A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 263: A Chiêu Và Nhất Trần Ở Riêng

Cập nhật lúc: 26/12/2025 18:55

Chư Hoài Phác đảo mắt nhìn khắp xung quanh, trong không khí vẫn còn lưu lại khí tức lôi hỏa, mặt đất cũng còn vết tích của trận chiến.

“Vút!”

Một con chim gỗ nhỏ đen sì bay trở về trong tay Chư Hoài Phác.

Hắn nâng con chim gỗ to bằng nắm tay trẻ sơ sinh ấy, quay đầu nhìn A Chiêu, thở dài:

“Không còn bất cứ khí tức nào, ngươi có phải đã dùng phù ẩn khí rồi không?”

“Ừm.”

A Chiêu gật đầu. 

“Ta sợ còn có ma tộc, lỡ như chúng lần theo khí tức tìm đến ta thì không hay.”

Sau khi A Chiêu gặp Chư Hoài Phác và Nhất Trần, cả hai người đều cho rằng việc trong bí cảnh xuất hiện ma tộc là chuyện vô cùng nghiêm trọng.

Ba người bàn bạc một hồi, quyết định quay lại nơi A Chiêu từng giao chiến với ma tộc, xem có thể tìm được chút manh mối nào không.

Thế nhưng, ngay cả phù ẩn khí A Chiêu cũng đã dùng, nơi đây chẳng còn lưu lại chút khí tức nào.

Nghe lời Chư Hoài Phác, A Chiêu bắt đầu tự nhắc nhở:

Lần sau phải tìm manh mối xong rồi mới dùng phù ẩn khí.

Chư Hoài Phác lại cảm thấy tiểu cô nương làm vậy cũng rất đúng, tuổi còn nhỏ mà cảnh giác như thế thì cũng tốt thôi.

Hắn nói:

“Ngươi dùng lôi phù, hỏa phù để giải quyết ma tộc đó sao?”

“Ừm.”

A Chiêu ậm ừ, ánh mắt hơi né đi.

Trên đường đến đây, Tiểu Bạch đã dùng cảm ứng chủ tớ trong khế ước linh thú âm thầm truyền âm cho cô bé, dặn dò không được tiết lộ chuyện Tiểu Hôi.

Nếu lộ ra, rất có thể sẽ rước lấy họa sát thân.

Vì vậy, A Chiêu đành giấu đi việc Tiểu Hôi đã phun lửa.

Tiểu Bạch đứng bên cạnh thấy bộ dạng này của cô bé thì im lặng, biểu cảm rõ ràng là:

Ai nhìn cũng biết ngươi đang nói dối cả.

Chư Hoài Phác nhìn tiểu cô nương có chút chột dạ, nhưng cũng không truy hỏi thêm.

Trong tu chân giới, ai mà chẳng có thủ đoạn bảo mệnh không muốn tiết lộ.

Huống hồ, tiểu cô nương này nhỏ như vậy mà còn sống sót trong Kiếm Tông đầy áp bức, lại còn dám một mình ra ngoài lịch luyện, chắc chắn cũng có thủ đoạn lợi hại.

Có điều… nhìn dáng vẻ lúng túng này, chắc hẳn cô bé không quen nói dối.

“Ngươi dùng phù rất thuần thục, có học qua chuyên môn sao?”

Chư Hoài Phác chuyển đề tài.

A Chiêu đáp:

“Có học một chút.”

Nghe thế, hắn liền hỏi:

“Ngươi vừa luyện kiếm, vừa chế đan, còn học cả phù chú?

Rốt cuộc ngươi học bao nhiêu thứ rồi?”

“Kiếm đạo và đan đạo là chủ tu, còn phù chú, trận pháp thì thỉnh thoảng học thôi.”

A Chiêu nói.

Chư Hoài Phác: …

Được thôi.

Hắn lại nhớ đến mấy tấm lôi phù mà tiểu cô nương từng ném ra định oanh Nhất Trần, nhịn không được hỏi:

“Mấy phù lục ngươi dùng trước kia đều là ngươi tự họa sao?”

Nếu những lôi phù thượng phẩm kia đều do cô bé tự vẽ… thì đúng là hắn cũng sẽ khó chịu thật.

