A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 345: Đại Quân Ma Tộc Đột Ngột Rút Lui

Cập nhật lúc: 26/12/2025 19:11

“Ầm ầm!”

Tiếng sấm vang dội thu hút sự chú ý của A Chiêu.

Động tác vung kiếm của cô bé khựng lại một chút, tiểu cô nương quay đầu nhìn về hướng tiếng sấm truyền đến nhưng không phát hiện có điều gì khác thường.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt lúc hừng đông, A Chiêu lẩm bẩm:

“Không phải là lôi kiếp… chẳng lẽ có người dùng lôi phù để đ.á.n.h người à?”

Cô bé lắc đầu, không nghĩ thêm nữa, tiếp tục nghiêm túc luyện kiếm.

Ở một nơi khác, toàn thân Tiểu Bạch và Đông Hoàng Thương bốc lên mùi khét, đầu còn tỏa khói trắng, cả hai đều nằm bẹp dí trên mặt đất.

Tiểu Bạch run rẩy giơ móng lên chỉ về phía bầu trời, há miệng ra như muốn mắng chửi, nhưng rồi lại thôi.

Thôi vậy, đường đường là thần thú, nó phải độ lượng, không chấp nhặt với kẻ “không phải người”.

“Tại sao lại đ.á.n.h ta? Nếu đ.á.n.h thì chỉ nên đ.á.n.h nó thôi chứ!”

Đông Hoàng Thương bất mãn nhảy dựng lên, một cánh chỉ thẳng lên trời, mắng lớn:

“Ngươi mù à? Nếu không dùng đôi mắt đó nữa thì móc ra cho ch.ó ăn đi!”

“Ầm!”

Một tia sét khác giáng thẳng xuống người Đông Hoàng Thương.

Toàn thân hắn run lên bần bật, sau đó ngã thẳng ra đất, ba cái vuốt chổng lên trời, co giật liên tục, đứt quãng nói ra mấy tiếng:

“Đồ… nhỏ nhen…”

Tiểu Bạch thấy vậy liền dịch sang một bên, im lặng không dám hó hé.

Lúc này, động tác luyện kiếm của A Chiêu khựng lại một lần nữa.

Cô bé liếc nhìn về hướng lúc nãy, vẫn chẳng có động tĩnh gì, nghiêng đầu khó hiểu.

Giữa trưa, Lý Kinh Tuyết tìm thấy tiểu cô nương đã nghiêm túc tu luyện suốt cả buổi sáng.

“A Chiêu.”

Thấy a nương, mắt cô bé sáng lên:

“A nương~!”

Lý Kinh Tuyết đến là để bàn chuyện rời khỏi Yêu tộc với A Chiêu.

“Ta vừa nhận được tin, không hiểu vì sao đại quân Ma tộc ở Tây Châu lại đột nhiên rút lui.

Tông chủ lo rằng chúng còn có âm mưu khác, đã truyền tin cho toàn bộ đệ tử bên ngoài phải tăng cường cảnh giác.”

Vì vậy, sau khi bàn bạc với Diệp Phong Dương và Vân Nguyệt Minh, họ quyết định sớm quay về Kiếm Tông.

Hơn nữa, cả đoàn người đã ra ngoài hơn một tháng rồi.

A Chiêu và Lý Kinh Tuyết đến Yêu tộc là để đưa Tiểu Hôi về khôi phục sức mạnh, đồng thời tìm Diệp Phong Dương, giúp hắn khôi phục ký ức.

Giờ Tiểu Hôi đã nhận truyền thừa, Diệp Phong Dương cũng đã nhớ lại, mọi chuyện đều được giải quyết.

Chỉ là, Tiểu Hôi vừa mới hóa hình, lại là thái tử yêu tộc, không thể dễ dàng rời đi.

Lý Kinh Tuyết có phần lo lắng, nàng sợ rằng A Chiêu sẽ không nỡ quay về.

“Về thôi.”

A Chiêu đáp không chút do dự.

Về để tu luyện.

