A Chiêu 1: A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 19: Dân Làng Muốn Đuổi A Chiêu Đi
Cập nhật lúc: 10/09/2026 18:02
Thế nhưng, trong tai dân làng, những lời nói đầy sự phẫn nộ của Tiểu Bạch chỉ là một tràng kêu gào vô nghĩa. Họ chẳng thèm để ý đến Tiểu Bạch, chỉ tức giận trừng mắt nhìn Lý Kinh Tuyết và A Chiêu: “Nương của A Chiêu, các ngươi phải cho chúng ta một lời giải thích.”
A Chiêu cúi đầu nhìn Tiểu Bạch, trong mắt lóe lên một tia sáng khác thường. Nếu không có a nương che chở, cô bé đã bảo Tiểu Bạch biến thành yêu thú khổng lồ để dọa cho bọn họ một phen rồi.
Xuân Hoa trừng mắt nhìn A Chiêu, lửa giận bốc lên: “Con tiện nhân này, chẳng phải ngươi thì là ai, đồ sao chổi khắc tinh của làng này…”
“Vút!” Lý Kinh Tuyết giơ thanh gậy gỗ dùng để cán bánh trong tay lên cao, đ.á.n.h xuống. Đầu của gậy gỗ dừng lại ngay trước mặt Xuân Hoa, chỉ cách ch.óp mũi bà ta một đoạn, làm bà giật thót, lùi liền hai bước. Bà ta tức tối, trừng mắt thật to: “Ngươi còn dám ra tay đ.á.n.h người sao?”
“Ai cho phép ngươi mắng nhi nữ của ta?” Đôi mắt đen nhánh của Lý Kinh Tuyết như hắc diệu thạch, lạnh lùng, không có chút cảm xúc nào.
Xuân Hoa chạm phải ánh mắt ấy, hơi chột dạ: “Nó sai khiến con quái vật kia bắt nạt bọn trẻ nhà chúng ta, ta mắng nó thì có gì sai?”
“Ngươi có chứng cứ chứng minh nhi nữ của ta sai khiến quái vật không?” Lý Kinh Tuyết cười lạnh: “Hơn nữa, biết đâu là bọn trẻ nhà các ngươi chọc giận con quái vật kia trước? Chúng nó giữ được cái mạng để quay về đã là phúc đức lắm rồi, lẽ ra các ngươi phải thấy vui mừng mới đúng.”
Từ lời kể của nhi nữ, nàng đã biết về đám trẻ trong làng. Lại nghe thêm những lời tức giận của Tiểu Bạch, nàng đã đoán được đại khái những chuyện đã xảy ra. Có lẽ đám trẻ kia đã lén lút bắt Tiểu Bạch đi khi nó đang ngủ say, định nướng nó lên chơi. Đem một sinh vật sống sờ sờ ra nướng chín, thủ đoạn thật quá tàn nhẫn.
“Ngươi có ý gì? Ai mà không biết Đại Bảo nhà ta ngoan ngoãn, hiền lành.” Không ai tiếp lời bà ta, bởi nếu Đại Bảo nhà bà ta là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiền lành, thì cái làng này chẳng có đứa trẻ nghịch ngợm nào cả.
Xuân Hoa không nhận ra sự khác lạ trong ánh mắt của mọi người, vẫn tiếp tục nói: “Còn phải chứng minh sao? Cả thôn Thiên Bích này ai mà chẳng biết, A Chiêu là đứa bướng bỉnh nhất, bị mọi người ghét bỏ, lại còn là sao chổi, là yêu nghiệt. Ngoài nó ra, còn ai có thể sai khiến một con quái vật to như thế bắt nạt bọn trẻ?”
“Đúng vậy, đúng vậy.”
“Ta đã nhìn thấy con quái vật đó từ xa, đáng sợ lắm, ngoài nó ra thì còn ai nữa?”
Lý Kinh Tuyết nghe những lời vu khống bừa bãi ấy, chỉ thấy nực cười. Nàng chợt nhớ đến bản thân ngày trước. Rõ ràng là bản thân không làm gì, lại bị người ta oan uổng, vu cho những điều xấu xa. Nàng hiểu rất rõ cảm giác bị vu oan, nên càng không muốn nhi nữ của mình chịu cảnh như vậy.
Lý Kinh Tuyết lạnh mặt tiến lên: “Không có chứng cứ, đừng ăn nói lung tung.”