Dù gì hắn khổ luyện nhiều năm, còn cô bé chỉ là thỉnh thoảng học một chút thôi.

“Không phải.”

A Chiêu lắc đầu.

Nghe vậy, Chư Hoài Phác thầm thở phào, may quá.

Hắn lại hỏi:

“Vậy ai họa?”

Trong mắt hắn thoáng hiện vẻ trầm ngâm.

Phù lục phẩm chất cao như thế, giá trị chắc chắn không rẻ.

Lúc này, hắn càng hoài nghi phỏng đoán trước đó.

Tiểu cô nương này thực sự bị đám kiếm tu của Kiếm Tông ức h.i.ế.p sao?

“Là a tỷ của ta vẽ đó.”

A Chiêu cong mắt, giọng tràn đầy kiêu ngạo. 

“A tỷ của ta lợi hại lắm, ta cảm thấy a tỷ là phù tu giỏi nhất thế gian này~”

Chư Hoài Phác hừ một tiếng, khoanh tay, hơi ngẩng cằm:

“Ta mới là phù tu lợi hại nhất.”

A Chiêu liếc hắn một cái, chỉ “ồ” một tiếng, chẳng buồn phản bác.

Phản ứng này khiến Chư Hoài Phác thấy lạ:

“Sao ngươi không phản bác?”

“Tại sao phải phản bác?”

A Chiêu khó hiểu.

Chư Hoài Phác nhớ lại phản ứng của những người từng gặp:

“Ngươi đáng lẽ phải nói ‘a tỷ ta mới là phù tu lợi hại nhất, ngươi thì không.’ mới đúng.”

“Ừm… nhưng ta thấy a tỷ ta là lợi hại nhất mà.”

Đôi mắt đen lay láy của A Chiêu ánh lên vẻ ngờ vực. 

“Không cần phải tranh với ngươi.”

“…”

Chư Hoài Phác chỉ vào mình. 

“Ta nói ta là phù tu lợi hại nhất, còn giỏi hơn cả a tỷ ngươi.”

A Chiêu nhìn hắn, thở dài bất đắc dĩ, ánh mắt giống như đang nhìn một đứa bé ba tuổi đang quấy khóc vậy.

Chư Hoài Phác: …

Không đúng, phản ứng này sao lại khác thường thế chứ.

“Chư đạo hữu, lòng người đều thiên lệch.

Trong lòng ta, a tỷ là phù tu lợi hại nhất.

Còn trong lòng ngươi, ngươi là phù tu lợi hại nhất.

Ta thấy cả hai suy nghĩ đều đúng, chẳng có gì sai cả.

Ngươi cứ giữ ý nghĩ của ngươi, ta giữ ý nghĩ của ta là được rồi.

Dù ngươi có nói gì đi nữa, trong lòng ta, a tỷ vẫn là phù tu lợi hại nhất.”

Chư Hoài Phác ngẩn người, nhìn tiểu cô nương với ánh mắt phức tạp:

“Ngươi thật sự mới có bốn tuổi hơn?”

Hoàn toàn không giống chút nào.

“Đúng.”

A Chiêu ngẩng cằm.

“Nhưng ta sắp năm tuổi rồi, còn…”

Cô bé ngẫm lại, rồi giơ một bàn tay và một ngón tay:

“Còn sáu tháng nữa là ta năm tuổi.”

Chư Hoài Phác: …

Lúc này thì lại rất giống trẻ con.

Hắn vốn định nói, chỉ cần so tài với a tỷ cô bé thì sẽ biết ai mới là phù tu lợi hại nhất.

Nhưng nhìn tiểu cô nương, lời đến miệng lại nuốt xuống.

Thôi đi, hắn mười ba tuổi rồi, đâu thể chấp nhặt với một đứa bé bốn tuổi.

Dù sao, trong lòng hắn, bản thân mới là phù tu lợi hại nhất.

Đúng lúc này, Nhất Trần đã đi một vòng quanh đây trở về.

A Chiêu và Chư Hoài Phác cùng nhìn về phía sau lưng hắn, xem có phát hiện được manh mối nào không.

Nhất Trần chạm phải ánh mắt hai người, chỉ khẽ lắc đầu, không có gì cả.

A Chiêu liền nói:

“Lần sau ta sẽ cố gắng lưu lại một tên sống.”

