A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 259: Đan Hương Lan Tỏa Trăm Dặm
Cập nhật lúc: 26/12/2025 18:54
Lý Kinh Tuyết chuyên chú nhìn những d.ư.ợ.c thảo đã chuẩn bị sẵn trước mặt.
Nàng khép mắt lại, hai ngón trỏ và giữa khẽ vuốt qua mắt, khi mở ra lần nữa, đôi con ngươi vốn đen láy đã lóe lên ánh lục quang.
Ánh mắt nàng dừng trên những gốc d.ư.ợ.c thảo.
Trong mắt người tu hành khác, đây đều là linh d.ư.ợ.c phẩm chất thượng hạng, gần như hoàn mỹ.
Thế nhưng, trong mắt Lý Kinh Tuyết, trên thân, lá, rễ vẫn có không ít tạp chất.
Nàng vận chuyển linh lực, kiên nhẫn gỡ bỏ từng chút tạp chất trên mỗi cây d.ư.ợ.c thảo.
Nhiều người không hiểu, tại sao có những đan sư luyện ra đan d.ư.ợ.c tuy có đan văn, nhưng hiệu quả lại bình thường.
Nguyên nhân chính là vì d.ư.ợ.c tài còn nhiều tạp chất, thêm nữa trong quá trình luyện đan, hỏa hầu khống chế không chuẩn, khiến đan d.ư.ợ.c sinh ra đan độc.
Lượng linh độc trong đan d.ư.ợ.c không nhiều, nhưng chúng sẽ theo d.ư.ợ.c lực tiềm ẩn trong kinh mạch tu sĩ.
Khi đan độc tích lũy đến một mức nhất định, tất sẽ ảnh hưởng đến tốc độ tu hành.
Cho nên, phẩm chất linh đan càng cao, hiệu quả càng tốt.
Linh đan có càng nhiều đan văn, giá trị lại càng lớn.
Đây cũng là lý do các đan sư cao giai luôn được mọi người truy tôn.
Năm đó, căn cơ Lý Kinh Tuyết bị tổn hại, tu vi không thể tiến thêm.
Từ miệng y tu nghe được căn cơ đã không thể vãn hồi, nàng vẫn chẳng cam lòng, bái nhập làm môn hạ Cốc chủ Thần Nông Cốc, mong có thể tự cứu chính mình.
Nhiều lúc nàng quên ăn quên ngủ, lật xem y thư, nghiên cứu đan phương, nổ lò mười mấy lần, cuối cùng mới luyện thành một lò đan d.ư.ợ.c khét lẹt đen thùi.
Sau đó, sư phụ không nhìn nổi nữa, ném cho nàng một bản Mộc Linh Quyết, công pháp thích hợp cho đan tu có linh căn thuộc mộc.
Dựa vào công pháp này, Lý Kinh Tuyết phát hiện tạp chất ẩn trong d.ư.ợ.c tài, từ đó từng chút từng chút loại bỏ.
Nàng cũng phát hiện, đan d.ư.ợ.c luyện từ d.ư.ợ.c tài đã trừ tạp, phẩm chất đặc biệt cao.
Chỉ là, đã lâu lắm rồi nàng chưa từng chuyên tâm, nhẫn nại mà luyện đan như lúc này.
Lý Kinh Tuyết khẽ thở dài, lắc đầu, buộc mình phải càng thêm tập trung.
Nàng gỡ bỏ toàn bộ tạp chất trong d.ư.ợ.c tài, khởi động linh hỏa trận, rồi đúng thời điểm ném từng loại d.ư.ợ.c tài tinh lọc vào trong lò đan.
Nàng rót linh lực, khuấy động d.ư.ợ.c tài trong lò, d.ư.ợ.c tài dần dung hợp thành những mảnh vụn, từ từ hóa thành dịch thể màu đen.
Trong đôi mắt xanh lóe lên quang mang, Lý Kinh Tuyết đơn thủ kết ấn, điểm ra một giọt dịch thể to bằng móng tay cái, nàng hất mạnh, dịch đen rơi xuống đất vang lên "xì xì".
Nàng tiếp tục luyện đan, chẳng rõ thời gian đã qua bao lâu, dịch thể trong lò bắt đầu ngưng tụ.
Nàng đậy nắp lò, ngồi xếp bằng trước lò, vận chuyển công pháp, từng đạo pháp quyết đ.á.n.h nhập vào lò đan.
Trong luyện đan thất, Lý Kinh Tuyết mải mê không nhận ra bầu trời phía trên đã dần tụ mây đen.
Tại đại điện tông môn, Cư Chính An đang xử lý sự vụ, động tác khựng lại, buông bút, đứng dậy bước ra ngoài.
“Sư phụ!”
Lục Dao Phong lóe thân xuất hiện sau lưng hắn.
“Đệ tử lập tức cho mọi người rời khỏi Tàng Kiếm Phong.”
Cư Chính An đứng dưới mái hiên, ngẩng nhìn mây đen tụ lại, ngay bên dưới chính là tiểu viện ẩn sâu trong rừng.
