A Chiêu 1: A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 23: Có Thể Chữa Được Sao?

Cập nhật lúc: 11/09/2026 17:01

Nghe vậy, Lý Kinh Tuyết sững sờ, khóe môi khẽ giật, cố gắng nặn ra một nụ cười cứng ngắc: “Đa tạ ngươi đã chịu khó dỗ cho ta vui.”

Nàng là một đan tu, tinh thông y thuật, tất nhiên sẽ hiểu rõ tình trạng của mình. Căn cơ bị hủy, nội đan bị móc ra, làm sao có thể cứu được nữa? Huống hồ, nàng đã dùng hết chút linh lực ít ỏi còn sót lại trong người vào ngày hôm qua. Giờ đây, nàng đã hoàn toàn trở thành một phế nhân, còn chẳng bằng người thường.

“Ta không có dỗ dành ngươi đâu. Ngươi là đan tu, đã từng nghe nói về Tẩy Linh Đan chưa?” Tiểu Bạch nhìn nàng, nói: “Chỉ cần chúng ta luyện ra được Tẩy Linh Đan, căn cơ của ngươi có thể khôi phục như xưa, thậm chí còn mạnh hơn cả trước.”

“Tẩy Linh Đan...” Lý Kinh Tuyết lẩm nhẩm ba chữ ấy, khóe môi hiện lên một nụ cười khổ: “Dĩ nhiên là ta biết Tẩy Linh Đan, nhưng đan phương của nó đã thất truyền từ thời thượng cổ rồi.”

Năm xưa, sau khi căn cơ bị tổn hại, không thể tiếp tục cầm kiếm, nàng chỉ đành chuyển từ kiếm tu sang đan tu. Sau khi trở thành đan tu, nàng chưa từng từ bỏ ý định chữa trị căn cơ của mình. Các sư huynh, sư tỷ ở Bách Thảo Cốc cũng rất tốt với nàng, họ đã nghĩ đủ mọi cách để giúp nàng cứu chữa, nhưng tiếc là vẫn không có tác dụng.

Một ngày nọ, Lý Kinh Tuyết vô tình tìm thấy một cuốn sổ tay đã ngả vàng nằm khuất trong góc Tàng Thư Các của sư môn. Đó là b.út ký của một tu sĩ vô danh thời thượng cổ để lại. Trong đó ghi chép những điều vị tu sĩ ấy từng thấy và nghe trong lúc chu du khắp Tu Chân Giới. Trong số ấy, có nhắc đến một loại đan d.ư.ợ.c tên là Tẩy Linh Đan, loại đan này có thể tái tạo lại căn cơ cho những người có căn cơ bị tổn hại.

Tim Lý Kinh Tuyết đập dồn dập, nàng nhanh ch.óng đi tìm sư phụ. Nhưng sau khi sư phụ của nàng nghe được, người chỉ thở dài: “Đúng là thời thượng cổ có Tẩy Linh Đan, nó có thể tái tạo căn cơ. Nhưng đan phương của nó đã thất truyền từ lâu. Nếu như đan phương còn tồn tại, thì năm đó, khi căn cơ của ngươi vừa bị tổn thương, vi sư đã sớm luyện ra cho ngươi rồi.”

Khi ấy, nàng mang theo hy vọng vô tận tìm đến sư phụ. Nhưng kết quả lại chỉ thấy hy vọng vỡ nát. Từ lần đó, nàng không còn nuôi mơ tưởng khôi phục căn cơ nữa.

“Thất truyền gì chứ, ta biết đan phương của Tẩy Linh Đan mà.” Giọng của Tiểu Bạch kéo Lý Kinh Tuyết đang chìm trong hồi ức trở về.

Lý Kinh Tuyết kinh ngạc nhìn nó, tim hẫng đi một nhịp, nàng cứ ngỡ mình nghe nhầm: “Ngươi… nói gì?”

“Ta nói là, ta biết đan phương của Tẩy Linh Đan.” Tiểu Bạch lặp lại.