Giọng của nàng không lớn, nhưng rõ ràng rành mạch, vang lên giữa đám đông. Bởi nàng từng là tu sĩ, dung mạo bất phàm, khí chất xuất chúng. Lúc nàng trầm mặt lại, vẻ uy nghiêm ấy khiến Xuân Hoa và những người khác phải chùn bước. Nhưng, chỉ chùn bước một thoáng mà thôi.
Xuân Hoa hằm hằm: “Nhiều người nhìn thấy nó chạy đi, không phải nó thì là ai? Hôm nay ngươi phải cho ta một lời giải thích. Không nói chuyện nó gọi quái vật đến bắt nạt con cái chúng ta, mấy năm qua chúng ta nuôi nấng A Chiêu cũng khổ sở lắm rồi. Là nương của nó, ngươi phải bồi thường cho chúng ta chứ.”
Xuân Hoa vừa nói vừa đảo mắt quan sát Lý Kinh Tuyết. Dung mạo, khí chất của nữ nhân này đều không giống người nhà quê bình thường. Y phục nhìn đơn giản nhưng vải là loại rất tốt, nếu có thể moi được chút tiền từ nàng thì tốt biết bao.
“Hừ, chính ngươi đã ngược đãi nhi nữ của ta. Ngươi bắt con bé dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn ch.ó. Mỗi ngày chỉ được húp một bát cháo loãng?” Ánh mắt của Lý Kinh Tuyết chợt trở nên sắc lạnh.
Xuân Hoa khẽ run rẫy trong lòng, nhưng vẫn cố gằng giọng, nói: “Ngươi chưa từng nuôi con, không biết nuôi một đứa trẻ vất vả thế nào. Chúng ta cho nó ăn, cho nó nơi ở. Nó thì sao, chẳng những không biết ơn, lại còn khắc c.h.ế.t công công nhà ta. Chẳng trách lúc trước ngươi vứt bỏ nó, đúng là sao chổi…”
Xuân Hoa càng nói càng hăng, nhưng ánh mắt của Lý Kinh Tuyết đã lạnh lẽo như băng: “Câm miệng!”
Xuân Hoa im bặt, hai mắt trợn tròn. Bà ta đưa tay lên sờ miệng, nhưng dù có cố gắng há miệng thế nào cũng không phát ra được bất cứ âm thanh gì.
Sắc mặt của Lý Kinh Tuyết vẫn không đổi: “Nếu ngươi đã không biết ăn nói thì không cần nói nữa.” Nàng không muốn phí lời với bọn họ.
Lý Kinh Tuyết từng là kiếm tu, khi căn cơ chưa bị tổn hại, nàng đã từng đi khắp nơi trừ ma vệ đạo, cũng đã từng giao tiếp với không ít bách tính, rất hiểu lòng người. Như đám người trước mắt đây, không bằng chứng, ăn nói hồ đồ, ngang ngược vô lý, chỉ cần mạnh hơn họ là được. Chỉ cần mạnh hơn họ, bọn họ sẽ không dám mở miệng lung tung nữa.
Xuân Hoa sợ hãi nhìn nữ nhân trước mặt. Vì sao đột nhiên bà ta không nói được nữa? Nhất định là ả nữ nhân này đã dùng yêu thuật. Những người khác cũng đã chú ý đến sự kỳ lạ của Xuân Hoa. Họ thấy bà ta há miệng mấy lần nhưng đều không thốt ra được lời nào. Dân làng lại nhớ đến lời đồn trước kia về A Chiêu. Sao chổi, khắc tinh, yêu ma hóa thành. Nhất định là nữ nhân này đã dùng yêu thuật! Đám đông bắt đầu hoảng sợ.
“Ai, kẻ nào dám dọa cho nhi t.ử nhà ta ngất xỉu?” Ngay lúc Xuân Hoa và những người kia có ý định lùi bước, một giọng nam nhân khàn khàn, thô bạo vang lên. Đám dân làng cùng quay đầu lại, thấy một gã da ngăm đen, mặc y phục của nông dân, cầm cuốc trên tay chạy đến.
Nương của A Thực thấy hắn, như thấy cột trụ vững chắc, lớn tiếng kêu lên: “Tướng công, là A Chiêu, A Chiêu đã sai khiến quái vật dọa nhi t.ử nhà chúng ta ngất xỉu!”