Hắn vuốt râu, lắc đầu:
“Không cần.”
Lục Dao Phong hơi ngạc nhiên, còn chưa kịp hỏi, đã nghe Cư Chính An chậm rãi nói:
“Đây không phải là thiên kiếp của tu sĩ.”
“... Chẳng lẽ là của yêu thú?”
Lục Dao Phong suy đoán, nhớ đến đàn linh hạc ở chân núi, đặc biệt là tiểu bá vương trong bầy, Thập Tam Hạc.
Chẳng phải nó vừa mới tham ăn đến phát bệnh sao?
Lẽ nào giờ muốn hóa hình?
“Không, đây là 'linh đan lôi kiếp'.”
Cư Chính An đáp.
“Linh đan?”
Lục Dao Phong kinh ngạc vô cùng.
Hắn biết, đan d.ư.ợ.c phẩm chất cực cao, khi thành đan sẽ dẫn xuống thiên lôi, tựa như lần trước Minh đạo hữu Thần Nông Cốc luyện đan cho Lý sư muội.
Đúng lúc ấy, một làn đan hương nhàn nhạt lan tỏa, không chỉ hắn, mà toàn bộ Tàng Kiếm Phong đều ngửi thấy.
“Đùng oàng!”
Mây đen cuồn cuộn nổ vang, một đạo lôi điện to bằng miệng bát bổ thẳng xuống.
“Đùng oàng!” “Đùng oàng!”
Liên tiếp ba đạo thiên lôi giáng xuống, mây đen mới dần tản đi.
Đan hương vốn nhạt nhẹ, phút chốc trở nên nồng nàn.
“Ong ong!”
Hai tay Lý Kinh Tuyết kết ấn, quát khẽ:
“Khởi!”
“Bùm!”
Nắp lò vốn đóng chặt bật tung, mùi đan d.ư.ợ.c bá đạo nồng đậm phả vào mũi nàng.
Nàng rút ra một ngọc bình trắng, chỉ thấy đan d.ư.ợ.c trong lò như có sinh mệnh, tự mình bay lên.
Trên mỗi viên đan hiện rõ năm đạo đan văn.
Sáu viên đan, lần lượt xếp hàng chui vào ngọc bình.
Lý Kinh Tuyết đậy kín nắp, hương đan mới dần nhạt đi.
Nàng thở phào một hơi, nhìn bình ngọc trong tay.
Trúc Cơ Đan đã thành.
Những thứ cần chuẩn bị trước khi thăng Trúc Cơ, nàng đều đã chuẩn bị xong.
Nghĩ vậy, nàng lấy từ túi trữ vật ra một bình màu xám xanh, đổ ra một viên đan d.ư.ợ.c to bằng móng tay út, sắc đen lẫn lam, lam ẩn tử quang, chính là Tẩy Thiên Đan do nhi nữ nàng từng luyện chế.
Bàn tay hơi run, nàng nuốt thẳng viên Tẩy Thiên Đan.
Người cầu trường sinh, chỉ khi Trúc Cơ mới thật sự bước lên con đường tu tiên dài đằng đẵng.
Lý Kinh Tuyết muốn cho bản thân một nền tảng vững chắc nhất.
...
Đông Phương Mặc, sau khi chỉnh trang, lén lút quay về Kiếm Tông.
Vốn dĩ cậu định tìm nơi hẻo lánh ngoài tông môn để thăng cấp, nhưng không ngờ tu luyện quá độ, tu vi bùng lên như lửa cháy, áp chế thế nào cũng không được.
Bất đắc dĩ, cậu vội rời Kiếm Tông, chạy vào rừng sâu.
Nhưng nơi đó vẫn quá gần, động tĩnh lôi kiếp quá lớn, cậu lo bị người trong tông phát hiện, lúc ấy muốn che giấu tu vi thật sự e là rất khó.
Không ngờ, vừa đặt chân vào biên giới sơn mạch Kiếm Tông, cậu đã ngửi thấy hương đan thoang thoảng.
Đông Phương Mặc hít sâu, tinh thần khoan khoái, thầm nghĩ:
Đan gì mà hương thơm thế này? Có nên đi xem thử là ai luyện ra không?
Muội muội và a nương đều luyện đan, chắc chắn sẽ thích đan phương này làm lễ vật.
Đang nghĩ ngợi, mấy đệ tử đi ngang:
“Đan hương này là sao vậy?”
“Ta nghe nói là vị kia trên Tàng Kiếm Phong đang luyện linh đan.”
“Đừng đùa, từ đây đến Tàng Kiếm Phong còn cách mấy dãy núi cơ mà.”
“Ta không nói đùa, vừa nhận được truyền tin từ sư huynh, bảo rằng hương đan đã tràn khắp Kiếm Tông, Tàng Kiếm Phong bên kia hương nồng đến muốn chui vào mũi người.”
“Thật sao? Vậy mau đi xem!”
“Đi, đi!”
