A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 349: Giao Thiên Tôn Ra Đây
Cập nhật lúc: 26/12/2025 19:11
Lục Dao Phong vội vàng xông vào, hô to với ba người A Chiêu.
A Chiêu ngẩn ra:
“A cha đi rồi sao?”
Cô bé hỏi theo bản năng:
“A cha đi đâu vậy?”
Sắc mặt của Lục Dao Phong có vẻ không được tốt lắm, sự lo lắng ẩn hiện giữa hai hàng chân mày:
“Kiếm Tông.”
A Chiêu kinh hãi:
“Vậy chúng ta mau đuổi theo thôi!”
…
Tại đại điện Kiếm Tông.
Ngoài điện, có mấy đệ tử đứng từ xa tò mò ngó vào bên trong.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Nghe bảo, họ nói Dương Thần thiên tôn nhập ma? Sao có thể chứ?”
“Đúng đó, tuyệt đối không thể nào!
Chắc chắn là ghen tỵ với Kiếm Tông chúng ta!”
“Đám người đó thật phiền phức, Ma tộc vừa rút quân, còn chưa kịp thu dọn chiến trường, vậy mà họ lại kéo đến gây chuyện với Kiếm Tông.”
“Nhưng... nhưng mà họ dám vu khống thiên tôn như thế, sao tông chủ không rút kiếm đuổi bọn họ đi?”
Một giọng dè dặt vang lên.
“Ờ...”
Mọi người nghe vậy đều lộ vẻ lúng túng.
“Vì các đại tông môn đều cử người đến, lại còn viện cớ quy tắc của Đạo Minh, tông chủ phải cho họ một lời giải thích.”
Một giọng lạnh lùng vang lên.
Đám đệ tử đang vây quanh đều hoảng hốt, quay đầu nhìn lại, thấy một thiếu niên đã đứng gần đó từ lúc nào.
Gương mặt hắn lạnh lùng, lông mày, khóe môi đều hướng xuống, trông vô cùng nghiêm nghị.
“Sở sư huynh... à không, Sở đạo hữu?”
Có người nhận ra hắn, liền gọi theo thói quen rồi vội vàng sửa lại.
Bởi vì người trước mặt từng căn dặn họ:
“Ra ngoài, người đông vách mỏng, ta là phân minh chủ của Đạo Minh, các ngươi cứ giả vờ không quen biết ta, kẻo lại bị cho là ta bao che.”
Sở Trọng Từ mặc một thân áo xám gọn gàng, đeo kiếm bên hông.
Nghe cách xưng hô của đồng môn, sắc mặt hắn vẫn không đổi:
“Hôm nay ta không trực, cứ gọi sư huynh là được.”
Nghe vậy, mọi người đều thở phào, sau đó nhanh chóng hỏi:
“Sở sư huynh, rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì vậy?”
Cũng có người lên tiếng oán trách:
“Sở sư huynh, chuyện lớn như vậy, sao không báo trước một tiếng?”
Sở Trọng Từ nhìn người đang buông lời trách mắng mình, khẽ thở dài:
“Ta cũng không biết. Ta vừa nhận được tin thì lập tức chạy đến đây ngay.”
Theo lệnh của sư phụ, Sở Trọng Từ đang điều tra xem kẻ nào đã tung tin đồn Dương Thần thiên tôn nhập ma, và đã phát hiện có kẻ cố ý gây sóng gió.
Hắn đã báo lại tất cả với sư phụ. Sư phụ nhìn qua một cái, sau đó chỉ nói rằng hai kẻ chủ mưu chính không có gan ra mặt, ông sẽ phái người xử lý tên đứng sau giật dây.
Còn việc của Sở Trọng Từ ở Đạo Minh là bắt kẻ tung tin đồn.
“Ngươi là phân minh chủ của Đạo Minh, chuyện lớn như vậy mà cũng không biết?”
Đệ tử kia chất vấn, vẻ mặt đầy nghi ngờ.
Sở Trọng Từ chỉ đáp gọn:
“Tin hay không tùy ngươi.”
“Ngươi...”
Đệ tử kia trừng mắt.
“Ta thấy là ngươi đang chột dạ thì có!”
“Được rồi, được rồi, lúc này không phải lúc cãi nhau.”
Một đệ tử khác vội vàng can ngăn, sau đó hỏi:
“Sở sư huynh, huynh vừa nói tông chủ phải cho bọn họ một lời giải thích, là ý gì?”
“Các đại tông môn đều cử người đến.
Nếu chúng ta trực tiếp đuổi đi, người ngoài lại cho rằng Kiếm Tông chúng ta có tật giật mình.”
Sở Trọng Từ giải thích.
Có đệ tử lập tức tỏ vẻ đã hiểu ra:
“Ta hiểu rồi, chỉ cần chứng minh thiên tôn không nhập ma là được.”
“Đúng thế! Sau khi rửa sạch lời bẩn thỉu này, để thiên tôn cho mỗi người bọn họ nếm một kiếm mới được!”
“Ta cũng muốn c.h.é.m cho mỗi tên một kiếm!”
Sở Trọng Từ không nói gì.
Gương mặt hắn lúc nào cũng lạnh lẽo, khiến người khác không đoán được hắn đang nghĩ gì.
Một người khác bỗng nhớ ra:
“Không đúng, chẳng phải thiên tôn đã rời tông một thời gian rồi sao?
Giờ chứng minh thế nào?”
Mọi người đều sững lại.
Đúng thật, thiên tôn đã ra ngoài một thời gian rồi.
