A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 255: Lôi Hỏa Trận

Cập nhật lúc: 26/12/2025 18:54

Cung thủ thấy thanh trường kiếm mang theo hàn khí vô tận đ.â.m thẳng về phía mình...

“Vút!”

Chỉ thấy hàn mang lóe lên, thân đại thụ vốn bị hắn dùng làm vật che chắn liền bị c.h.é.m đứt ngang, ầm ầm ngã xuống.

Trường kiếm c.h.é.m gãy đại thụ xong, lại tiếp tục lao về phía cung thủ.

Hắn vừa đứng vững, khóe mắt thoáng thấy tia sáng trắng lướt đến, theo bản năng ngửa người ra sau, trường kiếm sượt qua đầu, “ong” một tiếng cắm thẳng xuống đất.

Cung thủ ngửa người, một tay chống đất, khuỷu tay hơi co lại, toàn thân căng chặt, mượn lực bật người lên, đảo lộn rồi nhảy lên cây phía sau.

Đứng vững trên cành, hắn giương cung không tên, nhắm thẳng vào tiểu cô nương.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn thấy khóe môi cô bé hơi nhếch lên, lập tức ý thức được không ổn.

“Ầm!”

Lôi phù dán trên thân cây bỗng kích phát, dẫn xuống tia sét khổng lồ.

Muốn né tránh đã không kịp, cung thủ bị lôi điện đ.á.n.h trúng, toàn thân tê dại, tạm thời không cách nào giương cung.

Sau gáy hắn vang lên tiếng gió sắc bén, nhờ ý chí kiên cường, hắn miễn cưỡng tránh được.

“Vù!”

Vừa né qua nhát kiếm, hắn lại nghe tiếng gió lao đến, ngẩng đầu liền thấy một chiếc giày nhỏ màu xanh, ngày càng gần, đến mức hắn còn nhìn rõ trên mặt giày thêu trúc và một con vật trắng nhỏ không rõ tên.

“Bốp!”

Chiếc giày ấy giáng thẳng vào mặt, hắn cảm giác sống mũi mình gãy toạc.

Lực đạo kinh người khiến hắn đang lơ lửng giữa không trung bị đá bay xuống dưới.

“Ầm!!!”

Cung thủ ngã xuống thác, đập mạnh vào tảng đá lớn bên hồ nước, cả người lún sâu vào nửa khối đá, lấy hắn làm tâm, vết nứt lớn lan tỏa ra xung quanh.

“Phụtttttttttt!”

Mặt mũi trúng một cước, lại ngã mạnh vào đá, hắn phun ra một ngụm m.á.u tươi.

“Xoẹt!”

A Chiêu đá bay người xong mới nhận ra mình đá hơi xa.

Cô bé đáp xuống đất, một tay chống đất, tay kia vững vàng nắm lấy thanh Huyền Viễn kiếm vừa quay lại, hai chân khẽ bật, cầm kiếm hướng thẳng về phía cung thủ.

Cô bé xoay cổ tay, mũi kiếm nhắm thẳng tim đối phương, chỉ còn một chút nữa sẽ đ.â.m trúng.

“Keng!”

Một thanh trường kiếm vấy m.á.u từ bên cạnh xuất hiện, chặn đứng kiếm của cô bé.

A Chiêu thấy công kích thất bại, không chút do dự, lập tức vung kiếm, cả người bật lùi, kéo giãn khoảng cách với hai kẻ địch, đứng đối diện với Chư Hoài Phác tóc tai tán loạn, bộ dạng chật vật.

Cô bé lấy trong túi trữ vật ra một bình Hồi Xuân Đan, ném về phía sau.

Chư Hoài Phác kết ấn, một tia lôi điện lóe lên.

“Bùm!”

Bình Hồi Xuân Đan nổ tung ngay giữa không trung.

A Chiêu nghe thấy động tĩnh phía sau, khó tin quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bình đan vừa ném đã bị tia sét đ.á.n.h thành vụn.

Cô bé: ???

“Đó là Hồi Xuân Đan!”

Tiểu cô nương nhịn không được kêu lên.

Chư Hoài Phác, người bị ám tiễn b.ắ.n trúng mấy lần, sững lại, trên gương mặt dơ bẩn lộ ra vẻ lúng túng:

“Ta tưởng là ám khí.”

“…Lần sau ta sẽ nói trước một tiếng.”

A Chiêu im lặng, tự kiểm điểm.

Thật vậy, đổi lại nếu có người ném lọ gì đến mà không nói, cô bé chắc cũng sẽ đá bay đi.

Nhưng… đó là cả một bình Hồi Xuân Đan cơ mà!

A Chiêu hơi đau lòng.

“Yên tâm, ta sẽ đền.”

Chư Hoài Phác chú ý thấy vẻ xót xa trên mặt cô bé.

