A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 228: Ngươi Tìm Chết
Cập nhật lúc: 26/12/2025 18:49
Nam Cung gia.
Nam Cung Thụy ngồi trước bàn trà, tay cầm kẹp than, chậm rãi bỏ thêm mấy viên than nhỏ tinh xảo vào lò nấu nước.
Có người tiến vào bẩm báo:
“Thiếu chủ, hai người người nói… không xuất hiện.”
Kẹp than trong tay Nam Cung Thụy khẽ lơi, viên than suýt nữa rơi xuống, nhưng hắn nhanh chóng trấn định, sắc mặt không đổi:
“Biết rồi, lui xuống.”
Người kia cung kính rời đi.
Nam Cung Thụy nhìn chằm chằm than hồng đang dần đỏ rực trước mắt, đáy mắt hiện lên vài phần nghi hoặc.
Kỳ quái, hắn rõ ràng đã sai người canh chặt động tĩnh bên phía Tô Vi Nguyệt, thuộc hạ cũng chính mắt nhìn thấy Tô Vi Nguyệt cùng muội muội nàng bị truyền tống trận đưa đi.
Vì để tránh có thêm người bị truyền đi, cũng để kế hoạch của mình thuận lợi, hắn còn đặc biệt dặn dò người chế tác trận pháp kia:
Lượng linh lực trong truyền tống trận đã được khống chế cực kỳ chính xác, chỉ có thể truyền một lớn một nhỏ đến nơi đó.
Chẳng lẽ là Dương Thần Thiên Tôn đã cho nhi nữ của hắn phù chú hộ thân gì đó...
Ý niệm còn chưa dứt, rèm lụa treo trên đình theo gió khẽ lay động, ánh mắt Nam Cung Thụy thoáng ngẩn ra, đồng tử mực sắc phản chiếu một bóng người chẳng biết từ lúc nào đã im lặng đứng đối diện.
Người kia dung mạo tuấn mỹ, giữa lông mày lại mang theo hàn mang không thể xua đi, giống như băng tuyết ngàn năm nơi đỉnh núi, vĩnh viễn không tan.
“Ngươi.”
Giọng nói hắn nhàn nhạt, liếc Nam Cung Thụy một cái.
“Đang tìm c.h.ế.t.”
“Vút!”
A Chiêu cảm thấy bản thân dường như cũng quen rồi, cúi đầu nhìn thoáng qua, lật một vòng trên không, ổn ổn rơi xuống đất.
“Bịch!”
Tiểu Bạch nặng trịch cũng rơi xuống ngay cạnh cô bé.
Cô bé không chút do dự, lập tức ôm lấy Tiểu Bạch rồi bỏ chạy.
Không phải A Chiêu khoe khoang, nhưng thuật Hành Cước của cô bé là học từ kiếm tu Kiếm Tông.
Trong toàn bộ tu chân giới, nếu kiếm tu nói mình chạy trốn đứng thứ hai, tuyệt đối không ai dám nhận thứ nhất.
Vì vậy, trước khi Nam Cung Ngọc Long cùng đồng bạn kịp phản ứng, A Chiêu và Tiểu Bạch đã sớm biến mất tăm.
Chạy một mạch thật xa, xác định phía sau không có ai đuổi theo, A Chiêu mới thở phào, đặt Tiểu Bạch xuống, giọng vô cùng thành khẩn:
“Tiểu Bạch, ngươi thật sự hơi nặng đó.”
Tiểu Bạch hừ một tiếng, đảo mắt nhìn quanh:
“Đừng nói ta nặng.
Chúng ta lại quay về cái nơi quỷ quái này rồi.”
Nghe vậy, A Chiêu ngẩng đầu đ.á.n.h giá bốn phía.
Con đường ngầm âm u, trong không khí mơ hồ thoảng mùi m.á.u tanh.
A Chiêu: “……”
“Chắc chắn không phải phù lục của a tỷ có vấn đề, mà là nơi này cổ quái.”
Cô bé lẩm bẩm.
Tiểu Bạch:
Ngay lúc này mà còn bênh vực trình độ vẽ phù của a tỷ ngươi?
“Ngươi tính làm gì bây giờ?”
Tiểu Bạch hỏi.
A Chiêu nhìn quanh:
“Còn có thể thế nào, tìm lối ra thôi.
Không biết a tỷ có được truyền ra ngoài không, nếu tỷ ấy ra được, chắc chắn sẽ truyền tin cho a cha.