Lý Kinh Tuyết hơi bất ngờ, sau đó nhìn thấy nắm tay nhỏ đang siết chặt của nhi nữ, nàng đại khái cũng hiểu ra.

Lý Kinh Tuyết khẽ xoa đầu cô bé, dịu dàng nói:

“A Chiêu của chúng ta đã rất giỏi rồi, chuyện tu luyện không nên quá nóng vội.

Nếu tu luyện quá gấp gáp, e rằng sẽ sinh tâm ma.”

Tu hành không phải chỉ cần chăm chỉ là được, đôi khi còn phải xem duyên phận.

A Chiêu sững sờ, phồng má nói nhỏ:

“Con chỉ muốn… cao thêm một chút thôi.”

Lý Kinh Tuyết dịu dàng nói:

“Rồi A Chiêu của chúng ta sẽ cao lên mà.”

Sau khi hỏi ý của nhi nữ, Lý Kinh Tuyết lại cùng Diệp Phong Dương và Vân Nguyệt Minh thương lượng, quyết định sáng mai sẽ rời đi.

Trở về Kiếm Tông sớm một ngày, lòng người cũng sẽ yên tâm sớm một chút.

Tin tức từ Cư Chính An chỉ nói ngắn gọn rằng, vào một tháng trước, đại quân Ma tộc đột nhiên rút lui mà không rõ nguyên nhân.

Họ muốn mau chóng quay về để tìm hiểu rõ ràng.

Là khách, Vân Nguyệt Minh liền báo lại với Đông Hoàng Xuyên Hải về việc sẽ rời đi.

Khi nghe tin đoàn người Kiếm Tông sắp khởi hành, trái tim vốn treo lơ lửng của ông ta hạ xuống được một nửa.

Mau đi đi, nhớ mang theo cả sát thần kia đi luôn!

Dù trong lòng mừng rỡ khôn xiết, ngoài mặt, Đông Hoàng Xuyên Hải vẫn giả vờ tiếc nuối, cố gắng tỏ ra khách sáo mà níu kéo vài câu.

Thế là, chuyện rời đi vào sáng mai đã được định đoạt.

Sau khi vân Nguyệt Minh rời khỏi, Đông Hoàng Xuyên Hải ngồi xuống, nở nụ cười rạng rỡ.

Cười một lúc lâu, ông ta mới đưa tay xoa mặt, sau đó lại tiếp tục cầm bút xử lý mớ công vụ còn đang dang dở.

“Vút!”

Đông Hoàng Xuyên Hải lập tức nhận thấy có người đã tiến vào, bút trong tay dừng lại, ngẩng đầu nhìn, thấy có một đứa nhóc bé tí đang đứng trong điện.

Đứa trẻ mặt lạnh, gần như không có biểu cảm, nhưng Đông Hoàng Xuyên Hải nhận ra ngay, vội vàng đứng bật dậy:

“Ngài… ngài làm sao thế?”

Ông ta dè dặt hỏi.

“Hình dạng này có thể đ.á.n.h lừa kẻ địch, khiến chúng nghĩ ta chỉ là một tiểu yêu thú bình thường.”

Đông Hoàng Thương vừa nói vừa chậm rãi bước đến trước một chiếc ghế.

Nhưng cái ghế quá cao, hắn phải dùng cả tay lẫn chân mới có thể trèo lên được.

Đông Hoàng Thương nhìn chiếc ghế, chần chừ, không biết có nên trèo lên không.

Đông Hoàng Xuyên Hải thấy vậy, lưỡng lự hỏi:

“Tuy phương pháp này khá tốt, nhưng có phải là quá mạo hiểm rồi không?”

Đông Hoàng Thương quyết định trèo lên ghế.

Đã muốn ngụy trang thành tiểu yêu thú thì phải làm cho thật giống.

Hắn vừa trèo lên vừa đáp:

“Có như vậy thì những kẻ ẩn trong bóng tối mới dễ mắc câu.”

Đông Hoàng Xuyên Hải nhìn cảnh đứa nhỏ leo lên ghế một cách lanh lợi, khóe miệng giật giật:

“Vẫn là quá mạo hiểm rồi.”