Có đệ tử nhỏ giọng thì thầm:
“Chẳng lẽ bọn họ cố ý chọn lúc thiên tôn vắng mặt mà đến gây chuyện, để không bị thiên tôn c.h.é.m cho một nhát?”
Mọi người đều gật đầu đồng ý, cảm thấy lời này có lý.
…
Trong đại điện Kiếm Tông, bầu không khí vô cùng căng thẳng.
Đông Phương Thủ Chính đập bàn đứng dậy, trừng mắt nhìn Cư Chính An đang ngồi ở vị trí chủ tọa:
“Ngươi nói thiên tôn không ở đây, vậy ngươi chứng minh thế nào?”
Đối mặt với lời chất vấn kia, Cư Chính An vẫn thản nhiên, cầm chén trà nhấp một ngụm, đợi đến khi ánh mắt của Đông Phương Thủ Chính như sắp phun lửa mới chậm rãi đáp:
“Thiên tôn có ở Kiếm Tông hay không, chẳng phải các ngươi là người rõ nhất hay sao?”
Nếu Dương Thần thiên tôn thật sự đang ở trong tông, bọn họ có gan đến đây gây chuyện sao?
Nói cách khác, chính bọn họ mới là người biết rõ nhất chuyện thiên tôn không ở đây.
“Ngươi... ngươi nói vậy là sao? Việc nội bộ Kiếm Tông các ngươi, làm sao chúng ta biết được?”
Đông Phương Thủ Chính tức giận gào lên.
“Gọi Dương Thần thiên tôn ra đây!”
Cư Chính An nhìn ông ta, ánh mắt thoáng qua vẻ khinh miệt, nụ cười nhạt nở ra nơi khóe môi:
“Không vội. Ta đã gửi lôi tín cho thiên tôn rồi, hẳn là người đã nhận được.
Tin chắc rằng người sẽ mau chóng trở về.”
Cư Chính An ngừng lại, thong thả bổ sung:
“Tất nhiên, với tu vi của thiên tôn, dù ở cách đây ngàn dặm, người cũng có thể phá không mà về.
Khi người trở lại, ắt sẽ đích thân giải thích với các vị.”
Đông Phương Thủ Chính nghe xong, sắc mặt hơi cứng lại.
Cư Chính An cúi đầu, dùng nắp trà gạt mấy cánh trà nổi trên mặt nước:
“Vậy nên, xin chư vị cứ yên tâm chờ đợi.”
Hừ, hắn đã gửi tin cho tiểu sư thúc bọn họ, bảo họ đừng vội trở về rồi.
Cứ kéo dài mười ngày nửa tháng, xem đám người này có đợi nổi không.
Đến lúc đó, chỉ cần kiếm một cái cớ, ví dụ như, “thiên tôn đang trong bí cảnh, chưa rõ ngày về”, vậy là xong.
“Ha ha, Cư Tông chủ đừng trách.”
Môn chủ Thiên Đạo Môn vuốt chòm râu bạc, cười giả lả:
“Chúng ta chỉ nghe nói thiên tôn gặp chuyện, nên lo lắng mà đến đây thôi.
Dù sao thì, khi giao chiến với Ma tộc, thiên tôn vốn nên tọa trấn hậu phương.
Nhưng ngoài lần đầu ra mặt, sau đó chúng ta chẳng thấy người đâu cả.”
“Trước khi khai chiến, chúng ta đã bàn bạc cả rồi, thiên tôn chỉ cần tọa trấn hậu phương, không cần đích thân ra tay.
Các tông môn khác đều phái các trưởng lão và đệ tử ưu tú ra tiền tuyến rèn luyện.
Nếu không có thiên tôn trấn giữ, Ma tộc đã sớm công phá rồi.
Ta tưởng các ngươi sẽ nhớ đến điều đó chứ?”
Cư Chính An lạnh lùng cười, nhìn thẳng vào môm chủ Thiên Đạo Môn.
“Sao? Ma tộc vừa rút lui, các ngươi đã quay sang gây sự với người có công lớn nhất sao?”
“Không... không dám.”
Môn chủ Thiên Đạo Môn cứng mặt, vội vàng nói:
“Lão phu đã nói rồi, chúng ta chỉ lo cho sự an nguy của thiên tôn mà thôi.
Vô Hoa đại sư, ngài thấy có đúng không?”
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía vị hòa thượng cao gầy ngồi bên phải Cư Chính An, khuôn mặt ông nghiêm nghị, dáng người thẳng tắp.
Vị hòa thượng ấy có pháp danh là Vô Hoa, là sư đệ của phương trượng Nhất Thiền Tông, nổi tiếng rất ghét Ma tộc.
Những năm nay, ông luôn dẫn đệ tử Nhất Thiền Tông ra tiền tuyến, thường tiên phong g.i.ế.c địch, cây kim cang côn của ông từng đập nát không biết bao nhiêu đầu Ma tộc.
Môn chủ của Thiên Đạo Môn nhìn ông đầy mong đợi, hy vọng ông nổi giận mắng một trận để chuyển hướng sự mâu thuẫn.
Nhưng khi Vô Hoa bị điểm danh, bàn tay đang lần chuỗi Phật châu của ông khựng lại, sau đó chắp tay niệm Phật:
“A Di Đà Phật. Bần tăng cho rằng, dù thiên tôn có thật sự nhập ma... thì cũng chẳng có gì to tát.”
Sắc mặt của môn chủ Thiên Đạo Môn lập tức cứng đờ.
Cái gì cơ?