Chúng ta cứ đi xem trước, nếu nơi này nguy hiểm quá thì tìm nơi trốn, đợi a cha đến cứu.
Hay là… giờ trốn luôn cũng được?
Trong túi trữ vật của ta có nhiều đồ ăn lắm, không lo đói.”
Tiểu cô nương suy nghĩ vô cùng lạc quan.
Khóe miệng Tiểu Bạch giật giật, nhắc nhở:
“Có lẽ a tỷ ngươi vẫn còn ở đây.”
Bộ dáng của Tô Vi Nguyệt kia, hẳn không có ý định rời đi.
“A tỷ…”
A Chiêu ngẩn ra, rồi vỗ trán một cái:
“Đúng rồi, suýt nữa ta quên mất a tỷ!”
Tiểu Bạch ra vẻ "ngươi cuối cùng cũng nhớ ra rồi đó", nhưng ngay sau đó liền nghe tiểu cô nương nói:
“Nơi này cổ quái như vậy, a tỷ chắc cũng chưa truyền tống đi.
Chỉ là không biết tỷ ấy rơi xuống chỗ ban nãy, hay nơi này.”
Bởi lo lắng an nguy của a tỷ, A Chiêu lập tức gạt bỏ ý định trốn, ánh mắt kiên định:
“A tỷ giờ chắc chắn rất sợ hãi, ta phải đi cứu tỷ ấy.”
“……”
A Chiêu vừa nói vừa bước lên mấy bước, rồi lại dừng lại, quay đầu hỏi:
“Tiểu Bạch, ngươi và a tỷ vừa rồi đã nhìn thấy gì?”
Tiểu Bạch không ngờ cô bé lại hỏi vậy.
A Chiêu nói tiếp:
“Tay a tỷ rất lạnh, giống như vừa nhìn thấy thứ gì đáng sợ.
Ta phải biết rõ đó là thứ gì thì mới không bị dọa sợ.”
Nghe cũng có lý.
Tiểu Bạch nghĩ nghĩ rồi đem chuyện vừa nãy nhìn thấy kể lại.
A Chiêu chấn kinh:
“Ai lại g.i.ế.c nhiều tiểu hài tử như thế?”
“Không biết.”
Tiểu Bạch suy đoán:
“Ngươi cũng bị truyền vào, vậy khả năng lớn mục tiêu chính là ngươi.”
A Chiêu lập tức nhớ đến nụ cười mang vài phần khác lạ của a tỷ, khẽ nói:
“Vậy a tỷ chẳng phải không định rời khỏi đây sao?”
Tiểu Bạch nhìn cô bé:
“Có lẽ vậy.”
A Chiêu mím môi:
“Là lo kẻ xấu kia còn muốn hạ thủ với ta?”
“Ừm.”
Tiểu Bạch dùng móng vuốt cào nhẹ nền đất:
“Nơi này tám chín phần liên quan đến Nam Cung gia.”
A Chiêu quay đầu nhìn nó.
Tiểu Bạch lại hỏi:
“Ngươi còn nhớ lời tên đệ tử Nam Cung gia ở Bách Hoa trấn nói không?”
A Chiêu:
“Câu nào?”
“Nam Cung gia ban cho tân đệ tử cùng thân nhân của họ linh thạch cùng đan dược.”
A Chiêu: “Có vấn đề sao?”
“Có. Cho quá nhiều.”
Tiểu Bạch chậm rãi nói.
“Thảo nào lại cho nhiều như vậy, thì ra là tiền mua mạng.
Cũng chẳng trách hai tên đệ tử Nam Cung gia kia dám nuốt riêng linh thạch cùng đan d.ư.ợ.c của tân đệ tử.”
Tân đệ tử bái nhập Nam Cung gia, chưa được bao lâu đã phải c.h.ế.t, nhiều linh thạch đan d.ư.ợ.c cũng vô dụng.
“Thảo nào lão ác nhân kia phải ra tay g.i.ế.c họ.”
A Chiêu cũng thông suốt:
“Là vì sợ họ tiết lộ chân tướng?”
“Rất có khả năng.”
“Nơi này rất nguy hiểm.”
A Chiêu kết luận, sau đó lại thở dài:
“A tỷ thật là, sao có thể tự mình mạo hiểm.
Tiểu Bạch, mau, chúng ta đi tìm a tỷ.”
Tiểu cô nương nóng lòng vội vàng đi trước, bước chân mang theo vài phần gấp gáp, Tiểu Bạch chỉ đành theo sau.