“Không.”

【Không cần】

Chư Hoài Phác và Nhất Trần lại có phản ứng giống hệt nhau.

A Chiêu chớp chớp mắt.

Chư Hoài Phác nói:

“Ma tộc vốn xảo trá đa đoan.

Với tu vi hiện tại của chúng ta, tốt nhất là g.i.ế.c sạch, lưu lại mạng sống của chúng sẽ rất nguy hiểm.”

Nhất Trần chắp tay, gật nhẹ, đồng tình:

【Minh tiểu hữu, g.i.ế.c đi là tốt nhất, đừng nương tay.】

Thấy cả hai đều nghiêm túc, A Chiêu nặng nề gật đầu:

“Được.”

“Chúng ta lại tìm quanh đây thêm một chút, nếu vẫn không có manh mối thì phải rời khỏi bí cảnh, báo cho Đạo Minh biết.”

Chư Hoài Phác nói.

A Chiêu khẽ kêu lên:

“Phải rời đi sao?”

Chư Hoài Phác:

“Trong bí cảnh có tung tích ma tộc, đây là việc trọng đại.”

A Chiêu cũng thấy có lý, nhưng cô bé vẫn chưa thu hoạch được gì, nên có chút luyến tiếc.

Dù vậy, ma tộc quá đáng ghét, đúng là nên báo cho những người lợi hại hơn đến xử lý.

Trong lòng A Chiêu vô cùng giằng co, vừa muốn rời bí cảnh tìm người lớn, lại không nỡ bỏ nơi linh khí dồi dào, bảo vật nhiều như vậy.

Lúc này, trước mặt Nhất Trần hiện lên hàng chữ xanh:

【Việc này chỉ cần cử một người ra ngoài thông báo, những người khác có thể ở lại tiếp tục điều tra, tránh để người khác bị ma tộc hại.】

Mắt A Chiêu sáng lên:

“Đúng, chúng ta chỉ cần cử một người ra báo tin thôi.”

Chư Hoài Phác gật đầu:

“Cũng được, vậy thì nhờ…”

Hắn vốn định để Minh Chiêu tiểu hữu đi báo tin, nhưng vừa nghĩ lại...

Tiểu cô nương trong Kiếm Tông đã bị ức hiếp, thân phận chắc không cao, hơn nữa cô bé chỉ là trẻ con.

Nếu để cô bé một mình đi tìm Đạo Minh, e rằng chẳng ai tin lời cô bé.

Thế nên không thể để cô bé đi.

Hắn có thể đi.

Dù sao thân phận hắn là đệ tử môn chủ Thiên Cơ Môn, chắc chắn Đạo Minh sẽ xem trọng lời hắn.

Nhưng để Minh Chiêu tiểu hữu một mình ở lại bí cảnh, hắn lại không yên tâm.

Dù lần trước cô bé có thể thắng ma tộc, nhưng đó có lẽ chỉ là may mắn.

Lần sau không may thì sẽ nguy hiểm.

Nghĩ vậy, hắn nhìn về phía Nhất Trần:

“Vậy phiền Nhất Trần ra ngoài báo tin đi.”

Nhất Trần mỉm cười:

【Bần tăng còn cần tìm một vật trong bí cảnh, không tiện.】

Chư Hoài Phác: …

Nhất Trần:

【Chư đạo hữu đi thì hợp hơn.】

Chư Hoài Phác im lặng một lát:

“Được thôi.”

Dù sao mục đích lần này của hắn cũng đã đạt được, đi báo tin cũng hợp lý.

Hắn lấy ra lệnh bài xuất nhập Thanh Liên bí cảnh, quay sang hỏi A Chiêu:

“Ngươi có muốn cùng ta rời đi không? Ma tộc xuất hiện, bí cảnh này rất nguy hiểm.”

A Chiêu lắc đầu, từ chối:

“Ta cũng phải tìm đồ trong bí cảnh, tạm thời chưa thể đi.”

Chư Hoài Phác:

Được rồi.

Một người rồi lại một người, làm việc chẳng có chút nhanh nhẹn nào, không giống hắn.

Hắn mới vào mấy ngày đã giải quyết xong việc.

“Vậy các ngươi phải cẩn thận.”