Lý Kinh Tuyết ngây người: “Thật… thật sao?”

Nàng không dám tin vào tai mình nữa.

Tiểu Bạch nghe ra sự nghi ngờ trong giọng của nàng, nó dựng lông: “Tất nhiên là thật! Bổn tọa đường đường là thần thú, sao có thể lừa ngươi được chứ? Nếu ngươi không tin, ta sẽ nói đan phương cho ngươi nghe ngay bây giờ.” Nói rồi, Tiểu Bạch đọc ra đan phương mà nó biết.

Đầu óc Lý Kinh Tuyết mơ màng, nhưng vẫn vô thức ghi nhớ từng lời nó nói. Tiểu Bạch đọc xong, thấy Lý Kinh Tuyết vẫn chưa hoàn hồn, liền hỏi: “Ngươi đã nhớ chưa?”

Lý Kinh Tuyết khẽ gật đầu: “Ta nhớ rồi.”

Tiểu Bạch hừ một tiếng: “Thật sự nhớ rồi sao? Vậy ta sẽ kiểm tra, ngươi đọc lại một lần đi.”

Lý Kinh Tuyết: “…”

Tiểu Bạch hất cằm lên: “Ngươi không đọc, tức là chưa nhớ kỹ? Có cần ta đọc lại một lần nữa không?”

“Không cần, ta thật sự đã nhớ rồi.” Lý Kinh Tuyết vừa nói vừa hồi tưởng lại đan phương lúc nãy, giọng nàng hơi run: “Nguyệt Kiến Thảo, Vạn Niên Băng ở Cực Địa, Địa Tâm Diễm Hỏa, Vô Căn Thủy…”

Nàng đọc hết d.ư.ợ.c liệu và quy trình chế luyện Tẩy Linh Đan. Đọc đến cuối, tầm nhìn của nàng đã trở nên nhòe đi.

Tiểu Bạch luống cuống nhìn nàng: “Ngươi… ngươi khóc à? Đừng khóc…”

C.h.ế.t rồi, A Chiêu xem trọng a nương như vậy. Nếu để cô bé biết nó đã làm a nương của cô bé  khóc, chẳng phải sẽ lột da nó mất sao?

Lý Kinh Tuyết vội vàng lau nước mắt. Thật ra, nàng không phải là người hay khóc. Năm đó, căn cơ bị hủy, nội đan bị móc, thậm chí nàng còn bị kẻ được gọi là đạo lữ kia phản bội, nhi t.ử chán ghét, nàng cũng chưa từng rơi lệ. Nhưng không hiểu sao, dạo này nước mắt lại cứ dễ dàng rơi xuống như thế. Có lẽ là vì chuyện đã tuyệt vọng bấy lâu, nay bỗng lóe lên hy vọng. Chỉ là…

Lý Kinh Tuyết hồi tưởng lại đan phương Tiểu Bạch vừa nói, khẽ thở dài: “Dù đã biết đan phương rồi, cũng chẳng làm được gì.”

Tiểu Bạch: “Hả? Sao thế, ngươi không muốn tái tạo căn cơ nữa sao?”

“Muốn chứ, tất nhiên là muốn, nhưng chúng ta phải ra ngoài mới có thể tìm được Vạn Niên Băng ở Cực Địa và Địa Tâm Diễm Hỏa.” Lý Kinh Tuyết nói, ánh mắt của nàng vô thức nhìn ra vách trời cao v.út ngoài cửa sổ. Làm sao bọn họ có thể leo lên vách đá hiểm trở cao đến tận mây kia?

“Thì cứ đi thôi.” Tiểu Bạch nói.

“???”

Tiểu Bạch nhìn ra suy nghĩ của nàng, liền nói: “Trong vách trời có lối đi để ra khỏi đáy vực.”

Lý Kinh Tuyết sững lại, hỏi nó với vẻ khó tin: “Thật sao?” Dưới đáy vực lại có lối ra khỏi Vực Diệt Tiên này?