“Chỉ cần xử lý hết những con sâu trong bóng tối là được.”

Đông Hoàng Thương nói.

Thấy hắn kiên quyết, Đông Hoàng Xuyên Hải không nói gì thêm.

Đông Hoàng Thương nhìn lão đầu cung kính trước mặt, chợt nhớ ra gì đó, nói:

“Đúng rồi, sau này ngươi không cần cung kính với ta như thế nữa.

Ngươi sợ người ta không nhìn ra thân phận của ta có vấn đề à?

Đừng quên, bây giờ ta là… ngoại tôn của ngươi.”

Đông Hoàng Xuyên Hải: “……”

“Ta sẽ chú ý.”

Ông ta thật sự muốn nói, chuyện này không phải lỗi của ông ta.

Đông Hoàng Xuyên Hải cũng muốn tỏ ra tự nhiên hơn, nhưng nói sao thì, người trước mặt vẫn là tổ tiên của ông ta.

Chưa kể, về huyết mạch, tổ tiên là Kim Ô chân chính, còn ông ta chỉ có hơn nửa dòng m.á.u Kim Ô.

Yêu tộc bị áp chế bởi huyết mạch mà!

“Sáng mai, a tỷ bọn họ sẽ đi sao?”

Đông Hoàng Thương tiếp tục hỏi.

“Đúng vậy.”

Đông Hoàng Xuyên Hải nhớ đến thái độ của vị tổ tiên này đối với tiểu cô nương kia, liền cẩn thận hỏi:

“Ngài có muốn khuyên Minh Chiêu đạo hữu ở lại thêm ít ngày không?”

Dường như tổ tiên rất xem trọng vị Minh Chiêu đạo hữu ấy, có lẽ là vì lúc vừa phá vỏ trứng, người đầu tiên hắn nhìn thấy chính là cô bé.

“Không cần, a tỷ có việc phải làm.

Đợi ta xử lý xong chuyện bên này, ta sẽ tự đi tìm a tỷ.”

Đông Hoàng Thương từ chối.

“Nhưng mà…”

Giọng điệu của hắn đột nhiên thay đổi, khiến tim của Đông Hoàng Xuyên Hải lại nhảy lên.

Chỉ nghe đứa nhỏ nói tiếp:

“Chuẩn bị thêm ít lễ tạ cho a tỷ đi.”

Trái tim treo ngược của Đông Hoàng Xuyên Hải hạ xuống:

“Vâng.”

“Còn nữa, tình hình bên Ma tộc thế nào rồi?”

Đông Hoàng Thương hỏi.

Đông Hoàng Xuyên Hải đáp:

“Trước đây, có tin tức nói rằng đại quân Ma tộc ở biên giới Tây Châu đột ngột rút lui, hôm nay đã có tin xác thực hơn.

Dường như ma tôn đã gặp chuyện, các ma vương và ma tướng đang đ.á.n.h nhau, nội chiến rất hỗn loạn.”

Lông mày của Đông Hoàng Thương hơi nhíu lại:

“Ma tôn gặp chuyện sao?”

Kẻ đó… có thể gặp chuyện gì chứ?

“Không rõ lắm, chẳng biết có liên quan đến sự việc xảy ra một tháng trước hay không.”

Đông Hoàng Xuyên Hải kể sơ qua những chuyện đã xảy ra ở Cửu Trọng thành gần đây.

Đây là lần đầu Đông Hoàng Thương nghe những chuyện ấy, hắn tỏ vẻ kinh ngạc, gương mặt trẻ con thoáng nét trầm tư.

Thấy vậy, Đông Hoàng Xuyên Hải biết chắc tổ tiên đang suy nghĩ việc nghiêm túc, không dám quấy rầy.

Một lúc sau, giọng trẻ con lại vang lên:

“Không hổ là a tỷ, ngay cả người mà a tỷ tùy tiện nhặt về cũng lợi hại như vậy.”

Đông Hoàng Xuyên Hải: “???”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 348: Chương 345: Đại Quân Ma Tộc Đột Ngột Rút Lui | MonkeyD