Hắn căn dặn, rồi lại quay sang Nhất Trần. 

“Ngươi hãy chăm sóc Minh đạo hữu nhiều hơn.”

Nhất Trần:

【Được】

Chư Hoài Phác suy nghĩ, lấy từ nhẫn trữ vật ra một đôi bảo cầu màu ngọc, đưa mỗi người một cái:

“Cầm lấy.”

A Chiêu nhận lấy, bảo cầu to bằng nắm tay trẻ sơ sinh, hoa văn điêu khắc nhiều tầng, mỗi tầng là một loại thú văn khác nhau.

A Chiêu tò mò xoay thử, phát hiện lớp điêu khắc ấy còn có thể chuyển động.

Đôi mắt cô bé sáng lên:

“Quả cầu này đẹp quá.”

“Hừ, đây là tác phẩm tâm đắc của thiếu gia ta 'Tứ Phương Trấn Tâm Bảo Cầu'.

Cầm lấy làm hộ thân, nhớ sau này trả lại cho ta.”

Chư Hoài Phác ngẩng cao đầu, giọng đầy kiêu ngạo.

A Chiêu hơi ngượng ngùng, còn Nhất Trần lập tức thu cầu của mình lại:

【Đa tạ Chư đạo hữu, lần sau nhất định hoàn trả.】

Thấy vậy, A Chiêu cũng không nói gì thêm, thu cầu vào.

Chư Hoài Phác lại đưa thêm cho A Chiêu một xấp phù lục, dặn gặp kẻ xấu thì đừng tiếc mà dùng.

A Chiêu nói:

“Ta vẫn còn nhiều phù lục, ngươi đưa cho Nhất Trần đạo hữu đi.”

“Yên tâm, hắn có phần của hắn rồi.”

Chư Hoài Phác đáp:

“Cái này là cho ngươi.

Đến lúc đó thử xem phù của ta và a tỷ ngươi, cái nào lợi hại hơn.”

A Chiêu đành phải nhận lấy.

Sau đó, Chư Hoài Phác quay sang Nhất Trần.

Hắn vẫn nở nụ cười nhàn nhạt, Chư Hoài Phác đưa tay ra.

Nhất Trần: ???

Dù có nốt ruồi đỏ giữa mày, hay vết bầm xanh dưới cằm, cũng chẳng làm giảm khí chất cao tăng thoát tục của Nhất Trần.

Hắn hơi khó hiểu nhìn Chư Hoài Phác.

Chư Hoài Phác:

“Minh đạo hữu còn nhỏ, ta không lấy linh thạch của cô bé.

Ngươi thì phải đưa ít linh thạch chứ.”

Nhất Trần ngẩn ra, rồi nụ cười càng sâu hơn, chắp tay:

【Bần tăng không có linh thạch.】

Chư Hoài Phác:

“Ngươi không có linh thạch, ai tin được?”

Nhất Trần mở túi trữ vật bên hông, cái túi bạc trắng vì giặt nhiều mà bạc phếch, hắn đổ ngược xuống, lắc lắc… chẳng có gì rơi ra cả.

Chư Hoài Phác nghiến răng:

“Ta ghi sổ, sau này đòi nợ sư phụ ngươi.”

Nhất Trần:

【Được.】

Chư Hoài Phác nhét cho hai người một đống đồ, bóp nát lệnh bài xuất nhập Thanh Liên bí cảnh.

Ánh sáng xanh biếc bao phủ hắn:

“Các ngươi cẩn thận…”

Thân ảnh hắn bị ánh sáng xanh nuốt trọn, biến mất trước mặt A Chiêu và Nhất Trần.

A Chiêu lần đầu tiên thấy cảnh tượng này, trong lòng đầy ngạc nhiên.

Như vậy là truyền tống đi rồi sao?

Lúc này, trước mặt cô bé hiện lên một hàng chữ xanh:

【Minh tiểu hữu, bần tăng có một việc muốn hỏi ngươi.】

A Chiêu quay đầu nhìn Nhất Trần, ngẩng lên, trước tiên thấy vết bầm xanh dưới cằm hắn, rồi lại thấy đôi mắt không mang nhiều cảm xúc kia.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 266: Chương 263: A Chiêu Và Nhất Trần Ở Riêng | MonkeyD