A Chiêu: …

Cô bé siết chặt kiếm, nhìn thẳng phía trước.

“Chư đạo hữu, cần đan d.ư.ợ.c không?”

Cô bé vẫn nhìn đối thủ, không quay đầu hỏi.

Chư Hoài Phác lấy ra một bình Hồi Xuân Đan:

“Ta có.”

Trong tình huống này, hắn nào dám dùng đan d.ư.ợ.c người khác đưa, nhất là của tiểu cô nương này.

Bị trúng mê d.ư.ợ.c hôn mê qua một lần, hắn vẫn còn nhớ rõ.

Huống hồ, hắn nghĩ đến vật trong hồ nước, ánh mắt chợt tối.

Trước lợi ích như vậy, dù là người quen cũng khó cưỡng lại, nói chi một kẻ xa lạ chỉ biết tên.

“Này, tiểu nha đầu, giờ ngươi cút đi, bọn ta tha mạng cho.”

Kiếm tu đối diện quát to.

A Chiêu:

“Các ngươi không đi, ta tiễn lên Tây Thiên.”

Đối phương: …

Hắn lạnh giọng cười:

“Không biết tự lượng sức, to gan muốn c.h.ế.t.”

Đồng thời, tay trái hắn giấu sau lưng ra hiệu cho đồng bọn tranh thủ nuốt linh đan khôi phục.

“Người xấu các ngươi nói chuyện đều giống nhau sao?”

A Chiêu nhịn không được hỏi.

“Cái gì?”

Tên kiếm tu nghe không hiểu.

Cô bé không để ý đến, chỉ thấp giọng hỏi Chư Hoài Phác:

“Ngươi còn ổn chứ?”

Hắn nuốt đan dược, nghiến răng:

“Không ổn!”

A Chiêu:

“Vậy ta công, ngươi ở sau lưng ném phù lục?”

Cô bé nhanh chóng đề nghị.

Đối phương một cận chiến, một viễn công, vậy cô bé với hắn cũng có thể đổi, hiệu quả chắc chắn khó chịu không kém.

“Không cần.”

Chư Hoài Phác cự tuyệt.

A Chiêu ngạc nhiên:

“Vậy ngươi cận chiến, ta viễn công? Kiếm thuật ta không tệ.”

“Ý ta là, ta một mình lên.”

Hắn dùng tay mạnh mẽ lau đi vệt m.á.u trên trán.

A Chiêu: ???

Cô bé hỏi:

“Ngươi thật đ.á.n.h nổi sao?”

“Lùi ra sau.”

Hắn không đáp, chỉ lạnh lùng bật cười.

A Chiêu nhìn hắn, pháp bào rách mấy chỗ, tóc tai bù xù như ổ nhỏ của Tiểu Hôi, trán lại rớm máu.

Cô bé quan sát kỹ, thấy sắc mặt hắn nghiêm túc, không giống nói đùa, liền dứt khoát lùi lại, nhường không gian.

Khi lùi, cô bé còn nhịn không được nói:

“Đánh không lại thì gọi ta, một chọi hai, không mất mặt đâu.”

Đáp lại cô bé chỉ là một tiếng cười khinh bỉ, như thể việc này hắn dễ dàng ứng phó.

A Chiêu lùi thêm vài bước.

Hắn quay đầu quát:

“Xa nữa.”

Cô bé đành siết chặt kiếm, rút lui thêm, trong lòng thầm nghĩ:

Vừa rồi ta xem như cứu hắn một mạng, vậy lát nữa nếu ba tên kia đều toi, chẳng phải ta có thể nhặt đồ sao?

Bên kia, tên kiếm tu hỏi đồng bọn:

“Ổn chưa?”

Cung thủ nuốt Hồi Xuân Đan, cảm thấy ổn hơn, chống tay đứng lên, ho khan vài tiếng, liếc hai kẻ trước mặt.

Một thiếu niên trọng thương, một nha đầu nhỏ tuổi.

Hắn hung hăng lau vết m.á.u trên khóe miệng:

“Đủ rồi, chỉ là hai đứa nhóc con.”

“Được, như cũ, ta lên, ngươi b.ắ.n sau.”

“Được…”

Cung thủ vừa định đáp thì thấy tiểu nha đầu cảnh giác nãy giờ lại rời đi xa.

Kiếm tu liền cười nhạo:

“Nó tự tìm c.h.ế.t?”

Ban đầu hắn còn kiêng kỵ tiểu cô nương kia, nhưng bây giờ nàng tự lùi, có gì đáng sợ nữa?

Nếu không vì tiểu kiếm tu bất ngờ xuất hiện, bọn hắn đã sớm g.i.ế.c xong tên phù tu này.

Chỉ là, hắn vẫn hơi cảnh giác khi thấy cô bé lui ra xa, đứng im, không có ý định động thủ.