“Cái gì?” Cha của A Thực nghe vậy, mắt trợn tròn như chuông đồng: “Nó dám bắt nạt nhi t.ử nhà chúng ta? Người đâu? Nó đâu rồi?”
Cha của A Thực giận sôi m.á.u, nhà hắn ba đời độc đinh, thê t.ử sinh ra ba nhi nữ mới sinh được một quý t.ử này. Ngày thường, cả nhà hắn nâng niu nhi t.ử như vàng ngọc, sợ nó ngã, sợ nó đau.
A Thực và A Chiêu chẳng ưa gì nhau. Khi gia gia của A Chiêu còn sống, ông thường cho cả A Chiêu và Đại Bảo ít kẹo bánh. A Thực không dám giành của Đại Bảo, bèn nhắm vào đứa nhỏ tuổi hơn là A Chiêu. A Chiêu bị cướp thức ăn, tức giận vừa khóc vừa đ.á.n.h A Thực một trận. Đánh cho nó khóc rống, hai bên gia đình phải tách hai đứa trẻ ra mới yên ổn.
Từ sau khi gia gia của A Chiêu qua đời, Đại Bảo và A Thực thân nhau ngay, chúng hợp lực bắt nạt A Chiêu. Bình thường A Chiêu sẽ tránh bọn chúng, nhưng nếu chúng quá đáng, cô bé cũng sẽ phản kháng. Chỉ là mỗi lần tiểu cô nương phản kháng, đều sẽ bị Xuân Hoa và nương của A Thực đuổi đ.á.n.h, c.h.ử.i rủa. Thế nên, cha nương của A Thực càng không ưa thích đứa bé hay đ.á.n.h quý t.ử nhà mình.
A Chiêu cũng có chút sợ cha của A Thực. Bá phụ chưa từng đ.á.n.h cô bé, nhưng cha của A Thực thì đã từng đuổi đ.á.n.h cô bé rồi. Nếu ngày đó cô bé không chạy nhanh, có lẽ chân của cô bé đã bị đ.á.n.h gãy.
Lý Kinh Tuyết cảm nhận được sự sợ hãi của nhi nữ phía sau, sắc mặt lại càng lạnh lùng hơn.
Nương của A Thực thấy phu quân đã đến, gan liền to ra, lớn giọng kêu: “Đây, đây là nương của A Chiêu, ả còn biết dùng yêu thuật. Nương của Đại Bảo mới nói mấy câu, ả đã dùng yêu thuật khiến bà ta câm miệng rồi!”
Cha A Thực thấy dung mạo của Lý Kinh Tuyết, hắn ngẩn người. Nương của A Thực luôn nhìn chằm chằm vào phu quân, nhìn thấy biến hóa trong ánh mắt của phu quân, sắc mặt bà ta sầm xuống. Nương A Thực thò tay nhéo mạnh vào hông hắn, quát: “Nhìn cái gì? Chưa thấy nữ nhân bao giờ sao? Ả chính là yêu nữ đó!”
Cha A Thực bị cơn đau làm cho tỉnh, nghe lời thê t.ử nói, hắn có chút do dự: “Ả… không giống yêu nữ lắm…”
Ngược lại, càng giống tiên nữ hơn.
Nghe thế, nương của A Thực càng nổi điên: “Ngươi có ý gì? Ả chính là yêu nữ, không thì sao ả có thể sinh ra sao chổi A Chiêu?”
Nương của A Thực nhìn chằm chằm vào Lý Kinh Tuyết, gương mặt đầy sự phẫn nộ, lớn tiếng hét: “Yêu nữ! Sao chổi! Cút! Cút khỏi thôn Thiên Bích!”
Con người là loài rất phức tạp. Những kẻ đang sợ hãi, đang định rút lui, nghe thấy mấy từ “yêu nữ”, “sao chổi”, lại thấy có người khởi xướng, liền nhao nhao phụ họa:
“Cút! Đồ sao chổi sai yêu thú bắt nạt trẻ con!”
“Yêu nữ! Cút!”
“Nếu giờ không đuổi hai mẫu t.ử chúng đi, biết đâu lần sau chúng lại sai khiến con quái vật kia làm ra chuyện khủng khiếp hơn!”
“Đúng vậy! Cút! Cút đi!”