Một người một thú, rẽ trái rẽ phải, trong thông đạo ngầm dày đặc chằng chịt.
A Chiêu nhỏ giọng oán thầm với Tiểu Bạch:
“Sao nơi bọn xấu dựng lên đều nhiều lối rẽ thế này?”
“Có lẽ để tiện cho chúng bỏ trốn.”
Tiểu Bạch đáp.
A Chiêu phồng má:
“Ta tuyệt đối không để bọn xấu chạy thoát.”
“Khoan.”
Tiểu Bạch ngăn cô bé lại, cái mũi khẽ ngửi ngửi.
“Phía trước có người, rất nhiều.”
A Chiêu nắm chặt kiếm, đôi mắt trong suốt mang theo vài phần khẩn trương:
“Là bọn xấu?”
Tiểu Bạch lại ngửi kỹ:
“Không giống, mùi lẫn sợ hãi cùng run rẩy.”
Hai mắt đối diện, A Chiêu lập tức niệm ẩn thân quyết cho mình và Tiểu Bạch, lặng lẽ áp sát phía trước.
Phía trước có ánh sáng mờ nhạt, cùng tiếng người trò chuyện.
“Lớn! Chắc chắn là lớn, mở!… khốn, lại nhỏ nữa rồi.”
“Bớt lải nhải, linh thạch đưa đây.”
A Chiêu cùng Tiểu Bạch cẩn trọng thò đầu ra, liền thấy hai kẻ mặc lam y ngồi quanh bàn bát tiên, tay áo xắn cao, quần áo xộc xệch, mắt chăm chăm vào mấy viên xúc xắc trên bàn.
Ánh mắt A Chiêu lướt qua hai tên kia, lập tức rơi xuống bên cạnh: Một nhà lao bằng sắt.
Trong đó co rúm năm sáu tiểu hài tử, có mấy đứa đôi mắt trống rỗng, ngơ ngác nhìn cảnh trước mặt.
A Chiêu siết chặt nắm tay.
Quả nhiên là bọn chuyên bắt cóc trẻ con!
Cô bé từ túi trữ vật lấy ra một gói mê d.ư.ợ.c do Minh sư bá cải tiến, nhẹ nhàng thổi về phía hai kẻ đang gieo xúc xắc kia.
“Phù~”
Làn bụi trắng lặng lẽ rơi xuống người hai tên canh giữ.
“Oáp…”
Một tên ngáp dài.
Tên kia dụi mắt:
“Sao… lại buồn ngủ thế này…”
“Bịch, bịch.”
Hai người ngã gục.
Cẩn thận, A Chiêu vẫn chưa vội động thủ.
Cô bé âm thầm lắng nghe hồi lâu, xác định tiếng thở đều đặn, mới lấy ra hai sợi Trói Tiên thừng, niệm pháp quyết khiến chúng quấn chặt hai tên kia, trói như kén tằm.
Làm xong, cô bé mới bước ra, nhưng vẫn không giải ẩn thân quyết.
A Chiêu nhìn hai kẻ hôn mê, còn dùng chân đá đá, sau đó quay sang mấy đứa trẻ trong ngục, lúng túng hỏi Tiểu Bạch:
“Làm sao bây giờ?”
Một mình cô bé không thể bảo hộ nhiều đứa trẻ như vậy, cũng không biết đường ra ở đâu.
“Cứ để chúng ở đây trước, tuy là lao ngục nhưng tương đối an toàn.
Đợi ngươi đ.á.n.h bại bọn ác nhân rồi quay lại cũng chưa muộn.”
Tiểu Bạch khuyên.
A Chiêu nghe xong, thấy có lý.
Cô bé nhìn mấy đứa trẻ gầy gò, nghĩ nghĩ lại lấy từ túi trữ vật ra ít bánh ngọt ném vào trong.
Những đứa trẻ ánh mắt trống rỗng, nhìn thấy mấy gói bánh giấy dầu từ hư không rơi xuống, rồi lại thêm vài gói nữa, thế nhưng chẳng có ai động đậy.
A Chiêu mím môi.
Tiểu Bạch lại nhắc:
“Đem hai tên này nhốt vào phòng giam khác đi.
Nơi này có trận pháp, giam chúng lại giữ làm nhân chứng.”
A Chiêu nghe theo.
Khi tiểu cô nương đang khiêng người thì, ở một nơi khác...
Tô Vi Nguyệt đã bước vào một động quật rộng lớn, chính giữa có một tế đàn cao cao sừng sững.