Không đúng, chắc chắn có mưu đồ.

Hắn thử lớn tiếng:

“Hai đứa nhóc con, định giở trò gì?”

Nghe hai từ "nhóc con", A Chiêu và Chư Hoài Phác cùng cau mày.

Ai chẳng biết trẻ con đều muốn lớn, ghét nhất bị gọi nhóc con.

“Ta không cần giở trò như các ngươi.”

Gương mặt Chư Hoài Phác lạnh lùng: 

“Một mình ta đối phó các ngươi là đủ.”

Thấy hắn không giống nói dối, kiếm tu và cung thủ phá lên cười:

“Haha, quả nhiên là nhóc ranh, còn đuổi cả trợ thủ, tìm c.h.ế.t…”

Hắn vừa nói xong, trường kiếm chỉ đất, sắp xông lên, liền bắt gặp ánh mắt khinh miệt của đối thủ.

Chư Hoài Phác khẽ nâng tay phải, nhẹ nhàng búng tay một cái:

“Tách!”

Hai tên kia lập tức có cảm giác không ổn.

Ngay sau đó, từ mặt đất, ngọn lửa bùng lên dữ dội.

Lửa cuồn cuộn thành vòng tròn khổng lồ, liên tục có cột hỏa diễm phụt trào, tất cả đều đ.á.n.h về phía chúng.

Hai tên kia dù tránh né cũng không thoát khỏi bị lửa táp trúng.

“Áaaa!!!”

Cung thủ thét thảm, bị cột lửa nuốt chửng.

Kiếm tu cũng bị bỏng trong lúc né tránh, thấy đồng bọn t.h.ả.m hại thì mắng lớn:

“Đáng c.h.ế.t!”

Tên phù tu này sao lại thế?

Trước giờ hắn dùng phù đều cần niệm chú cơ mà?

Chẳng lẽ luôn giả vờ?

Nghĩ đến đây, kiếm tu hiểu mình khó thoát, nghiến răng, mặc kệ lửa thiêu đốt, dốc toàn lực lao về phía Chư Hoài Phác:

“Tên nhãi, c.h.ế.t đi!”

Dù hắn c.h.ế.t cũng phải kéo đối phương chôn cùng…

“Xoạt!”

Ngay khi mũi kiếm sắp chạm đến, hai luồng hỏa diễm từ đất bốc lên, như hai con hỏa xà có linh tính, quấn lấy hắn, treo lơ lửng giữa không trung.

“Aaa!!!”

Tiếng gào t.h.ả.m thiết vang vọng, hắn trừng mắt nhìn đối thủ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Tiễn ngươi lên đường.”

Chư Hoài Phác dùng ánh mắt nhìn sâu bọ lạnh lẽo nhìn hắn, lại búng tay.

“Tách!”

“Ầm rầm!!!”

Sấm sét khủng khiếp giáng xuống, c.h.é.m nát thân thể kiếm tu đang bị hỏa xà trói buộc.

Hai kẻ kia c.h.ế.t trong đại trận Lôi Hỏa, đến cặn cũng không còn.

Sau khi thu thập xong, vòng lửa khổng lồ cùng tia sét cũng tan biến.

Chư Hoài Phác thân hình lảo đảo, một tay ôm trán, thì thầm:

“Hai ngươi nên vui, bởi Lôi Hỏa Trận này vốn là bản thiếu gia tự sáng chế, mục đính là để g.i.ế.c yêu xà Kim Đan mà chuẩn bị.

Kết quả, g.i.ế.c rắn không dùng đến, lại dùng cho hai kẻ ám toán.”

A Chiêu ngay lúc trận pháp khởi động, toàn thân nổi da gà, theo bản năng lùi xa hơn.

Dù cách xa, cô bé vẫn cảm nhận áp lực khủng khiếp.

Trận pháp biến mất, cô bé chưa dám tiến đến gần.

Lấy hắn làm trung tâm, một vòng xung quanh đều cháy đen.

Chư Hoài Phác yếu ớt vẫy tay:

“Này, đại hài tử, đến đây.”

A Chiêu tai thính, nghe rõ, liền rón rén tiến lại.

Hắn hỏi:

“Ngươi là đệ tử Kiếm Tông, đúng không?”

“Đúng.”

A Chiêu gật đầu.

“Nhận hộ tống không?

Ta có thể lấy phù lục, pháp bảo, linh kiếm làm thù lao.”

“…Đổi thành linh thạch được không?”

A Chiêu trầm ngâm hỏi.

Chư Hoài Phác nhắm mắt, buồn bực.

Phù lục, pháp bảo, linh kiếm hắn chế tạo còn quý hơn linh thạch nhiều, con bé này đúng là không có mắt nhìn.

“Không có linh thạch sao?”

“Có.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.