“Tất nhiên. Bổn tọa lừa ngươi làm gì. Nhưng truyền thừa ký ức của bổn tọa chỉ nói rằng có lối ra ở trong vách trời. Còn cụ thể ở đâu thì không rõ. Ngươi muốn rời khỏi đây thì phải tự tìm thôi.”

Lý Kinh Tuyết không nói gì. Giờ đây, tâm trí của nàng như đang trôi nổi giữa mộng cảnh. Nàng đã chuẩn bị tâm lý làm một phế nhân cả đời. Ngờ đâu Tiểu Bạch lại bảo rằng nó biết đan phương đã thất truyền của Tẩy Linh Đan. Nàng cũng đã chuẩn bị sống dưới đáy Vực Diệt Tiên cả đời, Tiểu Bạch lại nói rằng có lối ra. Nàng bắt đầu nghi ngờ, chẳng lẽ mình đang mơ? Nếu là mơ… xin đừng tỉnh lại nữa.

“Ờ… a nương, Tiểu Bạch.” A Chiêu nghe thấy tiếng nói của cả hai, cô bé dụi mắt, ngồi dậy: “Hai người đang nói gì đó?”

Tiểu Bạch nghe thấy giọng của cô bé, nó nhìn đôi mắt vẫn còn đỏ hoe của Lý Kinh Tuyết, thân thể nó cứng đờ. Xong rồi, tiêu đời nó rồi.

A Chiêu không nghe thấy câu trả lời, nghiêng đầu khó hiểu, và rồi cô bé bắt gặp đôi mắt đỏ hoe của a nương. Tiểu cô nương sững lại, vội vàng hỏi: “A nương, có phải vết thương của người lại đau không? A Chiêu thổi cho người nhé? Thổi thổi là hết đau ngay~”

Hồi trước, mỗi khi cô bé vô ý ngã đau, gia gia cũng hay thổi cho cô bé, đau đau sẽ bay mất. Tiểu Bạch thở phào, tốt rồi, không liên quan đến nó.

A Chiêu cúi xuống thổi lên vết thương của a nương, sau đó nói bằng giọng non nớt: “Thổi thổi, vết thương không đau nữa, đau đau sẽ tự bay đi~”

Sau khi xác nhận rằng a nương không sao, A Chiêu mới yên tâm, ra bờ sông rửa mặt, rồi nhóm lửa nấu cơm. Do chuyện hôm qua, vết thương của Lý Kinh Tuyết lại nặng thêm. Nàng bị nhi nữ nghiêm mặt bắt phải nằm nghỉ, không được cử động. Lý Kinh Tuyết không còn cách nào khác, chỉ đành nằm xuống, cảm thấy rất ấm áp.

A Chiêu dùng gạo và trứng mà bá phụ cho hôm qua để nấu cháo trứng. Gạo được nấu mềm nhuyễn, trước khi tắt lửa, cô bé đập thêm mấy quả trứng đã đ.á.n.h tan vào. Trứng chạm cháo nóng là đông lại ngay, một mùi thơm ngào ngạt lan tỏa trong không khí.

Lý Kinh Tuyết tựa vào tường nghỉ ngơi, ngửi thấy mùi trứng, nàng có chút bất ngờ: “Trứng ở đâu ra vậy?”

Tiểu Bạch kể lại chuyện hôm qua cha Đại Bảo tìm đến xin tha thứ. Nó cảm thán: “A Chiêu lanh lợi lắm, làm việc rất cẩn thận, không để lộ chuyện ngươi ngất xỉu.”

Lý Kinh Tuyết không cảm thấy vui vì lời khen của nó. Một đứa trẻ ba tuổi mà làm việc cẩn thận như vậy, chứng tỏ trước đây đã chịu nhiều khổ cực. Điều đó càng khiến nàng kiên định hơn, nhất định nàng phải thật tốt với nhi nữ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.