và phức tạp, bát cháo kê chỉ có mỗi kê, vậy mà con bé đã vui đến thế.

Nàng khẽ nói: “Sau này a nương sẽ nấu cho con nhiều món ngon hơn nữa.”

Nàng nấu cháo kê rất khéo. Khi xưa, trước khi người ấy bắt đầu bế quan, nàng cũng đã từng vô tình nấu một lần. Từ đó, hắn rất thích cháo kê nàng nấu, nói rằng hương vị do nàng nấu khác hẳn cháo do người khác nấu. Vì thế, Lý Kinh Tuyết đã dồn nhiều tâm huyết để nấu cháo kê thật ngon.

Theo nàng, nấu cháo kê không khó. Rửa sạch kê, thêm nước, đun lửa to đến khi nước sôi, sau đó vặn nhỏ lửa hầm từ từ cho đến khi cháo sánh lại. Trong quá trình nấu, nàng còn thường thêm bí đỏ, nhãn khô, táo đỏ… vừa bổ dạ dày vừa tốt cho sức khỏe.

Nhưng từ khi người ấy bế quan, nàng đã ít nấu hơn. Đến khi nhi t.ử ra đời, nàng lại vào bếp thường xuyên. Do căn cơ bị tổn thương, nhi t.ử của nàng yếu ớt từ lúc sinh ra, bệnh tật triền miên, cái này không ăn được, cái kia cũng không thể ăn.

Lý Kinh Tuyết phải tốn rất nhiều công sức mới chữa được bệnh trạng của con, giúp nhi t.ử hồi phục. Đồng thời, tay nghề bếp núc của nàng cũng tiến bộ không ít, nhưng cũng từ đó mà nhi t.ử trở thành đứa trẻ kén ăn…

“Còn nhiều món ngon hơn nữa sao?” A Chiêu chớp chớp mắt, gương mặt đầy sự mong đợi: “Vậy thì con nhất định sẽ ăn sạch hết cơm do a nương nấu.”

Bữa sáng, A Chiêu uống hơn nửa nồi cháo. Lý Kinh Tuyết nhìn mà phát hoảng, nàng sợ cô bé ăn no quá sẽ đau bụng, vội vã ngăn lại: “A Chiêu, chúng ta để lại một ít cho Tiểu Bạch đi, kẻo khi Tiểu Bạch dậy lại đói bụng.”

A Chiêu thấy a nương nói có lý, nhưng vẫn có chút tiếc nuối. Cô bé l.i.ế.m môi, nhớ lại vị mềm dẻo thơm ngon của cháo: “Thôi được, để lại cho Tiểu Bạch một ít vậy.”

Nghe giọng điệu già dặn của con, khóe miệng của Lý Kinh Tuyết cong lên. Sau khi hai người dùng bữa sáng, Lý Kinh Tuyết lấy hai cái gùi ra, một to một nhỏ. Hai cái gùi này là do nàng đan bằng cây sậy mà A Chiêu mang về trong lúc nằm nhà dưỡng thương.

A Chiêu thấy cái gùi nhỏ, đôi mắt của cô bé sáng rỡ. Tiểu cô nương đeo gùi lên lưng, xoay vài vòng khoe với a nương. Lý Kinh Tuyết cúi đầu chỉnh lại quai gùi đan bằng cỏ cho cô bé, nàng dịu dàng hỏi xem cô bé có chỗ nào khó chịu không, để nàng điều chỉnh lại.

A Chiêu lắc đầu như trống lắc, lớn tiếng: “Không khó chịu đâu, con thích cái gùi nhỏ này lắm, đa tạ a nương.”

Lý Kinh Tuyết xoa đầu cô bé: “Đứa nhỏ ngốc, không cần cảm tạ đâu.”

Nàng đeo cái gùi lớn, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của A Chiêu, dịu giọng: “Nhờ A Chiêu dẫn đường nhé.”

A Chiêu nắm lấy tay nàng, ưỡn n.g.ự.c đáp: “Người cứ giao cho con!”

Khi ăn sáng, Lý Kinh Tuyết đã nói rằng nàng muốn vào Hắc Sắc Thiên Bích một chuyến. A Chiêu lo lắng cho vết thương của nàng, định từ chối. Nhưng nghe a nương nói là nàng biết chút y thuật, muốn vào đó hái t.h.u.ố.c để hồi phục nhanh hơn. A Chiêu đồng ý ngay. A Chiêu chỉ mong sao a nương mau khỏi mà thôi.

Trước khi xuất phát, A Chiêu cố đ.á.n.h thức Tiểu Bạch dậy để cùng nhau đi vào Hắc Sắc Thiên Bích, nhưng nó ngủ say, ngáy càng lúc càng lớn, chẳng có dấu hiệu tỉnh. Cô bé đành tức tối bỏ cuộc. A Chiêu nắm tay a nương bước vào Hắc Sắc Thiên Bích.

Khi hai bóng dáng một lớn một nhỏ khuất hẳn trong Hắc Sắc Thiên Bích. Trước căn nhà tranh tồi tàn chợt có một bóng người lén lút lướt qua.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

A Chiêu 1: A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 14: Chương 14: A Chiêu Và A Nương Vào Hắc Sắc Thiên Bích Hái Thuốc | MonkeyD