Đám đệ tử vội vàng ngự kiếm bay về phía Tàng Kiếm Phong.
Đông Phương Mặc ngẩn ra, sau đó cũng vội vàng theo sau.
Quả nhiên, càng đến gần Tàng Kiếm Phong, mùi hương đan càng nồng nàn.
Đến chân núi, cậu thu kiếm, từ xa đã thấy Tạ Nhất Cẩn đang hớn hở khoe khoang tin tức mới nghe ngóng được:
“Các ngươi chưa thấy đâu, nửa canh giờ trước, đan d.ư.ợ.c kia dẫn ba đạo thiên lôi.
Trước khi lôi kiếp giáng, Tàng Kiếm Phong đã thoảng hương đan nhè nhẹ.
Sau khi ba đạo lôi điện đ.á.n.h xuống, hương đan liền lan khắp Kiếm Tông.
Các vị sư huynh sư tỷ sư đệ sư muội, trăm năm khó gặp một lần, còn không mau ngồi xuống tĩnh tâm tu luyện, tranh thủ lĩnh ngộ!”
Nghe vậy, mọi người cảm thấy chí lý, liền nhao nhao ngồi xếp bằng điều khí tức.
Đông Phương Mặc: “…”
Đôi khi, cậu cũng thật bội phục cái miệng lưỡi của Tạ Nhất Cẩn.
Đa phần kiếm tu đều đã ngồi xuống tu luyện, chỉ có Đông Phương Mặc đứng đó lẻ loi, lập tức bị Tạ Nhất Cẩn chú ý.
Hắn vội nhảy đến, cung kính hành lễ:
“Mặc sư thúc tổ.”
“Đan hương này là sao?”
Đông Phương Mặc hỏi.
“Người không biết ư?
Đây chính là đan d.ư.ợ.c do a nương người luyện chế tỏa ra đó.”
Tạ Nhất Cẩn đáp.
Đông Phương Mặc ngẩn ra:
“A nương ta luyện sao?”
“Đúng vậy. Tông chủ vốn định qua hỏi thăm, nhưng tiền bối vừa luyện xong lò đan kia thì tu vi đột nhiên tinh tiến, đã mở trận pháp bế quan rồi.”
Tạ Nhất Cẩn chia sẻ hết tin mình nghe được.
Sau đó, hắn tò mò hỏi:
“Mặc sư thúc tổ, người có biết tiền bối luyện ra đan gì không?”
Đông Phương Mặc hoàn toàn không biết, chỉ cười sâu xa:
“Bất khả ngôn.”
Tạ Nhất Cẩn thấy vậy, càng chắc rằng đó là đan d.ư.ợ.c vô cùng lợi hại.
Sau khi dò hỏi thêm vài câu, biết hầu hết sự chú ý trong tông đều bị hương đan thu hút, Đông Phương Mặc thở phào nhẹ nhõm.
Cậu cáo từ Tạ Nhất Cẩn, đi đến tiểu viện nơi a nương ở.
Thấy toàn bộ trận pháp xung quanh viện đã mở, cậu không yên tâm, bèn vòng quanh mấy lượt, chắc chắn không có sơ hở mới thôi.
Vương lão thấy vậy không nhịn được nói:
“A nương ngươi, quả thật bất phàm.”
Đông Phương Mặc tự tin đáp:
“A nương ta tất nhiên bất phàm.”
Nghe giọng cậu đầy vẻ kiêu hãnh, Vương lão khóe miệng giật giật:
“Vui mừng thế cơ à? Ngươi tự mình tấn thăng Kim Đan kỳ còn chẳng vui mừng bằng.”
“Không giống nhau.”
Đông Phương Mặc lắc đầu:
“Ta thật lòng vui mừng thay a nương.”
Bởi chính cậu và Tô Vi Nguyệt, khi gặp được muội muội, a nương, a cha, mới đổi thay cả đời, đổi thay tất cả.
Bất kể là cậu, Tô Vi Nguyệt, hay muội muội, đều từng bước tiến lên.
Chỉ có a nương vì căn cơ tổn hại, vẫn mãi dậm chân tại chỗ.
Nay, tận mắt thấy a nương luyện thành đan d.ư.ợ.c lợi hại như vậy, cậu thật sự mừng cho người.
Vương lão nghe xong, không nhịn được nói:
“Ngươi còn chưa biết đó là đan gì, đã vội chắc mẩm là lợi hại sao?”
“Dù giờ chưa lợi hại, nhưng đan hương lan khắp Kiếm Tông, sớm muộn a nương cũng sẽ luyện ra đan d.ư.ợ.c lợi hại.”
Đông Phương Mặc nhìn tiểu viện phía trước cảm khái:
“Quả nhiên là ta, năm đó biết nắm lấy cơ duyên trong khoảnh khắc mới có được hôm nay.
Muội muội lợi hại, a nương lợi hại, ta cũng lợi hại, ha ha.”
Vương lão: “…”
Ông ta có chút cạn lời.
